Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 390: Lần này ngưu bức rồi

Chương 390: Lần này ngưu bức rồi




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Gió lạnh đung đưa cành cây chập chờn, ve kêu lúc lên lúc xuống vang vọng ở giữa chân núi, trong ánh nắng hơi nghiêng, Lục Lương Sinh nhìn qua vách núi, lầu các, giả sơn thủy tạ, đã ở trên trang giấy khai bút vẽ lên bức tranh, kéo lấy mực nước uốn lượn du tẩu.

Mực xanh phác hoạ, cây giờ nhiều nhánh xum xuê đứng trên vách núi dốc, phía dưới, chim nhỏ bay qua mái ngói lưu ly như mảnh sóng nước lấp loáng, ngòi bút dắt theo mực nước thuận thế xuôi theo đi tới mặt, uốn lượn vẽ ra mái hiên, song cửa nửa mở, bày biện trong phòng.

Ánh mắt Lục Lương Sinh chuyên chú vào hết thảy tình cảnh phía trước, chi tiết không kém chút nào rơi xuống trang giấy, công phu một chén trà, vẽ ra bộ dáng lầu các trên vách núi.

- Còn kém rất nhiều.....

Ánh mắt dời đi chỗ khác, thân hình cũng đi hai bước vây quanh đến bàn bên cạnh, nhìn lại giả sơn thủy tạ nơi xa, vung cán bút du tẩu, mực xanh vẽ ra lá sen trôi nổi ở hồ nước, chuồn chuồn điểm dưới mặt nước yên lặng tạo nên gợn sóng vòng tròn, lăn tăn dòng nước, cầu sơn đỏ hình vòm kết nối thủy tạ, đèn lồng nhẹ lay động trong gió dưới mái hiên thật dài.

- Tốt!

Cuối cùng là mấy bút vẽ bia đá đứng sừng sững trong nước, ngòi bút nhỏ nhắn mềm mại nhanh chóng viết xuống "Tử Sơn Quán".

Lục Lương Sinh thở ra một hơi, trong nháy mắt buông yêu bút trong tay xuống, bút thân hóa thành một đạo hắc ảnh lướt tới bên thư sinh, hiện ra dáng người yểu điệu, vung mở tay áo dài lau đi một chút mồ hôi vương trên gương mặt, mặt đỏ bừng rất là khả ái.

Dưới mái hiên, Tả Chính Dương, Yến Xích Hà nhàm chán ngủ thiếp đi, nghe được giọng Thụ Yêu nói "Vẽ xong giống như thật vậy" thì giật mình tỉnh lại, cả Đạo Nhân cóc đang cầm chày giã thuốc trong sảnh cũng vừa lòng thỏa ý leo ra cánh cửa, cùng hai người cùng đi, bò lên trên góc bàn, thăm dò nhìn thoáng qua.

Trên trang giấy thật dài là mực xanh trải rộng ra lầu các trên vách núi, bốn tầng mái hiên lưu ly có ánh sáng, song cửa hơi mở lờ mờ nhưng vãn thấy được bày biện trong đó, ao nước lá sen, bia đá phía dưới tựa như cũng được vào đồng dạng.

- Lương Sinh vẽ tranh càng ngày càng giống thật rồi.

Hiếm thấy Đạo Nhân cóc nghiêm túc nhẹ gật đầu, làm ra đánh giá. Tả Chính Dương nghiêng ánh mắt nhìn trên bức tranh, lại nhìn thư sinh bên cạnh.

- Vậy bức tranh này phải dùng thế nào?

- Thử phương pháp trước kia của ta một chút!

Dựa theo pháp thuật « Thanh Hoài Bổ Mộng », Lục Lương Sinh tiếp nhận túi rượu từ Yến Xích Hà, hớp một hớp rượu, phun rượu ra thành sương mù, lốm đốm lấm tấm rơi xuống mặt giấy.

Lục Lương Sinh bỏ túi rượu qua một bên, ống tay áo bỗng nhiên huy động niết ra chỉ quyết, dựng lên.

- Thu!

Oanh ——

Mây đen lúc đầu tán ra có ánh chớp ngao du, trong lúc ầm vang vang lên một tia lôi điện lớn, đám người vô ý thức ngẩng đầu lên nhìn trời, ao nước bên ngoài tạo nên vòng vòng gợn sóng, chuồn chuồn quanh quẩn một chỗ thất kinh bay khỏi.

Hô hô ~~

Tiếng gió rít gào, rừng hoang điên cuồng rung lắc, chim tước rơi vào mái hiên hoảng sợ bay đi, bầu trời lại tiếp tục âm u, Đạo Nhân cóc đột nhiên mất thăng bằng nằm nhoài trên mặt bàn.

- Địa Long xoay người?

Yến Xích Hà, Tả Chính Dương, Tôn Nghênh Tiên vội vàng ổn định, theo chấn động dưới chân mà đứng lên, sắc mặt bất an nhìn lại xung quanh, chỉ thấy lầu các tại vách núi đang lay động trong tầm mắt, từng phần bị tiêu tán, tinh quang mà người ngoài không cách nào nhìn thấy do bức tranh hóa thành đang một mực hướng bọn họ kéo dài tới.

Một giây sau.

Nơi gạch dưới chân đám người cũng cùng nhau hóa thành tinh quang, chui vào trên bàn kéo ra trong thư sách, trong chốc lát, cả tấm bàn tròn kia cũng biến mất theo.

BA~ ~

Thư sách rơi trên mặt đất, trang giấy thật dài mở ra nhẹ nhàng phiêu đãng, sau đó mới rơi xuống, Tử Sơn Quán trước kia tọa lạc ở nơi này nhưng bây giờ bốn phía đều là đất đá trần trụi, biến thành một mảnh hoang dã.

Trên trang giấy, vết tích mực xanh ngưng thực, cùng Tử Sơn Quán lúc trước cơ hồ không có khác biệt.

- Đây là đem toàn bộ Tử Sơn Quán đều chuyển vào trong sách rồi...

- Lần này thật là ngưu bức nha.

Đạo Nhân trừng to mắt không ngừng chuyển thân đảo qua một vòng, lại thăm dò nhìn đến trang sách, cũng không biết nên nói cái gì. Bất quá nhìn uy lực cực lớn như vậy, pháp lực của Lục Lương Sinh cũng tiêu hao sạch sẽ, thi xong pháp ngay cả đứng cũng là có vấn đề, Thụ Yêu Tê U biến thành một chiếc ghế cho hắn ngồi xuống nghỉ ngơi.

Trải qua rất lâu mới có được một phần sức lực, Lục Lương Sinh đối với nghi vấn của đám người, cũng không có cách nào giải thích được, sách này mới đến tay, chỉ mới dò xét ra một vài thứ, giờ có nói gì cũng không biết nên nói từ đâu, muốn hoàn toàn hiểu rõ chỉ sợ không phải chuyện nửa tháng hay mấy tháng.

- Chỉ sợ quyển sách này cả Thánh Hỏa Minh Tôn đều không rõ ràng lai lịch..... Chỉ cho đây là đồ sách thượng cổ... Bất quá cũng tốt, thừa dịp đoạn thời gian này tìm tòi một phen.

Hắn đi qua nhặt thư sách lên, nhìn lại trên phong thư, dựng thẳng viết: Sơn hải mênh mông. Trong lòng cũng nắm chắc rồi.

Thời gian sau đó, một đoàn người lâm thời này ở lại mảnh đất trống sườn núi này, mỗi ngày buổi sáng nhập đạo giảng giải học thức cho Tả Chính Dương, dạy hắn làm thế nào để rèn luyện Hỏa Linh Châu, dung nhập trong cơ thể. Buổi chiều thì một người hoặc cùng sư phụ đi lên núi một chút, mượn linh khí trong núi tu luyện, khôi phục lại thương thế ngày hôm đó đánh một trận với Thánh Hỏa Minh Tôn.

Dù sao Nguyên Thần cầm kiếm ra khỏi vỏ lôi hồn phách Thánh Hỏa Minh Tôn tu vi cao hơn mình ra ngoài cơ thể, cũng không phải nói một chút mà thôi, khiến cho trên thân hoặc nhiều hoặc ít cũng bị lửa thiêu đốt, cần điều dưỡng một đoạn tháng ngày. Đến mức phải thay đổi y phục, cũng may còn có một bộ thay giặt.

Ngày thứ chín, ban đêm đầy trời sao, trên đất trống đốt lên đống lửa, đoàn người vây tại một chỗ nhìn chằm chằm vào đống lửa to ở giữa đang thiêu đốt mà nói chuyện phiếm, Lục Lương Sinh huyễn ra bàn đá ăn uống no say, trong lời nói phần lớn đều là chuyện trừ ma vệ đạo, lâu lâu thì nói đến tương lai, đại khái là không có người tiếp nhận lời này.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch