Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 378: Giống như đã từng quen biết

Chương 378: Giống như đã từng quen biết




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Cánh tay nâng trượng niệm chú tràn ra huyết quang trong nháy mắt bay vào bầu trời đêm, chú văn bị đánh gãy, miệng giáo đồ đang niệm chú chuyển thành một tiếng kêu thảm thê lương đến cực hạn.

- A a a, tay của ta a...

Nhưng khoảnh khắc lưỡi đao chém qua huyết nhục rơi xuống thắt lưng hắn, Tả Chính Dương dùng kỹ xảo độc hữu của bản thân phát lực, quét ngang một cái vào bụng dưới của đối phương, trực tiếp cắt ngang mà ra, chém bay người kia, đánh tới trên thân một người khác phía sau, lăn thành một đoàn.

- Một đám tà ma ngoại đạo!l!!

Trong nháy mắt bổ ra một đao, phía dưới mũ rộng vành phát ra tiếng gầm thét, dưới chân vặn một cái, một cánh tay kẹp lấy cán đao dài, thân thể xoay vòng, trong lúc lôi thanh điện quang lấp lóe chiếu rọi, lưỡi đao mang theo cảm giác thanh lãnh thấu xương tản ra từ trong đám người như phiến lá mà bắt đầu xoáy.

-Bình- -Bình- !

Phốc phốc phốc ——

Lưỡi đao cắt vào pháp khí, xẹt qua đụng vào máu thịt, âm thanh xé rách kéo dài, theo sau là vô số huyết quang văng khắp nơi, tàn chi thân thể người đầy đất.

- Hây a!!

Tả Chính Dương dừng bước chân, thân hình đang chuyển động mang theo quán tính, cụt một tay giơ cao trường đao mang theo đao thế như xuống chém cả không khí, chém tới người cuối cùng. Đó là một trong ba Hộ Pháp có thân hình cao lớn, đồng trượng trong tay sáng lên pháp quang cũng nghênh đón.

- A a!

- Bình-

Tiếng kim loại nổ tung, pháp quang chạm vào lưỡi đao chém tới, chỗ va chạm tạo ra từng gợn sóng hướng lan tràn ra khắp bốn phía, thân hình Hộ Pháp kia lay động, ngăn không được hướng lui về phía sau hai bước, giẫm nát gạch xanh dưới chân. Ánh mắt của hắn kinh hãi nhìn độc tí (*) đao khách đối diện, đối phương bất quá chỉ vừa bước vào tu đạo, vì cái gì mà một đao kinh khủng như thế. Trong lúc còn đang suy nghĩ đối phương đến cùng là ai, nửa hơi sau, một thân ảnh từ phía sau đao khách lao lên bầu trời đêm, bay vọt qua đỉnh đầu đao khách.

[* Độc: một, Tí: tay]

- Tả Thiên Vệ, Yến mỗ đến vậy!

Điện quang nổ tung giữa không trung chiếu sáng thân ảnh bay tới, cằm đầy râu rậm, áo bào vải thô đỏ nhạt, trong tiếng nói, hai tay cũng xuất kiếm nhanh chóng vung vẩy.

- Càn Khôn Thần Kiếm, ra khỏi vỏ!

Hộp gỗ phía sau mở ra hai bên, từng chuôi pháp quang tiểu kiếm lóe lên như bầy ong lít nha lít nhít bắn ra, sát ý phô thiên cái địa hướng về phía Hộ Pháp Kỳ Hỏa Giáo cuồn cuộn cuốn tới.

- Tru diệt các ngươi tựa như chém yêu ——

Ánh vào tầm mắt Hộ Pháp kia là tầng tầng lớp lớp Pháp Kiếm, căn bản không không có chỗ trốn tránh, đọc pháp quyết đặt đồng trượng trụ xuống mặt đất, ngự khởi pháp lực tạo ra một bình chướng ở phía trước. Nháy mắt chống đỡ mưa kiếm như tầng mây đang đè xuống.

“Bình”

“Bình”

“Bình”

“Bình”

...

Xung quanh giờ là pháp lực đụng nhau, mũi kiếm đập lên tiếng vang, từng đạo tiểu kiếm như mưa như bão không ngừng hạ xuống, được đối phương truyền vào pháp lực mà tạo nên từng vòng từng vòng gợn sóng.

- A a —— -

Sắc mặt Hộ Pháp kia bị nghẹn đỏ bừng, hai tay nắm vuốt chỉ quyết đều đang phát run, một đoạn thời khắc, hắn đột nhiên gầm rú, mưa kiếm mất đi bình chướng ngăn cản, phốc một tiếng, xuyên thấu qua thân thể của hắn, sau đó..... Còn có vô số tiểu kiếm đâm tới, thân hình cao lớn rì rào run run, thẳng đến khi trên người không còn chỗ cắm, thân hình té ngửa xuống.

- Trần Hộ Pháp!!

Giao phong bất quá chỉ mới qua hơn mười hơi thở, mặc kệ kịp phản ứng hay chưa kịp phản ứng, nhìn thấy một Hộ Pháp ngã xuống ở tróng sơn môn cách đó không xa, hai Hộ Pháp còn lại mang theo giáo đồ còn lại kiên trì vọt tới. Chạy ra mấy bước, không khí đột nhiên trầm xuống, một đạo quang mang lam nhạt chợt lóe lên ở giữa chân núi, vòng quanh Tử Sơn Quán bay qua nửa vòng, bỗng nhiên xông lên giữa không trung.

- Còn có người.....

Hộ Pháp cầm song chỉ câu trảo nỉ non, quang mang lam nhạt kia dừng lại trên bầu trời đêm, điện quang đánh xuống chạc cây dao động soi sáng ra thân hình người kia, bạch bào phần phật bay múa trong gió, nâng trong tay một thanh trường kiếm màu đen.

Lục Lương Sinh nắm chặt chuôi kiếm, nhìn chằm chằm phía dưới người Kỳ Hỏa Giáo còn lại, chỉ quyết đánh vào mũi kiếm, thân kiếm khắc hoa văn mây bay di chuyển, lộ ra nửa vòng trăng lạnh hóa thành Viên Nguyệt

- Ngự khí thành đến mây đỉnh, Thiên Kiếm xông Lăng Tiêu.

Trăng tròn tựa như dâng lên từ sau lưng hắn, phun ra ánh sáng trăng lạnh rõ ràng, trong khoảnh khắc, thân hình giơ cao kiếm hét giận dữ hạ xuống, bay thẳng tới Tử Sơn Quán phía dưới, toàn bộ thân kiếm chống đỡ không khí đều trở nên hữu hình, giống như bạch khí cuốn lên từ bốn phía

—— Ngự Kiếm Thuật - Thiên Kiếm Quyết!

Oanh ——

Một nữa vách núi rung động, cả tòa Tử Sơn Quán dâng lên một đạo pháp quang lam nhạt cùng huỳnh quang của Thiên Lôi tràn đầy bầu trời đêm.

Ầm ầm!!

Tiếng sấm nương theo một tiếng vang từ phía sau truyền đến, Thánh Hỏa Minh Tôn truy kích Thụ Yêu rơi xuống một cô nhai, chuyển người quay đầu nhìn lại phương hướng động phủ, một quang trụ bay lên, xen lẫn vào điện xà đầy trời.

Quan sát phương hướng Thụ Yêu đào tẩu, nhắm mắt, nháy mắt mở ra, vẫn là bay trở về động phủ, lúc tới gần ngọn núi, thiểm điện đánh xuống chạc cây bị phân liệt bổ tới hắn. Phất ống tay áo một cái, linh khí bị đốt cháy bùn phát ngăn cản điện xà, bay về phía chân núi, vừa rơi xuống đất, Thánh Hỏa Minh Tôn run ống tay áo, phía trên bị Lôi Kiếp đánh trung tạo ra một vết thương.

Gân xanh nổi đầu trên thái dương, thế mà bị thương.

- Bản tôn canh giữ ở nơi đây, đợi Lôi Kiếp đi qua, nhất định sẽ khiến cho các ngươi sống không bằng chết!

- Ha ha ha...

Ngay tại thời điểm hắn vừa nói xong câu này, tiếng cười đột nhiên vang lên sau lưng không xa, bỗng nhiên quay đầu, lại nhìn thấy một giá sách đặt ở bên kia.

- Quả nhiên vẫn là huyết nhục của yêu loại bổ dưỡng, thương thế lão phu có hi vọng khôi phục.... Ha ha ha.

Gian riêng trong giá sách mở ra cửa nhỏ, Đạo Nhân cóc lưng vác đôi màng, cái bụng trắng bóng, tâm tình thư sướng đi ra, trên mặt cóc đang nở nụ cười sững sờ, nhìn thấy nam nhân thân hình hùng tráng, râu xanh như kích phía trước đang run ống tay áo, cũng đang nhìn qua mình. Bốn mắt nhìn nhau, một người một cóc đối mặt dâng lên cảm giác giống như đã từng quen biết.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch