Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 393: Trường An, Mẫn trạch

Chương 393: Trường An, Mẫn trạch




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trời chiều chiếu qua hồ nước trong veo, một con cá chép phun bọt khí chuyển thân mình chui vào phía dưới lá sen, tạo ra tầng tầng lớp lớp gợn sóng làm di động cái bóng đình nghỉ mát bên trên.

Tiếng ve kêu, tiếng đàn dịu dàng trong đình, cũng có tiếng nữ tử nhu hòa thanh xướng vang lên, Mẫn Nguyệt Nhu nhìn xem ao nước, âm sắc trong veo nhu uyển, mơ hồ nhìn thấy cái bóng một người con gái đang lay động trong gợn nước.

Rời khỏi cố thổ đã qua ba nă, một trận chiến Trần triều có khi sẽ giống như ác mộng để nàng bừng tỉnh, nghe được tiếng điên cuồng kêu giết, tiếng người kêu khóc thảm, giống như hiện tại vẫn còn có thể ngửi được mùi máu tươi tràn ngập lúc ấy. Phụ thân nàng từng là Thượng Thư triều Trần, đứng hàng cao vị, tính tình bướng bỉnh, có tiếng cứng rắn, sau khi thành bị phá, phụ thân nàng không muốn đầu hàng bị tống giam, nàng và mẫu thân của mình cũng bị tạm giam, sau đó cũng không biết thế nào, tự thân Nhị hoàng tử triều Tùy đến nhà ngục chiêu hàng, phí hết rất nhiều lời mới thuyết phục được phụ thân, sau khi đầu nhập vào triều Tùy cũng chuyển nhà đến ở lại Trường An.

Chuyện ngày xưa tựa như đã qua đi rất lâu, nàng cũng đã nhanh đầy hai mươi, rất nhanh thành lão cô nương, bất quá dạng này cũng tốt, trông coi phụ mẫu, có khi cũng nhớ gian cảnh Nam Trần, nghĩ đến thế ngoại xuất trần, nắm một đầu lừa già, bả vai thư sinh bạch bào còn có con cóc nằm sấp, làm cho người bình thường có một đoạn hồi ức khó quên.

Ngoài đình, có tiếng bước chân đi tới, đầu ngón tay trên dây đàn bỗng dừng lại, Mẫn Nguyệt Nhu nâng ánh mắt lên nhìn thấy nha hoàn Thổ Linh bưng nước ô mai ướp lạnh tới, cẩn thận từng li từng tí mà bưng bát sứ màu sắc sặc sỡ trong tay.

- Tiểu thư, canh này là phu nhân gọi bưng tới, uống rất tốt cho sức khỏe.

- Cứ để đó đi.

Mẫn Nguyệt Nhu mỉm cười ra hiệu nàng để xuống dưới bàn, mấy ngon trên bàn tay còn có dư lực nhẹ nhàng run rẩy dây đàn, tiểu nha hoàn chân tay có chút lóng ngóng lấy khăn tay ra xoa xoa nước canh dính vào.

- Vội vã như vậy, lúc nào mới sửa đổi được.

Từ lúc theo phụ thân đến Trường An này, tính tình ngày xưa hiếu động thích múa thương đã dần thay đổi trở nên nhã nhặn hơn rất nhiều sau khi đến Trường An không quen khí hậu trải qua một trận bệnh nặng, sau này tuổi tác cũng ngày càng lớn, càng ngày càng không còn tâm thái như ngày xưa, nàng cũng học được cầm nghệ ngồi trong đình tự hát tự đàn.

Xoa xoa tay cho tiểu nha hoàn này, sau đó vỗ nhẹ trên lưng nàng, Mẫn Nguyệt Nhu cười nói:

- Tốt, nơi này không cần ngươi, ta lại ở trong đình gảy thêm một lát liền đi qua ăn cơm.

Bên kia, Tổỏ Linh cười hì hì lại gần, tuổi tác nàng không lớn, lại hoạt bát vui vẻ, có chút nhiều chuyện, tin tức loạn thất bát tao gì trong phủ đều có thể nghe được một phần.

- Tiểu thư, chỉ sợ cơm tối phải muộn một chút mới được ăn rồi.

Mẫn Nguyệt Nhu ngồi trở lại trên ghế, gảy một dây đàn, vang lên một tiếng "Tưng" hồi âm, liếc nhìn nàng cười một cái.

- Thế nào?

- Thời điểm Thổ Linh đến, hình như lão gia đang nổi giận, đem bốn thư sinh vừa rồi tới đây bái phỏng mắng đến máu chó lâm đầu, một tiếng cũng không dám hó hé.

- Bốn thư sinh?

Đang lúc muốn đánh đàn, đôi mi thanh tú của Nguyệt Nhu bỗng cau lại, trên gương mặt đẹp lộ ra vẻ nghi hoặc:

- Không phải quan lại dưới trướng phụ thân?

- Không phải.

Thổỏ Linh lay đông cái đầu, lục lạc nhỏ nhỏ vắt trên búi tóc lắc lắc, nhỏ giọng nói:

- Thổ Linh cũng nhìn thấy, bốn thư sinh kia có cao có thấp, bộ dáng phong trần mệt mỏi, nghe giọng nói không phải người Trung Nguyên, quả thật giống giọng phương nam như tiểu thư trước kia nói.

- Giọng nói người phương nam?

Mẫn Nguyệt Nhu nhướng nhướng góc mày, ánh mắt liếc nhìn tiểu nha hoàn,

- Lại đứng ở góc tường nghe, cũng không sợ quản sự bắt ngươi lại.

- A.....

Thổ Linh che miệng lại, con mắt ngoặt thành vòng cung liền vội vàng lắc đầu:

- Tiểu thư, lần sau ta không dám.

- Lần trước ngươi cũng nói như vậy.

Chủ tớ hai người tình cảm rất tốt, Mẫn Nguyệt Nhu khi đến Trường An này cũng không thích ứng được, thậm chí ngay cả cửa phòng cũng không muốn đi ra, nếu không phải có tiểu nha hoàn này mỗi ngày bồi tiếp, tăng thêm tính tình hoạt bát vui vẻ thường thường dẫn xuất chuyện không biết nên khóc hay cười làm nàng vui vẻ, nói không chừng sẽ bị những chuyện sầu não mà uất ức lâm bệnh nặng.

- Đúng rồi đúng rồi, tiểu thư, ngươi nghe nói An Bảo Huyện phương bắc xuất hiện cá lớn không, sắp đưa đến Trường An, hình như ngày mai sắp đến, tiểu thư, mang Thổ Linh đi xem một chút nha.

- Một con cá lớn có cái gì đáng xem.

- Nhưng nghe người ngoài nói, đó là một đầu Ngư Yêu, gây sóng gió trong nước, bị cao nhân tru sát, lưu lại thi cốt để làm chứng cho bách tính, nghe thẩm thẩm mua thức ăn trong phòng bếp nói, thi cốt kia cũng lớn, so với gian nhà bình thường còn lớn hơn.

Tiểu nha hoàn trừng tròng mắt, nhón mũi chân, khoa trương vươn ra hai tay, dùng tứ chi để hình dung một hình tượng nàng tưởng tượng trong đầu.

- Như thế thì sao? Ta không muốn xem.

Mẫn Nguyệt Nhu một lần nữa gãy đánh dây đàn, ánh mắt chuyên chú, vào một đêm ba năm trước đây nàng đã gặp qua hai yêu vật càng lớn hơn, thậm chí là cả rồng trong truyền thuyết cũng thấy, xương cá một Ngư Yêu còn có thể lớn hơn so với hai đại yêu kia sao? Nhiều lắm thì chính là lớn hơn con cá bình thường mình ăn vài lần mà thôi.

Nhưng bên kia tiểu nha hoàn vẫn còn dông dài lải nhải, khoa chân múa tay, đổ ra một đống tin tức thăm dò nàng.

- Thẩm thẩm cũng nghe người ngoài nói, dù sao..... Dù sao ngày mai liền vào thành rồi, khẳng định đặc biệt lớn, còn nghe nói, cao nhân đó bộ dáng như là một thư sinh, bên cạnh còn có một con lừa già.

Đầu ngón tay đang gảy dây đàn bỗng dưng nâng giữa không trung, biểu hiện trên mặt Mẫn Nguyệt Nhu sửng sốt một chút, Thổ Linh ở một bên xem bộ dáng của tiểu thư, vô ý thức cẩn thận mở miệng hỏi.

- Tiểu thư, Thổ Linh nói sai sao?

- Không có.

Mẫn Nguyệt Nhu cười cười, đầu ngón tay lơ lửng hạ xuống, kích thích dây đàn, chỉ bất quá tiếng đàn so với bình thường nhẹ nhàng hơn rất nhiều, khóe miệng hiện ra vẻ tươi cười. Huyền âm nhẹ nhàng êm tai tràn qua hậu viện phủ đệ, chim nhỏ bay qua trời chiều líu ríu rơi xuống mái hiên thư phòng tiền viện, đột nhiên nghe được một tiếng gầm thét, bọn chúng sợ đến vỗ cánh mà bay khỏi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch