Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 397: Ai Sắc Phong Cho Đồ Đệ Ta?

Chương 397: Ai Sắc Phong Cho Đồ Đệ Ta?




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lương Sinh ngẩng đầu nhìn trên cửa viện một chút, viết hai chữ "Thôi Trạch", cũng không gõ cửa, buông dây cương ra, thân hình mơ hồ trực tiếp xuyên qua cửa viện đóng chặt. Người gác cổng là một lão đầu ngồi trên ghế dài ở sau cửa, gật gù đắc ý hừ nhẹ hí khúc, một trận gió quát thổi quả, giật mình một cái liền cảm giác ánh mắt hoa lên, giống như có vật gì đó đi qua, nhìn xung quanh thì không thấy gì cả.

- Quái lạ, rõ ràng cảm giác có cái gì...

Người nọ cau mày lẩm bẩm một câu lại đi trở về trong chỗ gác cổng, theo đường thông đến tiền viện, Lục Lương Sinh cũng đang đánh giá tòa nhà này, bồn hoa lão thụ, quả thật đầy ý phong thuỷ, xuyên qua tiền viện, lầu nhỏ đình nghỉ mát cũng đều đủ, toàn bộ trạch viện nhìn qua cực kì tinh xảo.

- Công tử công tử...

Nghe được âm thanh thị nữ, Lục Lương Sinh dừng bước lại, cách đó không xa có một cánh cẳ nguyệt nha, hai người thị nữ cầm con diều cười khẽ chạy nhanh, phía sau còn đi theo một hài đồng lớn chừng bốn năm tuổi, búi tóc ghim nhỏ, khuôn mặt tú mỹ, đuổi theo con diều bay ở trên không trung, không cao, cười rất đẹp mắt.

Tiểu nhân nhi đuổi ở phía sau bỗng nhiên dừng lại, giống như cảm giác được có người đang nhìn hắn, nghiêng đầu nhìn lại nguyệt nha môn. Một thư sinh áo xanh đứng ở nơi đó, ánh mắt nhu hòa, khóe miệng chậm rãi có một tia cười, đi vào cửa, ngồi trên thềm đá dưới mái hiên.

- Ngươi là ai?

Hài đồng nghi hoặc nháy nháy mắt, người hầu ở trong viện, hắn đều biết, chưa hề gặp qua thư sinh lạ lẫm này,

- Là phụ thân ta mời tiên sinh đến sao?

Dưới mái hiên, Lục Lương Sinh cười lắc đầu, cứ như vậy ngồi trên thềm đá nhìn tiểu hài tử này, thoáng như lúc trước trong tiểu viện tòa nhà tại Phú Thủy huyện kia, ân sư đứng ở dưới tàng cây nhãn, bưng lấy sách vở trông lại.

- Ngươi tên là gì?

Gió thổi qua trong viện, cành cây sàn sạt nhẹ vang lên, Lục Lương Sinh bỗng nhiên mở miệng hỏi.

- Tại sao phải nói cho ngươi biết.

Hài đồng như một tiểu đại nhân, hai tay khoanh ở trước ngực, ngóc cái cằm lên:

- Ngươi nói trước đi, ta liền nói.

- Ta à?

Lục Lương Sinh cười cười, sau đó trả lời:

- Ta gọi Lục Lương Sinh, từ phía nam đến đây, thuận con đường qua nơi này, thăm hỏi một cố nhân.

- Ta gọi Thôi Ngọc!

Tiểu hài cũng không sợ hắn, tương phản, còn có một loại cảm giác thân cận không hiểu được, thoải mái đi đến đối diện,

- Vậy ngươi nhìn thấy cố nhân chưa?

- Gặp được rồi, còn sống rất tốt.

Nơi xa, hai thị nữ cầm lấy con diều, không thấy công tử chạy theo, quay đầu lại thì thấy hắn đang đứng ở dưới mái hiên, tựa như đang nói chuyện với người khác, sắc mặt hai nữ lập tức hết hồn, trong tầm mắt, dưới mái hiên kia căn bản không có bất kỳ bóng người nào.

- Tiểu công tử... Đây là đang nói chuyện với người nào...

- Không phải là.....

Hai người thị nữ gian nan quay đầu qua nhìn nhau, nơm nớp lo sợ trao đổi ánh mắt, vẻ mặt đau khổ cẩn thận tới gần mấy bước.

- Công tử.....

Nghe được thị nữ khẽ gọi, Thôi Ngọc bên kia nghiêng khuôn mặt nhỏ hướng hai người các nàng hỏi:

- Chuyện gì?

- Ngươi..... Ngươi đang cùng ai nói chuyện?

- Một đại ca ca.

Thôi Ngọc cũng không biết tuổi tác Lục Lương Sinh trước mặt, nâng lên ngón tay nhỏ chỉ dưới mái hiên đối diện.

- Đây không phải sao?

Nhưng nhìn nơi hắn chỉ, hai thị nữ căn bản không nhìn thấy bất kỳ một bóng người nào, nhìn trên không trung một cái, trong lòng càng thêm khẳng định công tử thấy được thứ không sạch sẽ, trong đó một người vội vàng chạy ra khỏi nguyệt nha môn, đại khái là phải đi gọi lão gia cùng phu nhân.

- Ai, tỷ tỷ, ngươi đi nơi nào?

Thôi Ngọc thấy thị nữ chạy nhanh thì kêu một tiếng, lúc quay đầu đang muốn nói với thư sinh, phát hiện dưới mái hiên đã không có bóng người, chỉ có hai túi xách sắp xếp gọn đặt ở chỗ đó.

- Ngươi thấy thư sinh kia đi nơi nào không?

Phía sau, một thị nữ khác cả người đang phát run lắc đầu, nàng từ đầu đến cuối đều chỉ nhìn thấy một mình công tử ở nơi đó nói chuyện, không lâu sau, Lưu thị nghe thấy sự việc cũng vội chạy tới, ôm lấy hài tử rồi nhìn lại bốn phía, thấy nhi tử không sao lúc này mới yên tâm, quát tháo hai người thị nữ kia, chuyện này không thể truyền ra ngoài, vân vân....

Ngoài đường đi, ánh nắng tươi sáng xuyên qua phố dài rộn rộn ràng ràng, Lục Lương Sinh nắm con lừa già ra khỏi cửa thành.

Trong gian riêng giá sách, Đạo Nhân cóc ngắm nhìn trời chiều, hơi xuất thần, sau đó hừ một tiếng.

"Thế mà nói quan tâm lão phu nhiều hơn. "

Ném một quyển sổ trong tay qua một bên, mắt cóc xoay hai vòng, đột nhiên che lấy cái bụng trắng bóng, -Ôi- một tiếng nằm nghiêng xuống, Lục Lương Sinh bên ngoài nghe được động tĩnh thì lấy lại tinh thần, ngồi xổm người xuống nhìn vào trong cửa nhỏ, sư phụ ôm bụng đang lăn lộn trên đệm chăn.

- Sư phụ, người thế nào?

- Vi sư không sao đâu, chỉ là bụng bỗng nhiên đau lên.

Đạo Nhân cóc hơi mở mắt cóc liếc liếc ngoài cửa nhìn đồ đệ, tiếp tục lật sang một hướng khác. Lục Lương Sinh thấy biểu lộ và bộ dáng của hắn liền lộ ra một tia cười nhẹ, đưa tay nhẹ nhàng vuốt vuốt trên bụng trắng bóng của hắn.

- Sư phụ, dạng này thì thế nào?

Đạo Nhân cóc thoải mái hừ hừ hai tiếng, trước đó đồ đệ thăm hỏi lão học cứu chuyển thế kia để mình ở ngoài nên rất giận, bây giờ đã nguôi đi không ít, chép chép miệng, lắc lắc màng cóc.

- Không việc gì không việc gì.

Sau đó ngồi xuống, một lần nữa lấy cuốn sách lại cầm trong đôi màng.

- Ra ngoài đi, vi sư còn muốn hoàn thành « Cổ Quyển Thực Di » này, A........ Để vi sư ngẫm lại, còn có cái nào đã từng nếm qua...

Trong tiếng đàm thoại, Lục Lương Sinh cười lắc đầu, sư phụ hiện tại càng lúc càng giống Lão ngoan đồng, vừa rồi tâm tư bị đánh loạn, cũng không còn tiếp tục suy nghĩ, chờ một lát, Đạo Nhân mua lương khô trở về. Sốt ruột đem lương khô thả đi trên giá sách, thúc giục Lục Lương Sinh đi đường.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch