Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 374: Tử Sơn Quán

Chương 374: Tử Sơn Quán




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Ách a a a.....

Trên bầu trời đêm, thân ảnh như diều đứt dây mang theo tiếng kêu thảm liên tiếp xẹt qua ánh trăng, rơi xuống trong rừng phía dưới, cành lá rậm rạp ào ào ào điên cuồng xé mở, tầng tầng rớt xuống mặt đất, kích thích một vòng lá rụng. Chốc lát sau, bàn tay đầy vết máu run lên, ở trên mặt đất, tay Hộ Pháp Kỳ Hỏa giáo kia nắm chặt một đống lá khô, run rẩy chống thân thể lên, lê lếch tới một gốc cây gần đó ngồi xuống, bộ ngực của hắn xuất hiện một lỗ máu như bị một quyền xuyên thủng.

Hô..... Hô hô.....

- May mắn mà Minh Tôn ban thưởng cho một lá phù cứu mạng, có thể chống đỡ một lúc, chạy..... Chạy về Tử Linh sơn sẽ được cứu.

Kịch liệt thở dốc, cúi đầu nhìn thoáng qua cơ thể máu me nhầy nhụa, vịn thân cây chậm rãi đứng dậy, nếu như đổi thành người tu đạo không có hổ phù bảo mệnh, một kiếm vừa rồi kia đã sớm chết.

- Là Tiên kiếm có linh thức..... Nhất định tu vi cao thâm..... Muốn lên Tử Linh sơn?

- Không tốt, có thể chuyện đã bại lộ ra ngoài.....

- Phải tranh thủ thời gian thông báo cho ba Hộ Pháp khác.

Trên thân phát ra đau nhức kịch liệt khó có thể nhẫn nhịn, suy nghĩ trong đầu lại rất rõ ràng, cấp tốc nghĩ tới vài chuyện có thể sẽ xảy ra, pháp khí tùy thân cũng không cần, lảo đảo ngự ra pháp thuật, thân hình bắt đầu tăng tốc, sau đó..... Thình thịch một tiếng vang trầm, người kia còn chưa bay được tới đâu, giống như đã đụng vào vách tường vô hình, bay ngược quăng trở về.

Lá cây sàn sạt lay động nhẹ vang, sương mù bốc lên tràn ngập trong rừng, đáy mắt hắn mơ hồ nhìn thấy lôi quang lấp lóe, tiếng vang độc hữu khi chân thải giẫm lên lá rụng vang lên, chậm rãi đi tới, hoàn toàn khác biệt cùng với khí tức Tiên kiếm lúc trước.

- Cái gì..... Vật liệu.....

Cảm giác e ngại theo bản năng tự nhiên sinh ra ở trong lòng, tu sĩ Kỳ Hỏa giáo nuốt nước bọt từ trên mặt đất chống người lên, trong tiếng nỉ non, một tiếng Long Ngâm trầm thấp truyền đến.

Hống gào ——

Sương mù lay động, một thân hình còn cao hơn so với con người nện tứ chi ưu nhã đi tới trong sương mù, xen lẫn trong tiếng long ngâm gầm nhẹ là tiếng chuông đồng lay động.

Đinh đinh đinh.....

- Cái này.... Đây là..... Lân Thú.....

Tu sĩ Kỳ Hỏa giáo mở to mắt vành mắt, trong sương mù phía trước tầm mắt, một đầu Lân Thú thân thể mạnh mẽ mà ưu nhã từ từ chậm rãi ung dung xuất hiện, cái cổ có lông bờm rậm rạp như sư tử, hai râu dưới cằm không gió nhẹ lay động, từng bước một đi ra khỏi sương mù, đỉnh đầu có một đôi sừng hươu đặc biệt bắt mắt, hiện ra một luồng uy nghiêm làm cho người e ngại.

Đùng đùng!

Đuôi trâu thật dài đánh vang không khí, đầu rồng lay động, mắt hổ phun ra hàn quang lạnh lùng trông lại, nhe ra răng nanh, sau đó há to miệng.

- Hống gào ——

Long Ngâm mãnh liệt kích thích lá rụng ào ào ào cuốn ngược lên trên thân tu sĩ, thân thể suy yếu nhịn không được lui lại, đưa tay bám chặt một gốc cây to.

- Khụ khụ.....

Lồng ngực đau nhức kịch liệt khó mà chịu đựng, tu sĩ ho ra máu tươi.

- Nơi này thế mà có Lân Thú.....

Ánh mắt hắn nâng lên liền thấy còn có một đạo thân ảnh mặc áo xanh đang cầm vỏ kiếm ở bên cạnh Lân Thú.

- Ngươi là ai...

- Biết sau lưng ta là Thánh Hỏa Minh...??

Lục Lương Sinh chắp hai tay sau lưng, cành lá giữa không trung hai người đang lay động mãnh liệt, kiếm mang bá một tiếng bay trở về, trực tiếp cắm vào vỏ không trong tay, cũng không nói chuyện, nhắm mắt lại, chuyển thân rời khỏi.

Một bên, Lân Thú phủ động lông bờm mở ra mõm dài, chân đạp một cái, thân thể ưu nhã trong nháy mắt hóa thành một đạo điện quang xanh trắng. Tu sĩ Kỳ Hỏa giáo đang vịn thân cây còn chưa nói được chữ "Tôn" cuối cùng thì đã rống to một tiếng -A- thê lương thảm thiết, trong mắt chỉ còn hình ảnh một cái miệng to đầy răng nanh như chậu máu ngậm xuống!

Tiếng kêu thảm thiết im bặt mà dừng.

Trăng lạnh rõ ràng sắc xuyên thấu qua khe hở cành lá, trong ánh trăng chiếu trên mặt đất, cái bóng bị cắn đầu giãy dụa hai ba hơi, trong không khí phát ra âm thanh xương cốt đứt gãy, một đạo huyết tiễn xông ra khỏi cái cổ bị cắn đứt. Điện quang xanh trắng lần nữa xuất hiện, dưới tàng cây, thi thể không đầu thình thịch ngã xuống mặt đất, Lân Thú lôi ra một đạo điện quang đuổi theo chủ nhân phía trước.

Đạp đạp đạp.... Dấu móng khổng lồ ép lên lá rụng trên mặt đất, đuổi đến trước mặt Lục Lương Sinh đang chắp tay cầm kiếm, vui vẻ hí dài, phun ra một vật trong miệng, lăn đến bên chân chủ nhân. Chính là cái đầu của tu sĩ kia.

- Ta nói là chém hắn, không có bảo ngươi cắn đầu hắn xuống.

Lục Lương Sinh móc ra khăn lụa đưa tay qua cho lau vết máu trên khóe miệng của Lân Thú, tiện tay lắc một cái, đón gió biến lớn, đem đầu lâu trên mặt đất bao lại.

- Máu me nhầy nhụa, mùi tanh rất nặng.

Hống!

Lân Thú thấp phục, hướng mặt về đầu người trên mặt đất gào thét, hai chân lại dùng sức một chút, đại khái là không thích cho loại ác nhân như này được toàn thây, tranh luận cùng Lục Lương Sinh hai câu.

- Biết rõ rồi biết rõ rồi, ngươi dứt khoát đừng làm Kỳ Lân nữa, đi vào trong Sơn Hải Đồ Chí là một thanh vũ khí mới đúng.

Lục Lương Sinh xách bao vải chứa đầu người trong tay, thu thỏ nhỏ nó bằng cỡ nắm tay, thả vào giá sách trên mặt đất, vỗ cái cằm Lân Thú.

- Biến trở về đi!

Hống gào!

Lân Thú phun ra hai ngụm khí thô, hung dữ nhìn chằm chằm vào bao vải thấm đầy máu trên giá, đảo mắt liên ẩn hết đám vảy vào dưới da, thân thể thon dài cũng chậm rãi thu nhỏ, hóa thành lừa già cao tới eo người. Giá sách được thả trên lưng nó, Lục Lương Sinh ngồi lên trên, đưa tay vỗ tới mông lừa.

- Đi thôi, nên đi hội hợp với bọn người lão Tôn.

Hừ gào hừ ~~~

Lừa già ngẩng đầu, chân bước đi như gió hí lên một tiếng, bốn chân lẹt xẹt, nhanh như chớp mà hóa thành bụi mù, bay tới hoang dã phương xa.

Mây đen bay qua che đi nửa vòng thanh nguyệt, cỏ dại rậm rạp, loạn thạch chôn dưới mặt đất như được phủ thêm một tầng sương bạc cuốn lên một làn khói dài đi xa về hướng Tử Linh sơn. Trên lưng lừa già, Lục Lương Sinh thử kêu sư phụ ở trong gian riêng giá sách một tiếng. Không bao lâu, tầng gian riêng dưới giá sách vang lên tiếng Đạo Nhân cóc trả lời.

- Vi sư đang tiêu hóa một thân huyết nhục của Ngư Yêu kia, đang tại thời điểm khẩn yếu quan đầu, không cần nhiều lời với ta.

- Ta chỉ muốn nói chút nữa sẽ đến Tử Linh sơn...

- Ai, được rồi, sư phụ bế quan đi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch