Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 383: Thủ thông Tử Sơn Quán (2)

Chương 383: Thủ thông Tử Sơn Quán (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Bề mặt tám phù lục, chữ triện "Sắc" được viết bằng Chu Sa sáng lên pháp quang, cùng nhau bắn ra quang mang đánh tới Bát Quái Huyền Hoàng chi khí, đạo pháp hai bên giao hòa, Nguyên Thần Thánh Hỏa Minh Tôn bị vây ở giữa giống như người rơm bắt lửa, giữa không trung giãy dụa gào thét, hồn phách trong chốc lát trở nên đung đưa không ngừng.

- Hai tiểu bối nhát gan —— "

Nguyên Thần bị nhốt, tu vi còn thiếu một bộ phận ở phía trên, trong lúc giãy dụa kéo theo linh khí xung quanh, Đạo Nhân bày trận phía dưới cũng không dễ chịu.

- Lão Lục!

Nhiều năm ăn ý, Lục Lương Sinh nghe được tiếng gọi của Đạo Nhân, Nguyệt Lung trong tay đột nhiên kêu to, thân hình ở giữa không trung hóa thành một sợi xanh đậm, ngay khi pháp quyết Đạo Nhân vừa rút lui, Bát Quái Huyền Hoàng chi khí tiêu tán, Thánh Hỏa Minh Tôn quay mặt lại, đáy mắt là đầy rẫy pháp quang xanh đậm. Một kiếm xuyên qua thân hình hắn

- Trảm!

Pháp âm lay động trong không khí, ánh sáng xanh đậm thu liễm trở về thân kiếm, Lục Lương Sinh một tay cầm kiếm, áo xanh bạch bào đung đưa trên sơn môn, chậm rãi nghiêng mặt qua. Trong dư quang, hồn phách Thánh Hỏa Minh Tôn cứng tại chỗ cũ dao động, một nữa thân người giống như bị xé nứt, mà không khí gần đó đều hiện ra một đạo vết cắt đứt. Hắn gian nan động một lên tiếng, ra sức nhìn lại thư sinh ở phía sau lưng mình, Nguyên Thần đột nhiên tản ra, hóa thành lấm ta lấm tấm quang mang, bị gió lạnh giữa thiên địa thổi đi tiêu tán.

Lục Lương Sinh dần mất ý thức, Nguyên Thần cũng đều đang mơ hồ, Đạo Nhân thấy thế, cắn nát ngón tay nhanh chóng vẽ ra một tấm bùa chú đánh tới giữa không trung, thôi sử pháp lực đem Nguyên Thần mơ hồ của thư sinh kéo về trong thân thể. Chỉ bất quá không còn ý thức Lục Lương Sinh điều động, Đạo Nhân đang cố gắng cướp đoạt với thiên địa cương phong, hơi có chút cật lực, mặt đỏ lên, quay đầu nhìn lại hai người một con cóc không xa bên kia, mở ra cái miệng nhuốm máu, hô to:

- Hỗ trợ đi, nhìn cái rắm!!

Bên kia, Yến Xích Hà đang cố gắng dập tắt hỏa diễm trên người Lục Lương Sinh nhanh chóng đánh ra chỉ quyết sử xuất pháp lực lao đến Nguyên Thầngiữa không trung , Đạo Nhân cóc phồng hai má, trong khoảnh khắc, não đại bành trướng, mở ra cái miệng rộng dùng sức khẽ hấp.

Hí ~~

Miệng lớn hấp mạnh, được đạo phải của hai người gia trì, lúc này mới kéo Nguyên thần trở về, đưa vào thân hình trên mặt đất. Tôn Nghênh Tiên nuốt xuống một hơi, chạy gấp tới, đảo miệng túi, móc ra một phù chú an thần, đặt lên cái trán Lục Lương Sinh mặt không có chút máu đã thiếp đi, một bên khác, trên người pha tạp các vết lửa đốt Thụ Yêu, tóc đen tán loạn, lảo đảo chật vật chạy tới.

- Lão yêu lão yêu!

Nằm sấp ở trên ngực thư sinh, đưa tay vuốt ve khuôn mặt hắn, thấy không có phản ứng, hơi mở môi đỏ, kề đi qua, Đạo Nhân khẽ nhếch miệng, đang muốn ngăn cản, bị màng cóc đẩy ra.

- Đây là truyền khí cho Lương Sinh, vội cái gì!?

- Bản đạo biết rõ.....

Đạo Nhân bĩu môi, nhìn xem Thụ Yêu đang môi kề môi với Lục Lương Sinh, nhẹ nhàng thổi ra một đạo khí tức, ánh mắt có chút ao ước, hai môi mấp mái.

Lầm bầm:

- Cũng không biết..... Cảm giác gì.....

Bên kia, Thụ Yêu làm liền một mạch nhìn xem sắc mặt thư sinh dần dần chuyển biến tốt, có chút huyết sắc, nhếch miệng hiện ra nụ cười đẹp mắt, đứng dậy xoay tròn váy, hóa thành Linh Căn Mộc rơi vào phần bụng Lục Lương Sinh.

- Không nên lấy ta ra, cũng không cần động đến lão yêu.....

Thân gỗ truyền ra câu này liền yên tĩnh trở lại, biết rõ Lục Lương Sinh không còn gì đáng ngại, Yến Xích Hà, Tả Chính Dương thở dài một hơi, sắc trời u ám, hai người cũng sức cùng lực kiệt, đặt mông ngồi vào trên mặt đất, nhìn xem lầu các thủy tạ ngâm ở trong bóng tối xung quanh cùng với thi thể nằm Thánh Hỏa Minh Tôn cách đó không xa, không có tâm tư hỏi đến.

Binh khí "Ầm" ném sang một bên, dửng dưng nằm ở trên mặt đất, mệt mỏi đóng hai mắt, cơn buồn ngủ như bài sơn đảo hải quét sạch hết thảy.

Tôn Nghênh Tiên chạy tới thi thể nơi xa tìm tòi chọn chọn lựa lựa, Đạo Nhân cóc ôm Tử Kim Hồ Lô, ngồi ở đồ đệ bên cạnh, thở dài một hơi.

- Tên người tốt thối này, chờ thương thế vi sư khôi phục lại đến, vi sư đâu vội cướp về những thứ bị trộm mất đâu chứ.....

- Thối người tốt.....

Con cóc lại lặp lặp lại một câu, ngồi ở bên người càu nhàu nói tới nói lui.

Màn đêm vô tận, núi đá rung chuyển dần dần khôi phục lại yên lặng như xưa, dư uy Thiên Lôi, pháp lực vẫn còn, làm cho mảnh chân núi dưới bóng đêm này vẫn hoàn toàn tĩnh mịch như cũ.

Trong vách núi im ắng có động thiên khác ở bên trong, một viên Ngọc Châu đặt ở một vị trí bí ẩn nào đó xoáy tròn hiện lên hỏa khí, chậm rãi nhấp nhô một chút, rơi từ nơi ẩn náu xuống mặt đất. Ngọc Châu xanh ngọc nhấp nhô biến thành màu hỏa hồng.

- Ha ha..... Bản tôn sống lâu như vậy, cũng không dễ dàng chết như thế, một sợi tàn hồn gửi vào Linh Châu , chỉ cần đến được Ngũ Sắc Trang, bản tôn còn có thể trở về...

Đây là một kiện bảo vật hắn được Ngũ Sắc Trang ban tặng, đưa một sợi hồn phách của bản thân gửi ở bên trong, dù là hồn phi phách diệt, chỉ cần một sợi gửi ở đây vẫn còn, ý thức còn có thể trở về, bất quá Ký Hồn Châu có một chỗ thiếu hụt, trong lòng Thánh Hỏa Minh Tôn phi thường rõ ràng, chính là hồn phách gửi ở đó không thể giữ lâu, nhất định phải tại thời điểm pháp lực phía trên hầu như không còn tái tạo lại Nguyên Thần.

Ký Hồn Châu chìm vào đất đá, dọc theo địa mạch xuyên qua tầng đất, hướng về phía tây nhanh chóng đi qua, trên mặt đất, chân núi, vùng quê, thành trấn đều bị hắn bỏ lại phía sau xa xa.

- Ngũ Sắc Trang ở phía tây Trường An, bên trong Vô Cương Sơn...

Ngọc Châu nhanh chóng xuyên thẳng, màu sắc cũng càng ngày càng ảm đạm, rơi vào đường cùng, Thánh Hỏa Minh Tôn từ bỏ tiếp tục đi đường, chui ra khỏi mặt đất, sắc trời sáng rõ. Cạch nhẹ vang lên, Ký Hồn Châu chui ra mặt đất rơi xuống trên tầng lá rụng giữa đường núi, trong sắc trời sáng rõ mơ hồ phun ra màu xanh ngọc kèm theo hồng mang dị sắc.

- Nếu cứ đi đường, tất sẽ để một sợi hồn phách cuối cùng tiêu hao hầu như không còn, không bằng phụ thể người đi ngang qua đây, ở đây có Ngọc Châu, chắc chắn sẽ có người nổi làm tham... Ha ha.....

Không bao lâu, đường cuối cùng dưới chân núi xa xa, vài ngọn đèn lồng lung la lung lay đi tới, trong phạm vi ánh sáng lay động, năm thư sinh cõng giá sách vội vàng đi đường.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch