Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 389: Sơn hải mênh mông

Chương 389: Sơn hải mênh mông




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Lương Sinh, sư phụ ngươi hình như là bị thu vào.

Yến Xích Hà nhìn ra một chút môn đạo, cẩn thận suy nghĩ trong chốc lát mới lên tiếng tiếp.

- Cuốn sách này không có chữ, đoán chừng cần thứ như hắn đến bổ sung.

Lục Lương Sinh nói chung đã có ý nghĩ như hắn, nhẹ gật đầu, chỉ là phải làm thế nào để đem sư phụ thả ra, hắn cũng có chút hao tổn tâm trí, dù sao sách này cũng là mới xuất hiện, đều chưa từng thử qua.

"Cũng nên thử một chút..... "

Nghĩ xong, không dám thi pháp ở trong sảnh này, hắn liền cầm thư sách đi đến bên ngoài, mưa rơi nhỏ dần, mưa phùn rả rích rơi vào trên đỉnh đầu Lục Lương Sinh lại bị ngăn cản rơi xuống một bên rồi thấm vào đất.

- Các ngươi đừng đi ra.

Hắn căn dặn bọn người Yến Xích Hà một câu, Lục Lương Sinh thở sâu, ánh mắt trở lại trên thư sách, nhẹ nhàng kéo ra, một tay khác tụ pháp lực vẽ trên tờ giấy có sư phụ kia, hướng ra phía ngoài một vệt.

- Ra đây!

Hô hô..... Quanh người chỉ là thổi thổi mấy cơn gió nhỏ, hạt mưa đang rơi liên tục chập chờn vài cái liền không còn động tĩnh gì nữa.

- Chẳng lẽ phương pháp không đúng?

Lục Lương Sinh cau mày liền đổi lại phương pháp khác, tâm tư yên tĩnh, nghĩ đến tục danh sư phụ trên bức tranh, pháp lực tụ trên đầu ngón tay xuyên vào trang sách.

"Tử Tinh Đạo Nhân, ra!"

Thình thịch!

Trong khoảnh khắc, ngay tại mấy bước phía trước, bạch quang lần nữa xuất hiện làm cho ánh mắt mọi người hoa lên, một giây sau, trong màn mưa, Đạo Nhân cóc ôm đôi màng, cả người bị nước mưa xối thấu, mắt cóc nâng lên, quay đầu hết nhìn đông tới nhìn tây.

- Chết tiệt, tên tiểu đạo sĩ đâu?! Lão phu hôm nay phải lột da hắn ——

- Sư phụ, vừa rồi ngươi thật được thu vào trong này?

Lục Lương Sinh thi triển pháp thuật nhỏ làm ấm người cho con cóc, liền vội vàng hỏi:

- Trong đó là một phương thiên địa nhỏ?

- Là cái rắm!

Đạo Nhân cóc trừng mắt liếc Đạo Nhân đang hôn mê trên bàn kia, tức giận đi qua.

- Bên trong tối như mực, cái gì cũng đều không nhìn thấy, đi cũng đi không hết, vi sư kém chút đã nín chết ở trong.

- Vậy sư phụ đã có biết vật này tên gọi là gì?

Dù sao sư phụ cũng tu đạo rất nhiều năm, cũng được chứng kiến bảo vật phong phú, hẳn là biết được một phần, bên kia, Đạo Nhân cóc đi đến dưới mái hiên, nhặt được một cái chày giã thuốc ước lượng trong tay, sau đó bò lên trên cánh cửa, lại lật xuống.

- Vi sư năm đó vội vàng ăn..... lại bị số đại tông môn truy sát, nơi nào thấy qua loại Pháp Bảo kỳ kỳ quái quái này, cũng là ngươi vận khí tốt, nhặt hai quyển sách nát nhưng lại có cơ duyên bậc này.

Lời tuy nói như thế, nhưng Lục Lương Sinh cũng có chút không biết làm sao, trước đó thu thập quyển sách này phần lớn là vì muốn giết thời gian, sau đó ở chỗ của Vương Sùng Văn có được cuốn thứ hai, ý nghĩ hão huyền cảm thấy sẽ có cuốn thứ ba, nào biết được cuốn thứ ba này sẽ ở trong tay Kỳ Hỏa Giáo, còn hợp thành một bản pháp thư cổ quái.

Không bao lâu trong phòng truyền đến vài tiếng Đạo Nhân kêu thảm, liền thấy Đạo Nhân cóc đứng ở trên bàn ôm chày giã thuốc gõ lên đầu hắn, hai người kia còn có Mộc Tê U vẫn đang bận bịu đứng ở dưới mái hiên cũng không tiến vào.

Bên trong mưa, Lục Lương Sinh còn đang nhìn chằm chằm quyển pháp thư này mà suy nghĩ, trải qua một hồi, nước mưa dừng lại, khí trời âm u tích dày dần tan ra khe hở, một sợi ánh nắng chiếu xuống chiếu vào trên vách núi đá.

"Đã có thể thu vật sống, vậy có thể thu tử vật hay không?"

Nghĩ đến đây Lục Lương Sinh liền muốn thử một chút, đáng tiếc hai túi đan dược bên kia không nhúc nhích chút nào, dựa theo phương pháp phóng xuất sư phụ trước đó cũng không được.

Hắn có chút bất đắc dĩ thu xếp quyển sách lại, vừa hay nhìn thấy ánh sáng mặt trời sau cơn mưa đang bao phủ vách núi, lầu các, mấy con chim nhỏ bay qua rơi vào giả sơn, hiếu kì nhảy nhót dò xét phủ đệ chưa bao giờ thấy qua ở nơi này.

"Có rồi!"

Nghĩ đến một ý kiến, Lục Lương Sinh bước nhanh tới trong phòng, đem sư phụ đang còn ẩu đả Đạo Nhân ôm xuống thả đến trên ghế, đem cái bàn tròn lớn dọn đi ra ngoài, trải rộng ra vài trang trên thư sách kia, đưa tay dẫn nước mưa nhỏ xuống dưới mái hiên tới hòa với cục mực. Sau đó, ngòi bút dính một hồi, hạ xuống trên giấy, còn chưa chạm đến đã liền nghe "BA~" một tiếng.

Cán bút trong tay vỡ vụn, cả ngòi bút cũng tách ra. Lục Lương Sinh nhíu mày lại, sách này còn không cho người vẽ tranh viết chữ?

Dưới mái hiên, hai người một yêu cũng rất hoang mang, trong chốc lát, Mộc Tê U bỗng nhiên đệm lên mũi chân, giơ lên một cánh tay.

- Lão yêu, lão yêu, ta có một biện pháp.

Quay người lại đột nhiên hóa thành Linh Căn Mộc, so với trước kia thì đã nhỏ đi rất nhiều, phần đuôi duỗi ra lít nha lít nhít sợi rễ nhỏ bé dây dưa cùng một chỗ, biến thành bộ dáng một nhánh bút lông, rơi xuống trong tay thư sinh.

- Lão yêu, ngươi dùng cái này thử lại lần nữa xem.

Dưới mái hiên hai người nuốt nước miếng chờ đợi, Thụ Yêu đạo hạnh ngàn năm biến thành, quyên sách này còn kén chọn.

Chít chít.... Chít chít...

Mấy con chim nhỏ quạt cánh bay tới rơi xuống góc bàn như không sợ người, nhìn xem thư sinh ở trước bàn cầm ngòi bút, Đạo Nhân ôm đầu mơ hồ ngồi ở trên ghế, không hiểu mà nhìn xem con cóc đang ngồi ở trên ghế mắt trừng to nhìn đến, ngoài nơi xa, con lừa già vung vẫy đầu lưỡi, nhàm chán hắt xì hơi một cái.

Buổi chiều sau cơn mưa, ánh nắng rất trong, Lục Lương Sinh một bộ áo xanh nắm chặt cây bút tràn ngập yêu lực, ngẩng đầu lên quan sát tỉ mỉ phủ đệ này, không lâu sau hắn hạ xuống ngòi bút. Pháp quang, yêu lực, kéo lấy mực nước gian nan kéo dài tới trên giấy.

Kéo đến một bên phong thư, không chú ý tới người phía trên, giống như không cần người viết sách vậy, tự kéo cong lên một phát, dần dần phác hoạ ra kiểu chữ. ——

« Sơn Hải Mênh Mông ».






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch