Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 375: Tử Sơn Quán (2)

Chương 375: Tử Sơn Quán (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trong tiếng gió gào thét, Lục Lương Sinh mím môi, quay mặt đi, điều khiển lừa già dọc theo quan đạo ngoặt đi vào một tiểu đạo đầy bùn, một lát sau dọc theo chân một ngọn núi phía trước, trực tiếp phi nước đại hướng về phía đông nam. Đột nhiên, một đạo pháp lực quen thuộc chợt lóe lên, tựa như là đang chỉ dẫn cho thư sinh.

- Lừa già, đi theo qua bên này.

Quả nhiên, lần theo phương hướng pháp lực dẫn dắt, ở giữa mấy khối cự nham chồng chất nơi xa, Tả Chính Dương mang theo mũ rộng vành tựa ở trên vách đá, Tôn Nghênh Tiên sắc mặt đỏ bừng ngồi xếp bằng ở một bên, chỗ cao nhất, Yến Xích Hà vác lấy hộp gỗ nhảy xuống, nhìn thấy lừa già dừng lại, cùng thư sinh thả người xuống đất, râu quai nón giãn mở, nghênh đón chắp tay:

- Lục đạo hữu!

- Gặp qua Yến huynh.

Lục Lương Sinh đáp lễ lại rồi gật đầu chào hỏi với Tả Chính Dương bên kia, lúc này, Đạo Nhân ở một bên thu khí trở về, nhảy xuống từ trên đá lớn, bước nhanh đi tới, nhỏ giọng hỏi:

- Tuấn Dương thành bên kia thế nào?

Bên kia, ánh mắt Tả Chính Dương trông lại, Lục Lương Sinh gật gật đầu.

- Như Thiên Vệ đoán trước, lúc tới, ta đã loại trừ một người của Kỳ Hỏa giáo, xem như đòi lại một công đạo cho những vong linh đã mất.

Bất chợt, ánh mắt của hắn rơi vào trên người Đạo Nhân:

- Ngươi bây giờ còn cần bao lâu mới gặp lôi kiếp?

- Đừng hỏi, dù sao cũng sẽ rất nhanh thôi…

Trên mặt Đạo Nhân đầy màu đỏ, có dấu hiệu pháp lực đang bị áp chế tới cực điểm, trên người, đỉnh đầu thỉnh thoảng sẽ hiện ra mấy sợi bạch khí, hiển nhiên đang tận lực đè ép, cũng sắp nghẹn không chịu nổi.

Hắn dùng sức xoa xoa tay, đi tới lui hai bước.

- Bản đạo còn không có trải qua lôi kiếp, có chút khẩn trương...

- Con mẹ nó chứ giờ lại chuẩn bị đánh một trận lớn, có chút kích thích quá mức... Các ngươi chờ một chút, ta trước đi thải phân... Thư giãn một tí.

Nói xong, vung áo dài nhanh chóng chạy tới phía sau đống nham thạch, Lục Lương Sinh bất đắc dĩ quay qua cười nói với Yến Xích Hà.

- Lão Tôn vẫn luôn như vậy, dù sao thời gian còn có chút sớm, không bằng nói lại kế hoạch một lần.

Lục Lương Sinh có xuất thân là người đọc sách, mà Tả Chính Dương cũng làm bộ khoái một thời gian dài, tâm tư hai người đều thận trọng, vị Thánh Hỏa Minh tôn kia có tu vi cao thâm, muốn đối phó đối phương, tự nhiên cần làm ra an bài kỹ càng ổn thỏa. Cho dù một kích không đắc thủ thì cũng phải có kế sách hoàn hảo lui lại.

Giết tu sĩ kia, xem như đánh rắn động cỏ, cũng đúng lúc dẫn xà xuất động, hấp dẫn tên Thánh Hỏa Minh tôn kia, lại để cho lôi kiếp của Đạo Nhân làm xáo trộn pháp thuật kết trên giới Tử Linh sơn...

Oanh ——

Trong lúc ba người đang thương thảo, bầu trời đêm đột nhiên vang lên tiếng sấm, ánh mắt Lục Lương Sinh nâng lên, điện quang xanh trắng lấp lóe trong tầng mây, mơ hồ có quang mang huỳnh hoàng, đó là đánh dấu độc hữu của Thiên Lôi dùng để độ kiếp. Ngay lập tức quay qua hô to về phía đống nham thạch phía sau.

- Lão Tôn, lôi kiếp đến rồi!

Tay thư sinh cũng không chậm, xuất ra pháp thuật để giá sách rơi xuống mặt đất, gọi ra Thụ Yêu Mỗ Mỗ đang hóa thành Linh Căn Mộc, dựa theo kế hoạch trước đó, nàng có thù hận với Thánh Hỏa Minh tôn, tu vi cũng cao, tự nhiên dễ dàng hấp dẫn đối phương.

Lục Lương Sinh suy nghĩ, vạn nhất đối phương không trúng kế, cái đầu người ở trong giá sách kia đầu cũng sẽ đúng lúc phát huy được tác dụng, đưa bao vải cho Thụ Yêu.

- Nhớ kỹ, người kia đi ra, đem hắn dẫn xa một chút, hắn muốn trở về thì cuốn lấy hắn, hắn nếu muốn giết ngươi, xoay người chạy ngay!

- Nha.

Thụ Yêu bưng lấy bao vải chứa đầu lâu trong tay hiếu kì lật xem, thuận miệng lên tiếng, sau đó ngửa mặt lên, nhìn Lục Lương Sinh chớp chớp mắt to.

- A, lão yêu, ngươi vừa rồi nói cái gì?

Lục Lương Sinh: -....

Tả Chính Dương: -...

Người sau quay đầu, tới gần thư sinh, lau đi một giọt mồ hôi lạnh trên thái dương, thấp giọng nói:

- Hình như Thụ Yêu này không thể nào làm theo được như kế hoạch, dứt khoát để Yến Xích Hà đi dẫn Thánh Hỏa Minh tôn ra.

- Các ngươi nói ai đi?

Nham thạch xa hơn một chút ở bên kia, Yến Xích Hà lôi kéo Đạo Nhân một bên đi một bên nâng lên quần đi tới, Tôn Nghênh Tiên hùng hùng hổ hổ thắt chặt đai lưng.

- Lôi cái gì mà lôi, phân bản đạo ra mới được một nửa liền bị ngươi kéo nghẹn trở về.....

- Ai ai, các ngươi chơi cái gì?!

Lời Đạo Nhân nói biến làm hô to tỏ vẻ kinh hoảng, thân hình bị ném lên trên lưng lừa già, Lục Lương Sinh chỉ nói câu:

- Đợi lát nữa vất vả cho ngươi rồi.

Trong tầm mắt Đạo Nhân, đưa tay -Bình- một cái vỗ mông lừa.

- Dẫn hắn lên núi!

Lừa già nghẹo cái cổ ra sau, có chút ghét bỏ nhìn thoáng qua Đạo Nhân, nghe lời chủ nhân, lúc này mới không tình nguyện mở chân chạy như bay vào hình dáng thế núi trong bóng tối nơi xa, bốn chân đang chạy dần dần xuất hiện tàn ảnh, sau đó gia tốc.

Đạp đạp đạp!

- Ai ai ai.....

- Đừng nhanh như vậy, trong bụng bản đạo còn có hàng tồn, còn không có sạch sẽ…

- A a a...

- Muốn rò rỉ ra rồi....

- Con mẹ nó chứ.....

- A a a...

- Lục Lương Sinh, bản đạo không để yên cho ngươi! !

Đảo mắt một cái, âm thanh đi xa dần vào trong bóng tối.

Ầm ầm ——

Bầu trời, điện quang xen lẫn huỳnh hoàng trong tầng mây đuổi sát mà đến. Nhìn lại giữa tầng mây lan tràn Thiên Lôi, Thụ Yêu hơi e ngại có chút phát run, đây là tính cách thông thường của yêu loại, Lục Lương Sinh trấn an nàng hai câu, sau đó cùng Tả, Yến hai người nhẹ gật đầu.

- Chúng ta cũng đi đi!

Cùng lúc đó, dãy núi trong bóng tối phương xa lộ ra vẻ âm trầm, trong tiếng sấm ầm ầm, điện quang soi sáng kéo dài lưng núi. Mắt thường không cách nào nhìn thấy ở giữa vách núi, đồng cỏ xanh lá là một tòa phủ đệ dựa núi xây thành, phía sau cánh cửa lớn đầy hoa văn cao ngất là bậc thang đá xanh thẳng tắp kéo dài, cành cây rủ xuống, giả sơn thủy tạ đứng sừng sững trong đại viện một tòa phủ lớn. Âm thanh sấm sét cuồn cuộn mà đến, nháy mắt thiểm điện xẹt qua bầu trời đêm, chiếu sáng bia đá khổng lồ cấm trong ao, trên đó có khắc ba chữ đỏ như máu cứng cáp mà có lực: Tử Sơn Quán.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch