Nói ra một câu cảm thán, Lục Lương Sinh thu tầm mắt lại, nhìn xung quanh.
- Tả Thiên Vệ, Yến Xích Hà còn có sư phụ ta mấy người bọn hắn đâu?
- Trời vừa sáng, lão Tả cùng lão Yến đã điều tra nơi này.
Đạo Nhân ngồi trên một cái túi, tay cầm hai cái bánh ngọt vàng rực mềm mềm, đưa cho Lục Lương Sinh một cái:
- Hai người bọn họ phát hiện trong này có mấy chỗ là gian phòn, giam giữ nữ tử, còn có vài người còn sống...
Nói đến đây, dù là Tôn Nghênh Tiên không tim không phổi cũng thở dài một hơi, cắn bánh ngọt một cái, một bên nhấm nuốt một bên nói:
- Mấy kia nữ tử nói, lúc đầu có hơn hai mươi người, trong một tháng, chỉ còn lại mấy người các nàng, tất cả đều chết hết, không biết bị ném đến chỗ nào.
Lục Lương Sinh yên lặng nhìn xem màn mưa từ mái hiên rơi xuống trước mặt, thế gian này tu đạo một đường, đâu chỉ trăm ngàn, trong đó cũng có cần thân thể thuần âm của nữ tử. Bất quá lấy tu vi của Thánh Hỏa Minh Tôn, căn bản không cần nữ tử, hẳn là để đám thủ hạ Hộ Pháp hoặc giáo đồ của hắn dùng nữ tử để làm lô đỉnh tu luyện. Ai......
- Đúng rồi, sư phụ ta đâu?
Tạm thời buông xuống chuyện liên quan tới đám nữ tử kia, Lục Lương Sinh lúc này mới nhớ tới không thấy bóng dáng của Đạo Nhân cóc, Đạo Nhân giang tay ra:
- Không biết..... Trước đó còn đi cùng ta, sau đó liền không gặp hắn.... Soạt!
Thình thịch thình thịch!
Đột nhiên vài tiếng động tĩnh ào ào phát ra từ miệng túi bên chân Lục Lương Sinh, đông lồi tây lõm vài cái, mặt một con cóc in ra trên màn vải.
- Lương..... Lương Sinh..... Mau thả vi sư ra...
Nghe được tiếng nói này, Lục Lương Sinh vội vàng mở miệng chiếc kia túi ra, đổ hết các bình đan dược lớn lớn nhỏ nhỏ bên trong, chày giã thuốc đều có mấy cái, Đạo Nhân cóc thè lưỡi dài chen ở bên trong, một chân khoác lên trên bình thuốc, cái chân còn lại thì bị ép lên tới trên đầu, bị thư sinh đào ra, thở hổn hển mấy hơi, nhặt một cây chày dã thuốc từ trên mặt đất , đuổi theo Đạo Nhân đánh túi bụi.
- Lão phu đang nhìn xem ngươi đang muốn chơi trò gì, ngươi ngược lại rất tốt, thuận tay bỏ lão phu vào chung với đống đồ kia!
Đạo Nhân chạy ở phía trước, che lấy trâm cài tóc đạo sĩ quay đầu hô to:
- Trời tối không ánh sáng, bản đạo ôm rất nhiều đồ, tự nhiên nhìn không thấy!
- Kia hắn mẹ chi, ngươi đang mắng lão phu thấp bé sao ——
- Nói lão mẫu ngươi, vốn là không nhìn thấy!....
Thấy sư phụ truy đánh Đạo Nhân chạy ra khỏi mái hiên tiến vào trong màn mưa, Lục Lương Sinh vung tay áo làm cho bọn hắn một đạo pháp thuật tránh mưa, đang muốn trở lại trong sảnh nhìn xem lầu các chỗ này còn có những vật khác hay không, tốt nhất là có thể tìm được mấy thứ mà sư phụ trước đó bị cướp, kim ngân ngọc khí đổi thành đồng tiền bạc vụn, phân cho những bách tính cùng khổ gần đó.
Đinh đinh..... Sơn môn bên kia vang lên tiếng chuông treo dưới cổ lừa già, trong trời mưa lất phất, Tả Chính Dương cùng Yến Xích Hà hất áo tơi, hai người đi ở phía trước lừa già, cả người được hai bồ đồ làm bằng lá cây che kín để che chắn nước mưa, hai người một lừa cùng một chỗ từ sơn môn đi lên đây, nhìn thấy Lục Lương Sinh đang mỉm cười đứng ở cửa ra vào, đi qua chắp tay lên tiếng kêu gọi.
- Lục đạo hữu tỉnh rồi, đến đây, mới mua được bánh bột ngô từ trong thành, còn có chút thịt rượu, vừa hay trời đang mưa, vây lại một chỗ đốt đống lửa nhỏ, uống rượu ăn thịt, không còn gì tốt hơn!
Yến Xích Hà làm người hào sảng, tháo áo tơi mũ rộng vành, mở vài miếng giấy dầu bao trong tay ra, tất cả trong vài cái bình gốm nhỏ đều là đồ nhắm, chỉ là có hơi nguội.
- Ha ha ha, cũng tốt!
- Tỉnh lại sau giấc ngủ, ta cũng đói bụng!
Lục Lương Sinh nhìn ra phía ngoài màn mưa một cóc một người còn đang truy đuổi kêu to:
- Cơm chín rồi gọi các ngươi.
Ở ngay chỗ dưới mái hiên dùng mấy cái ghế gãy như là vật liệu gỗ đốt lên một đống lửa, đem vài cái bình gốm thắt lên trên một gậy gỗ cứ như vậy treo ở bên cạnh, gác ở trên lửa hâm nóng một chút. Hiếm thấy có thơi gian thả lỏng, thịt rượu đủ nóng, cũng đánh thức Thụ Yêu còn đang ngủ say ở trong phòng, một đoàn người ngồi vây quanh đống lửa, uống rượu nói cười.
Trong khi nói chuyện phiếm, Lục Lương Sinh biết được đêm qua được nàng độ khí, sau đó hóa thành Linh Căn Mộc áp trên người mình để vững chắc Nguyên Thần, lúc này đứng dậy hướng nàng chắp tay cúi đầu.
- Đừng bái đừng bái, cám ơn hay không cũng làm được cái gì, lão yêu, ta không nhớ rõ ta gọi là cái gì nữa, không bằng một lần nữa cho ta cái tên đi, ngươi còn đặt tên cho Tiểu Thanh Xà kia đây, ta cũng muốn!
Đạo Nhân cóc móc móc lỗ mũi, tên có làm được cái gì, còn không bằng danh hào uy phong của lão phu, sống uổng phí ngàn năm rồi. Mà Tả, Yến hai người bưng chén rượu ực một hớp, lớn tiếng bảo hay, bây giờ hai người mặc dù vẫn còn có chút không quen khi làm bạn với Yêu, thế nhưng biết được Thụ Yêu này và con cóc bên cạnh đống lửa đang ôm chén là một Yêu tốt... À, nói đúng hơn là, hai người chưa từng thấy bọn hắn làm ác.
Thù hận một khi đã được giải khai, tâm tình Lục Lương Sinh thư sướng, cũng không từ chối, đứng dậy vẩy ống tay áo một cái, đi qua đám người, nhìn xem mái hiên nhà tràn ngập màn mưa.
- A...... Ngươi chính là Thụ Yêu, trên đời này cũng có họ Mộc, vậy liền lấy họ này, Còn tên thì... Linh căn không phải cỏ cây, sơn nhạc u tịch, yến yến oanh oanh trên bầu trời cao.
Nắm chặt quyền đầu nện nhẹ một cái vào lòng bàn tay, cười nói:
- Liền lấy họ Mộc, tên Tê U, ngày thường gọi Tê U, cũng rất thuận miệng.
- Tê U..... Tê U.....
Váy đen Thụ Yêu nghiêng đầu, nhẹ nhàng niệm niệm, mặc dù không hiểu tại sao lại phiền toái như vậy, cũng không hiểu hàm nghĩa bên trong, nhưng cảm giác rất lợi hại.
- Cái kia..... Lão yêu, ta sau này sẽ dùng cái tên này!
Bỗng nhiên nhào vào trong ngực Lục Lương Sinh, ôm cái cổ hắn, âm thanh vang lên thanh thúy.