Sắc trời sáng rõ, đèn lồng mang theo ánh lẳ lung la lung lay dựa theo vài đôi giày vải bước nhanh đi qua đường đá gập ghềnh xuất hiện.
- Ba vị huynh trưởng, thực sự có chút nghĩ không thông, vì cái gì phải đi đường ban đêm.
-..... Ban ngày mặt trời quá thịnh, chỉ sợ không đi đến Trường An, ngươi ta bốn người cộng thêm vị Ninh huynh đài này, chỉ sợ cùng một chỗ sẽ đi lên tử lộ.
- Nhưng.... Không sợ sẽ gặp gỡ thứ gì đó không sạch sẽ à?
- Cũng không phải một lần hai lần, sợ cái rắm, chúng ta một lòng chỉ chứa văn của thánh hiền, luôn có thể gặp dữ hóa lành, Ninh huynh , ngươi nói có đúng hay không?
Người đi phía trước nhất trong bốn người cầm lấy đèn lồng giấy da quay lại hỏi, nói xong quay đầu nhìn lại một thư sinh phía văn văn nhược nhược sau, khuôn mặt thanh tú, nghe được lời Trương Thích hỏi . Ninh Thái Thần nhìn nhìn sắc trời sáng rõ xung quanh, ngẫu nhiên truyền đến tiếng sói tru, cố nặn ra vẻ tươi cười, có chút miễn cưỡng nhẹ gật đầu.
- Trương huynh nói đúng, nói đúng.
- Nói đến đây mới nhớ, nửa tháng ở chung, Ninh huynh cũng đọc đủ thứ điển tịch thánh hiền, vì cái gì dựa vào việc thu thuế sống qua ngày? Không bằng cùng chúng ta đi đến Trường An, đợi bốn người chúng ta lấy được một chức quan, lúc đó cũng sẽ thuận tiện sắp xếp cho Ninh huynh.
- Thế này không được, tại hạ đi thu tiền thuế cũng chỉ là có người nhờ, đợi sau khi trở về, đóng cửa khổ luyện, năm sau tự mình khảo thủ công danh... sau đó bồi thêm một câu:
-..... Nếu như không đậu, tại hạ lại đi đầu nhập vào bốn vị huynh...
Lời nói chưa chưa ra khỏi miệng, bốn người phía trước dừng chân, xách theo đèn lồng, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, xoay người, cùng nhau gật đầu.
- Tốt, có chí khí!
Bốn thư sinh có chút tán thưởng nhìn nhìn hắn, xách theo đèn lồng tiếp tục đi đường.
-... Ninh Thái Thần hơi hé miệng nhìn bọn hắn, lấy lại tinh thần, vội vàng tiến lên mở miệng:
- Tại..... Tại hạ còn chưa nói hết..... Ai ai.....
Vội vàng đuổi theo, bước chân trong lúc vội vàng vấps trúng một cục đá ven đường, kém chút bổ nhào vào trên người Triệu Thảng thấp bé ở phía trước, hay tai Ninh Thái Thần cầm mũi chân nhảy nhảy vài cái tại chỗ, mặt hơi lệch qua một bên, vẻ đau đớn trên mặt ngưng kết, nhìn lại một phương hướng bên cạnh con đường, lên tiếng đi gọi bốn người phía trước.
- Bốn vị huynh trưởng, bên kia hình như có cái gì đó.
Lúc đầu, bốn người đang đi đường xách theo đèn lồng nghe được năm chữ "Hình như có cái gì", cả người đều run lên một cái, Trương Thích đè thấp tiếng nói:
- Cái kia... Thứ gì đó? Không phải là nữ nhân đó chứ?
- Không phải, hình như là một hạt châu rơi vào giữa đống cỏ.
Lời này truyền vào trong tai, bốn người lập tức thở dài một hơi, cũng may lúc này phía đông nổi lên một tia bạc trắng, dừng bước lại nhìn lại Ninh Thái Thần bên kia đã chạy tới ven đường, chỉ vào cỏ dại bên đường, trong không gian hôn ám lại có bích ngọc xen lẫn vài điểm đỏ đang lưu chuyển.
"Thư sinh sao? Thôi kệ, chỉ cần cúi người đi tới, một đường tây hành về hướng Vô Cương Sơn là được..... "
Ý thức Thánh Hỏa Minh Tôn lưu chuyển, phát giác có tiếng bước chân tới gần, lại là bốn thư sinh cõng giá sách, xách theo đèn lồng đang đi tới gần hắn.
"Lại là bốn..... Chẳng lẽ bản tôn có duyên với thư sinh..... Được rồi được rồi, thư sinh thì thư sinh, dù sao cúi người một cái là đủ rồi."
Nhưng, chờ đợi một hồi, cũng không thấy đối phương tay mò xuống, nhặt hắn lên. Ngược lại vây thành một vòng thò đầu ra dò xét, người lớn nhất trong bốn thư sinh Vương Phong vuốt nhẹ cái cằm một chút, nhìn lại ba người khác, còn có Ninh Thái Thần.
- Vật này nhìn qua có giá trị không nhỏ, không bằng năm người chúng ta đưa nó.....
- Chúng ta là người đọc sách, há có thể ham vật của người khác, nếu làm lần đầu, sau này nhịn không được sẽ còn tiếp tục nghĩ đến loại món lời nhỏ này.
Bên kia, bốn người tụ cùng một chỗ phụ họa gật đầu, tiếp theo lời của thư sinh.
- Thải Thần nói không sai.
- Đúng vậy đó, chúng ta là người đọc sách, tương lai sẽ phải làm quan, tham chút lợi nhỏ này sẽ có tiền lệ, sau này sẽ không nhịn được tiếp tục tham tiếp.
- Ừm, quả thật phải để ý chuyện này, bất quá hạt châu này thì làm sao bây giờ?
Ánh mắt Năm người lần thứ hai rơi xuống cỏ Ngọc Châu bích ngọc mượt mà ở giữa bụi cỏ, toàn thân xanh ngọc xen lẫn điểm đỏ, xác thực khó gặp, cầm đi vào trong thành sẽ đổi ra không ít bạc, nếu như gặp gỡ đại gia yêu thích thu thập ngọc quý, nói không chừng có thể bán được cái giá rất cao.
‘Đám nho hủ lậu các ngươi, còn đợi cái gì nữa, đưa tay ra nào!!"
Nhìn thấy năm người ngồi xổm thành một vòng, cứ như vậy vây quanh xem hắn, Thánh Hỏa Minh Tôn tức giận đến mức kém chút hồn phi phách tán, theo một đường chui qua dưới tầng, pháp lực hắn hiện tại càng ngày càng yếu, căn bản nhấc không nổi hạt châu đi thêm lộ trình càng xa hơn, bằng không cũng sẽ không chờ ở nơi này.
"Năm người các người không lấy, vậy thì nhanh lên đi, để bản tôn đợi đến một nhóm người đi đường khác là được?!"
Hắn hò hét, năm thư sinh vây quanh ở ven đường căn bản nghe không được, Mã Lưu nghĩ nghĩ một hồi lên tiếng:
- Nếu không cần, chúng ta dứt khoát đi tiếp thôi, việc mình quan trọng.
- Đúng đúng đúng..... Vẫn nên sớm tới Trường An, lăn lộn một quan nửa chức gì đó, trên đường chúng ta đi đã trì hoãn thời gian quá dài, mà thời gian là vàng bạc, chẳng phải sẽ được không bù mất?
- Ừm..... Tại hạ đi ra ngoài quá lâu, thê tử trong nhà có bệnh nặng quấn thân, Thải Thần có chút nhớ mong.
- Thế thì đi nhanh lên!
Năm người nói một trận, quyết định chủ ý đứng dậy rời khỏi, Vương Phong tuổi tác lớn nhất không nhúc nhích, làm cho trong lòng Thánh Hỏa Minh Tôn trong hạt châu vui mừng.
"Xem ra tên này cuối cùng vẫn nhịn không được lòng tham của mình. "
Thư sinh đang nhìn chằm chằm nhíu mày, bỗng nhiên mở miệng gọi lại bốn người đang muốn rời khỏi.
- Nếu đã không cần, loại vật hiếm có bực này sẽ khiến những người đi đường khác nổi lòng tham, đây cũng không phải chuyện tốt, ham lợi nhỏ sẽ ảnh hưởng đức hạnh, tương lai nói không chừng sẽ hay làm ra chuyện khác, hôm nay nhặt được một hạt châu, sau đó không nhịn được sẽ muốn tài vật của người khác, làm không cẩn thận, có thể sẽ diễn ra việc, giết người cướp của, đây chính là tai hại.
- Chúng ta nghiên cứu Thánh Nhân học thuyết, không phải chính là việc khai trí người chưa giáo hóa.
- Cũng nên lót một thớt gạch ngói cho tân triều Đại Tùy, từ ngươi ta làm lên từng cái, để Đại Tùy này trở thành một triều đại thình sự đến nổi mọi người không nhặt của rơi trên đường!