Không chờ bọn họ mở miệng, Hỏa Linh chi khí bao phủ cả người Thánh Hỏa Minh Tôn, kéo ra một đường hỏa quang xông ra khỏi kết giới, như lưu tinh xẹt qua đêm tối, trong nháy mắt biến mất, chỉ còn một chút điểm sáng phát quang trên bầu trời.
Ba người: -....
Yên lặng nhìn nhau, có người lau đi mồ hôi lạnh trên mặt, biết rõ nhân quả khi dính vào Lôi Kiếp, đối với tu hành không có chút chỗ tốt, nhưng lời Thánh Hỏa Minh Tôn nói ra, không thể không nghe theo.
- Thật ra..... Ta cảm thấy Lôi Kiếp không rơi đến đây đâu, ta thấy còn có hơn mười dặm.
- Ừm, còn có kết giới Minh Tôn bày xuống, Thiên Lôi Kim Đan cảnh như thế nào phá được rồi.
Oanh ——
Lời nói vừa phát ra, một tiếng sấm kinh khủng đột nhiên đánh ra tiếng vang, huỳnh hoàng điện quang theo tầng mây lan tràn tới, chiếu sáng ba người, thậm chí gương mặt giáo đồ trong giáo, sợ đến nổi tất cả mọi người đều rụt cổ.
Đạp đạp đạp ~~~ a a a ——
Trong tiếng sấm xen lẫn, mơ hồ nhìn thấy một thân ảnh chạy vội trên đường núi, trên lưng có một người đang điên cuồng hò hét. Sau một khắc, một con lừa già vung chân dọc theo đường núi chạy lên thềm đá gạch xanh, trong lúc chạy, lưỡi dài đều kéo dài bên miệng, trên lưng nó, Đạo Nhân nằm sấp, trong tiếng hô to gọi nhỏ, đi tới trước sơn môn, nhìn lại đám người xách theo pháp khí đứng ở trên thềm đá, lừa già phẩy phẩy tai dài, hừ gào hừ nhếch miệng hí lên. Trên lưng lắc một cái, vứt Đạo Nhân xuống đất, chuyển người chui vào trong rừng gần đó, chỉ để Tôn Nghênh Tiên dửng dưng ngồi ở trên mặt đất, không khéo nhìn thấy ánh mắt một đám người Kỳ Hỏa Giáo.
"Cô ~ "
Đạo Nhân nuốt nước miếng, mở ra tay, hiện mặt ra nụ cười.
- Nói chư vị có thể không tin, bản đạo không phải cố ý.
Oanh!
Mây đen ngưng tụ, xoay quanh hiện ra vòng xoáy, điện quang lấp lóe giữa tầng mây, từng đạo thiểm điện lăn qua lộn lại bên trong, chốc lát, tiếng sấm liền một mạch oanh minh, huỳnh hoàng thiểm điện xông phá vòng xoáy tầng mây đánh xuống. Màu đen khắp thiên địa đều bị một mảnh huỳnh hoàng chiếu sáng.
Oanh xoạt ——
Giữa thiên địa, huỳnh hoàng loá mắt như sóng biển phủ kín hết thảy trong tầm mắt, kết giới Đạo Nhân nương tựa bị Thiên Lôi xúc động, pháp quang kéo dài nghênh đón chạm vào Lôi Kiếp đánh xuống, kích thích gợn sóng to lớn lấy chỗ sét đánh làm trung tâm lan tràn ra bốn phía.
Đạo Nhân che lấy trâm cài tóc đạo sĩ ngồi xổm ở ngoài kết giới nửa bước, bối rối móc ra mấy tấm Chu Sa Hoàng Phù, quét chỉ quyết rồi dán vài chỗ dưới chân, Hoàng Phù được kích hoạt phát ra Âm Dương trận đồ che kín cả thân người, hướng đám người Kỳ Hỏa Giáo ở bên kia đang trừng mắt chắp tay.
- Đắc tội đắc tội.
Nhìn xem bộ dáng hèn mọn của Đạo Nhân xấu xí bên ngoài, cũng nghe không rõ đối phương nói cái gì, bất quá biểu tình kia giống như đang giễu cợt bọn hắn. Đoàn người tức giận đến hận không thể cầm pháp khí trong tay trực tiếp đập tới, đi ra hai bước nghe được tiếng sấm trên đỉnh đầu, theo bản năng rút về.
- Tên Đạo Nhân lôi thôi này.... Thì ra người độ kiếp là hắn.
- Quả thật đáng ghét, ta nguyền rủa hắn không độ được lôi kiếp, hoặc độ xong thì suy yếu sắp chết, ta sẽ chạy ra ngoài bầm thây hắn!
- Đừng xung động, một khi ra ngoài, nói không chừng Thiên Lôi sẽ lây đến chúng ta...
Tuy thần sắc ba Hộ Pháp Cầm đầu căm giận, nhưng vẫn giữ bình tĩnh thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía trước, ngẩng đầu nhìn lại bầu trời đêm, một đạo huỳnh hoàng thiểm điện đánh xuống, pháp quang điện xà đánh vào lít nha lít nhít hướng ra bốn phương tám hướng lan tràn, lôi âm điếc màng nhĩ người, uy thế hình như lớn hơn so với bọn hắn trước đó độ kiếp rất nhiều. Điều này làm cho giáo đồ xung quanh hay là ba Hộ Pháp, cắn chặt hàm răng, thở mạnh cũng không dám.
- Kết giới của Minh Tôn, không phải bình thường, Lôi Kiếp này cũng sẽ đánh không...
Oanh xoạt “Bình” thình thịch ——
Lại là một đạo điện xà nương theo lôi điện lớn đánh xuống, không chỉ để Đạo Nhân đang bố trí pháp khí độ kiếp sợ hãi giật mình một cái, giáo đồ tu vi thấp ở bên trong cơ hồ co lại thành một đoàn run lẩy bẩy. Một Đại hộ pháp vóc người cao to nghiêng đầu trừng mắt về phía người vừa nói.
- Đừng nói chuyện!
Nhưng vào lúc này, kết giới trên đỉnh đầu nương theo tiếng hắn nói, bầu trời đêm oanh ra tiếng vang, tiếng sấm réo vang, huỳnh hoàng điện quang chiếu sáng thiên địa, hơn mười đạo thiểm điện xoạt xoạt xông ra tầng mây khuynh tiết rơi xuống, rơi vào đỉnh đầu kết giới.
Pháp quang lấp lóe, đột nhiên vỡ toang ra vô số mạng nhện dày đặc, trận nhãn sắp đặt bốn phía pháp trận bị oanh tạc, mảnh vụn vỡ ra, vách núi lúc đầu không có vật gì lộ ra một tòa phủ đệ.
- Không tốt, kết giới Minh Tôn bày ra đã bị phá.
- Đi nhanh! Tránh vào lầu các!
- Ta muốn giết tên Đạo Nhân kia —— -
- Trở về, đừng đi!!
Thủy tạ hiện ra hỗn loạn ngắn ngủi, có giáo chúng đang cố gắng tránh né Thiên Lôi, cũng có bộ phận kinh hoảng đến cực hạn, trở nên điên cuồng gầm rú muốn phóng ra ngoài sơn môn giết chết tên đạo sĩ kia lôi thôi.
"Ta nói con mẹ ngươi, lôi điện lớn như thế đánh xuống, còn muốn xông ra đây!"
Đạo Nhân nhìn thấy bên kia có mấy đạo thân ảnh chạy tới, trong lòng mắng một câu, hiện tại không còn kết giới bên này hỗ trợ chống cự Lôi Kiếp còn lại, cũng chỉ có thể dựa vào chính mình, vội vàng tế ra đạo pháp, bày xuống tiểu kết giới thuộc về hắn.
"Lục Lương Sinh, ngươi mẹ nó mau tới đây!!"
Oanh!
Tiếng sấm một đạo tiếp lấy một đạo vang lên, điện quang lấp lóe trong rừng, lướt qua một thân ảnh khoác áo bào lam nhạt, trường đao treo ngược bên hông, trong lúc chạy vội thổi bay lá rụng, một giây sau, bá một tiếng xông ra, giữa không trung vung ra đao quang.
Trên thềm đá sơn môn kéo dài, vài đôi bước chân đạp đạp đạp chạy như bay đến, trong đám người Kỳ Hỏa Giáo đang vừa chạy vừa niệm lên pháp chú, cũng có âm thanh mở miệng nhắc nhở.
- Cẩn thận, bên cạnh có người!
Một đạo điện xà đánh xuống, trong nháy mắt đánh tới sơn môn lóe ra ánh sáng chói mắt, soi sáng một thân ảnh giữa không trung, trả lời âm thanh kia là đao trong tay Tả Chính Dương chém mạnh xuống, chém vào đống người!