Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 387: Cuốn thứ ba

Chương 387: Cuốn thứ ba




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Náo nhiệt ăn xong bữa cơm, Lục Lương Sinh mang theo Tả Chính Dương, Thụ Yêu đi dạo trong ngoài tòa phủ đệ, đi lên đến một tầng phía trên nhất, số lượng gian phòng ít dần, phần lớn là một phần bố trí như thư phòng, gian phòng thứ nhất cùng căn thứ hai tương liên, mở rèm ra, giá sách thành hàng đứng san sát, trên kệ phần lớn là vào quyển sách cổ, còn có không ít thẻ tre.

Tả Chính Dương đưa tay cầm lấy ra một cái thẻ tre, bị Lục Lương Sinh ngăn lại.

- Những cuốn sách, thẻ tre này không có một tia tro bụi, gần đó nhất định có pháp thuật cấm chế, vô ý cầm có thể sẽ xúc động thuật pháp.

Nói xong, đi đến vị trí ẩn nấp ở bốn góc thư khố tìm thấy bốn hòn đá nhỏ có hình dạng khác biệt, phía trên ẩn ẩn có pháp lực lưu chuyển, nếu tâm tư không tỉ mỉ, Lục Lương Sinh thật sẽ khó phát hiện. Nếu muốn lật xem sách vở thẻ tre nơi đây, xem ra còn cần tốn năng lượng, pháp trận trên viên đá cũng không phải lấy Ngũ Hành, Bát Quái mà bố trí, chỉ phải để Tả Chính Dương đi xuống dẫn sư phụ hắn tới.

Không bao lâu, Đạo Nhân cóc cõng Hồ Lô từ trên bả vai Tả Chính Dương theo khuỷu tay rơi xuống trên một cái ghế, không đợi Lục Lương Sinh mở miệng hỏi dò, lật qua Hồ Lô đổ ra một viên hạt châu màu đỏ hồng, hỏa hồng thuần túy, hỏa khí lượn lờ vòng quanh, chiếc ghế kế bên cũng không thấy ánh lửa mà lúc này đã bị đốt cháy đen một mảnh

- Nhận lấy cái này, vi sư vừa rồi tìm được từ thi thể bọn chuột nhắt kia, có thể là một kiện Pháp Bảo tốt nhất để phối hợp với Ngũ Hành hỏa pháp, uy lực sẽ tăng mạnh, cho dù không có pháp thuật cũng có thể để tự động dấy lên Hỏa linh khí.

- Sư phụ vì cái gì không cần?

Đạo Nhân cóc hừ một tiếng nhảy xuống chiếc ghế, giống như chướng mắt vật như vậy, cộp cộp đi đến phía dưới thạch điêu, gảy chân víu tại vùng ven, đạp vài cái mới lên đi.

- Vi sư tự mình dùng làm cái gì, tự nướng chín chính mình sao?

Ách.....

Lục Lương Sinh ngược lại quên mất căn nguyên chuyện này, mọi yêu vật đều có thuộc tính của mình, Đạo Nhân cóc thuần âm, thuộc về thủy yêu, điểm ấy thì « Sơn Hải Đồ Chí » có nhắc qua.

Có thể cũng có số ít dị loại tương phản, bất quá đó cũng là ít càng thêm ít, sư phụ khẳng định không ở trong danh sách này. Trong lúc nghĩ đến đây, cái đầu Đạo Nhân cóc đang leo lên bỗng nhiên bành trướng, một ngụm há to nuốt mất thạch điêu kia , bao lại trong miệng, thình thịch một tiếng, mặt đập ầm ầm xuống mặt đất, chấn tấm ván gỗ két két vang lên vài cái, làm cho Tả Chính Dương giật nảy cả mình.

- Xem thiết lập ra sao thôi mà..... Tự lấy bản thân thử là được...

Lời Đạo Nhân cóc nói mơ mơ hồ hồ phát ra từ cái miệng đang phồng to, vung màng:

- Làm gấp..... Lật sách.....

Chịu đựng cái đầu phình to, đầu nặng chân nhẹ thỉnh thoảng đánh vào trên tường lung la lung lay đi ra ngoài, sau đó liền nghe:

- A nha.....

Liên tiếp "Tùng tùng" tiếng vang như có vật nặng lăn xuống càu thang. Bên này, hai người một yêu nhìn qua dò xét, Tê U kịp phản ứng.

- Lão yêu, ta đi xem con cóc một chút

Đá lấy váy nhanh chóng đi ra ngoài.

Trong thư khố chỉ còn lại Lục Lương Sinh cùng Tả Chính Dương, người sau không thích loại hoàn cảnh tràn đầy sách này, đang muốn tìm cớ rời khỏi, đi qua chỗ khác đi dạo, thư sinh bên kia bỗng nhiên gọi hắn lại.

- Tả Thiên Vệ, ngươi chờ một chút.

Lục Lương Sinh đi đến chiếc ghế cháy đen phía trước, thi thuật nâng Hỏa Linh Châu ở trong lòng bàn tay, huyền không đưa đến đối diện.

- Thiên Vệ cất cái này đi.

Nhìn qua Linh Châu trôi nổi giữa không trung phát ra nhiệt khí như bị lửa đốt, Tả Chính Dương không có nhận, cũng không phải sợ bị bị phỏng, mà sững sờ nhìn Lục Lương Sinh đối diện, hơi nghi hoặc một chút, sao lại đưa cho hắn Tiên gia bảo bối bực này?

- Lục công tử ngươi không cần?

Lục Lương Sinh đi đến bên cạnh giá sách, hai tay cẩn thận từng li từng tí nâng lên một thẻ tre, chậm rãi mở ra, nhìn xem chữ viết phía trên liền trả về.

Quay đầu nhìn hắn cười, không có trả lời, ngược lại nói:

- Đây cũng là thứ Thiên Vệ cần.

Bất quá sau sau đó là giải thích nghi hoặc cho đối phương

- Tâm tính Lương Sinh thong thả, cũng không phải xuất thân người luyện võ, không thích hợp với vật này, mà Thiên Vệ võ nghệ cao siêu, một chân đã bước vào xây đạo hạnh, nó vào tay ta sẽ vô dụng, không bằng giúp người hoàn thành ước vọng, huống chi Thiên Vệ xuất lực rất nhiều trong việc này, Lục Lương Sinh còn chưa tạ ơn đây.

Tả Chính Dương yên lặng một chút, nhìn Linh Châu trước mặt, hai tay cong bắt lấy.

- Tả Chính Dương bái tạ!

- Không cần.

Tay Lục Lương Sinh trống rỗng nhấc lên, pháp lực nâng đối phương thẳng thân thể

- Ta không phải người thích ăn một mình, tự nhiên muốn chiếu cố chu toàn.

Cũng không thu hồi cánh tay, thuận thế cầm đi một quyển sách khác trên giá sách, phía trên là một bản cổ, có rất nhiều sự việc chưa bao giờ thấy qua, thậm chí có vài điều đến nghe cũng chưa nghe nói qua, lật ra nội dung bên trong, bút tích mới mẻ, chắc no cũng không được thường xuyên lật xem.

Theo giá sách đi xuống, cơ hồ cách nhau mấy quyển, Lục Lương Sinh sẽ lật ra một hai bản để tùy ý nhìn xem, rất ít sách học nghiệp do Thánh Nhân viết, phần lớn là một phần đan thuật dược lý, địa lý kỳ trân, dị nhân kỳ quái, kỳ quái lạ lùng, làm cho người ta không thể tưởng tượng.

Tả Chính Dương ở một bên cũng không lên tiếng quấy rầy, yên tĩnh đi theo phía sau.

- Thiên Vệ hiện tại võ nghệ tuyệt đỉnh, đã đến cuối cùng, ta xem có thể tìm được một phần pháp môn yếu quyết phù hợp với Thiên Vệ hay không?

Ở chỗ này, Lục Lương Sinh thả lại một quyển sách, lời hắn nói cũng không dừng lại, nghiêng mặt qua căn dặn đối phương.

- Vừa rồi nghe sư phụ ta nói, khỏa Hỏa Linh Châu này dù là người không có tinh thông pháp môn hệ hỏa cũng có thể để người sở hữu sử xuất ra Hỏa Linh, bất quá ta cảm thấy làm thế cũng sẽ thương tổn đến kinh mạch huyết nhục của Thiên Vệ.

Hình như lòng có cảm giác, Lục Lương Sinh lúc đầu còn muốn căn dặn mấy câu bỗng nhiên im bặt mà dừng, ngón tay dưới thả sách theo ý thức chuyển đến một quyển sách khác ở trên một kệ hơi rộng hơn một chút.

Đầu ngón tay chuyển một góc quyển sách, Lục Lương Sinh quay đầu lại, một hàng chứ trên mặt sách đã hấp dẫn con mắt hắn chăm chú —— « Sơn Hải Đồ Chí »






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch