Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 392: Cuối Hạ Đường Dài, Tịch Hạ Trường An

Chương 392: Cuối Hạ Đường Dài, Tịch Hạ Trường An




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Chậc chậc lưỡi, nhìn xem cảnh sắc ánh nắng tươi sáng xuống thôn dã, đánh một cái ngáp thật dài, tùy ý quơ quơ màng cóc.

- Đi thôi!

Bất quá, tranh thủ thời gian liền bổ sung một câu:

- Để con lừa chạy chậm một chút, đừng quá điên, vi sư có chút choáng lừa.

Tôn Nghênh Tiên ngồi xổm ở trên tảng đá ven đường, phun sợi cỏ trong miệng ra,

- Đi thôi đi thôi, còn muốn đi Trường An một chuyến, giày đều muốn mài hỏng, trở về không chừng sẽ bị Tiểu Tiêm mắng.

Chậm rãi đi lại trên lưng lừa, Lục Lương Sinh nghiêng mặt qua, Đạo Nhân ngượng ngùng nở nụ cười.

- Dùng tiền.....

Nhìn thấy huynh trưởng chính chủ quay trở lại, liền hếch mỏ nhọn lên, lẩm bẩm:

- A, thì thế nào, dù sao muội tử ngươi cũng không muốn gả ra ngoài...

Nói đến đây, con mắt Đạo Nhân đột nhiên phát sáng lên.

"Không gả ra ngoài.... "

Trời cao mây nhạt, đã là thời điểm cuối hạ nóng bức nhất mấy ngày nay, rời khỏi Tuấn Dương thành dọc theo tiểu đạo, trong núi xuôi về nam, Mộc Tê U cầm một đóa hoa nhỏ hái qua nâng ở đỉnh đầu ngửi ngửi, vẩy mở váy chạy tới bên cạnh con lừa lôi kéo ống tay áo Lục Lương Sinh cười hì hì hỏi dò.

Con lừa già kéo lấy giá sách vung lấy đuôi trọc, nhàn nhã nện bước chân, ung dung lắc lư giá sách. Trong phòng nhỏ rộng mở, Đạo Nhân cóc đốt tẩu thuốc, buộc dây thừng bình chân như vại dựa vào Hồ Lô, đảo sách dạy nấu ăn trong tay, thỉnh thoảng mở miệng hỏi người đi một bên đang suy nghĩ cái gì, Đạo Nhân cười ngây ngô, thấy đối phương không có đáp lời, sách dạy nấu ăn liền bay qua nện lên trên đầu hắn.

Đạo Nhân nhặt sách nhỏ lên không để ý, liếc mắt nhìn thấy hắn đang suy nghĩ chuyện gì đó, lại nghiêng đầu xem con lừa già giống như đang cười to, hừ gào hừ hí dài.

Âm thanh con lừa khoan khoái quanh quẩn trong rừng, trong ánh nắng, âm thanh chuông đồng đinh đinh đang đang lan tràn qua trong núi, đi ra khỏi địa giới Hạ Linh Châu, đi tới trên ngọn núi mà trước đó phóng sinh Tiểu Thanh Xà kia, đáng tiếc khắp núi không có một tia yêu khí, chắc là đã rời khỏi chỗ này rồi.

Trong lúc rảnh rỗi liền trở lại phía dưới cây tùng già tại đỉnh núi kia, Đạo Nhân, con cóc vội vàng đốt lửa nấu cơm, Lục Lương Sinh ngồi trở lại đến dưới tàng cây, nhìn xem dãy núi nhấp nhô phía đông, cầm « Sơn Hải Mênh Mông » bày ra, nhìn lại những gì đã thu vào phía trên xem, đến bây giờ đều cảm thấy có chút khó tin.

Bây giờ chuyện Kỳ Hỏa Giáo đã xong, những di bảo của sư phụ cũng đều ở trong Tử Sơn Quán, đợi sau khi trở về thì có thể có thể đem Nguyên Thần thăm dò vào trong, lại tìm kiếm một phen.

"Đáng tiếc Lục gia thôn quá nhỏ, không có cách nào đưa nó thả ra... Bất quá nếu như là sau này lại đánh nhau, đột nhiên phóng xuất nó ra ngoài có thể sẽ mang tới hiệu quả Thái Sơn áp đỉnh hay không?"

Nghĩ đến thật có khả năng này, Lục Lương Sinh nhịn không được lắc đầu liên tục, cười ra hai tiếng.

- Lão cóc, đồ đệ kia của ngươi đều có thể vui thành như thế.

Đạo Nhân đốt lửa liếc qua âm thanh dưới tàng cây nhẹ nói:

- Không phải là ngốc hả.

BA~!

Một mộc côn nhỏ đánh vào trên mặt hắn, con cóc cũng liếc mắt nhìn đến Lục Lương Sinh, quay đầu lại mở miệng cóc:

- Ngươi nên chú tâm nấu cơm thật tốt đi, theo như vừa rồi lão phu nói, đem Sơn Tinh này bỏ vào, có tác phụ khôi phục thương thế, tăng cường một chút tu vi, còn có thể tăng thêm tư vị.

- Ấy ấy, lão cóc ngươi nói thì nói thôi, ngươi làm gì động thủ đánh người!

Tôn Nghênh Tiên vuốt vuốt mộc côn vừa rồi rồi bị đập trên mặt.

- Tốt xấu gì thì bản đạo cũng là tu sĩ Kim Đan...

- Kim Đan?

Đạo Nhân cóc thản nhiên liếc hắn một cái, đem một cành khô cho vào trong lửa:

- Hừ, nếu không phải lão phu ngày thường cho các ngươi ăn những gia vị này, Kim Đan? Ngươi chỉ sợ phải chờ đến bảy tám năm.

Đạo Nhân còn muốn nói chuyện lập tức im lặng, không còn dám lên tiếng, ăn cơm trưa xong, Lục Lương Sinh vốn muốn đi xem biển cả phía đông một chút, nghĩ đến ân sư chuyển thế đầu thai, lúc đầu ở Phù thành gần nơi này, nhưng đã chuyển nhà dọn đi Trung Nguyên, không coi trọng một chút, trong lòng có chút không vững vàng. Trong lúc cân nhắc, quyết định hay là đi trước nhìn xem.

Trời cuối mùa hạ, ánh sáng rất nóng, ve kêu xuống cuối hạ rất phiền lòng, một mùa thu nữa lại sắp tới. Trong rừng gió thổi lay lắc, con lừa già đong đưa lông bờm vang lên lấy tiếng leng keng, Mộc Tê U vứt cành cây trong tay quét tới bụi cỏ, quay đầu chỉ vào thế núi phương xa, cười hì hì mở ra môi đỏ hô to.

- Lão yêu lão yêu, ngươi xem cái núi kia giống như cái gì!

Ánh nắng xuyên thấu qua cành cây chiếu xuống, Lục Lương Sinh ngồi trên con lừa già ngửa mặt lên, ánh mắt dời từ trên sách nhìn đến dãy núi phương xa, cười ôn hòa.

- Giống con trâu đang nằm.

Nghiêng đầu nhìn lại sư phụ ở ngoài giá sách treo lấy hai đầu chân ngắn nhỏ:

- Sư phụ, ngươi nói có đúng hay không?

Con cóc mệt mỏi, ngáp một cái, nửa mắt cóc nhìn thoáng qua, không có phản ứng, uể oải rộng mở áo ngắn, nằm nghiêng xuống chống đỡ cái đầu, nghe từng trận ve kêu, cảm thụ gió mát thổi tới, đầu lớn theo giá sách lay động, từng chút một mà ngủ gật.

Hai người một lừa nhàn nhã đi qua mảnh ánh nắng này, hướng con đường phía tây đi đến Trường An.

Mặt trời theo bóng người dần dần nghiêng, trong áng mây lan tràn ở phía tây, một thành trì to lớn dưới ánh tàn hồng của trời chiều, tường thành cao ngất kéo dài đến như không có điểm cuối cùng, thương khách ở cửa thành bận rộn lôi kéo khung xe xua đuổi gia súc tiếp nhận kiểm tra, người đi đường mang theo bọc hành lý kết bạn mà đi, xuyên qua cửa thành hùng tráng, đường đi chỉnh tề sạch sẽ sớm đã treo lên từng dãy đèn lồng.

Lá cờ tửu quán phiêu đãng, nữ tử người Hồ lộ tiếp rượu lộ ra hơn nữa cái bụng, đong đưa vòng eo tinh tế, lời nói lả lướt, mời chào bách tính qua lại.

Người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm nhìn xem còn thừa hàng nhiều không, tại bên đường ngồi xuống, lau đi vết mồ hôi trên trán, lộ ra nụ cười vui mừng, cảm thấy trong bụng đói khát, đi đến ven đường đường phố mua một bát mì nóng hôi hổi, thêm một cái bánh ngô, ăn vào miệng mềm mại như trượt nhẹ nhàng vào trong bụng mà vui vẻ.

Ở giữa rộn rộn ràng ràng, thư sinh phong trần cõng bốn giá sách mệt mỏi chen qua đám người, hết nhìn đông tới nhìn tây đánh giá như chưa bao giờ thấy qua cảnh đêm thịnh sự như thế này.

Ánh mặt trời buổi chiều ngã về phía tây, trong thành to lớn này có phủ đệ của quan viên đã từng làm Nam Trần, người hầu đốt đèn lồng, treo lên cửa phủ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch