Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 398: Thu Diệp Trường An, Chân Nhân gặp Quân Vương

Chương 398: Thu Diệp Trường An, Chân Nhân gặp Quân Vương




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Đi mau đi mau, những thứ này đủ để chúng ta ăn đến khi về đến Tê Hà Sơn rồi.

- Gấp gáp trở về như vậy?

- Bởi vì còn có đám người.....

Tôn Nghênh Tiên im lặng không nói thêm, hai mắt đối hai mắt của Lục Lương Sinh, lời nói chuyển đỏo, mặt... lướt qua bên cạnh.

- Đây là chuyện của bản đạo, tạm thời không lộ ra!

Lục Lương Sinh biết rõ trong lòng hắn muốn nói điều gì, đang muốn mở miệng căn dặn, bỗng nhiên thân thể cứng đờ, một luồng cảm giác ôn nhuận trong nháy mắt lan khắp toàn thân, xung quanh chỉ thấy người đi đường nói chuyện lui tới, Đạo Nhân đóng mở bờ môi lại không có phát ra âm thanh.

Toàn bộ thế giới giống như đều an tĩnh lại. Nhưng trong tai lại là một âm thanh từ hướng Trường An truyền đến, uy nghiêm mà trung chính.

- Sắc phong, Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn thành Đãng Yêu Chân Nhân!

Áo bào không gió phồng lên, một vệt thanh phong đột nhiên hiện ra ở bên người hắn, Tôn Nghênh Tiên đang đưa tay lắc lắc trước mặt hắn giống như bị thứ gì đó đánh một cái, ôm đầu lảo đảo lui lại. Cả con cóc trong giá sách cũng bỗng nhiên bị đẩy ra cửa nhỏ của gian riêng, lại bị vô hình đè trở về, lảo đảo trốn sau lưng Hồ Lô.

Liền thấy ngoài cửa, sợi tóc, áo bào phủ động quanh người đồ đệ, có kim khí hơi mỏng vờn quanh.

Đạo Nhân cóc trừng lớn mắt cóc, nhịn không được xổ một câu nói tục.

- Mẹ hắn... Ai… mẹ nó sắc phong cho Lương Sinh!!



Ngoài cửa thành có xe ngựa vượt trên mặt đất, tiếng người ồn ào trong tiếng ngựa hí, xa xa lại thấy có một thư sinh đứng ở phía trước con lừa già không nhúc nhích, có người muốn lên phía trước tìm hiểu ngọn ngành, bị Đạo Nhân bên cạnh đuổi đi.

- Nói lão mẫu ngươi, nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua người à! Lại nhìn, tin nắm đấm to bằng cái bát này của bản đạo đập chết người hay không!

Quát tháo vài người già đi xa, Đạo Nhân kéo tay áo ngồi trở lại trên tảng đá dưới tường thành, nhìn xem thư sinh trước mặt từ từ nhắm hai mắt lại không nhúc nhích, nghiêng đầu hướng về phía con cóc trong gian riêng đang lộ mặt ra hỏi:

- Đồ đệ ngươi liền nhập định, xảy ra chuyện gì?

- Bị người sắc phong.

Đạo Nhân cóc cũng không biết đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu, một khi sắc phong tuy nói tu luyện và thân phận sẽ khác biệt, thế nhưng sẽ bị vương triều khóa lại nhân quả, nói không chừng sẽ nhục cùng nhục.

"Chỉ mong là chuyện tốt..... "

Ngoài cửa không xa, Lục Lương Sinh lúc này đang ở vào trạng thái nhập định, ánh sáng mặt trời màu vàng ngày mùa thu chiếu ở trên người, không có cảm giác nào, trải qua một hồi lâu, ve kêu bỗng nhiên rót vào trong tai, thính giác, ý thức trở về, ồn ào náo động xung quanh lần thứ hai hiện lên.

Lục Lương Sinh mở to mắt, phất tay đánh gãy Đạo Nhân đang muốn tra hỏi, nghiêng đầu nhìn lại phương hướng Trường An.

- Lão Tôn, ngươi về Tê Hà Sơn trước, ta phải đi Trường An một chuyến.

Lục Lương sinh đưa tay vuốt ve lông bờm con lừa già, quay đầu nhìn Đạo Nhân khẽ nhếch miệng không biết nên nói cái gì, hắn cười cười.

- Yên tâm, ta không sao, chỉ là bị Hoàng Đế phong thành Đãng Yêu Linh Chân Nhân, há không đi qua nói lời cảm tạ một phen?

Đãng Yêu Chân Nhân..... Đãng Yêu (*)?

[* Trừ yêu, đánh yêu, diệt yêu]

Đạo Nhân cóc trong gian riêng của giá sách, phồng hai má lên, mẹ nó..... Lấy hai chữ đãng yêu, đãng lão phu sao? Ộp!

- Vậy được, bản đạo về Tê Hà Sơn trước, cái hoàng cung gì kia, bản đạo cũng không thích.

Đạo Nhân lấy túi lương khô trên giá sách ra phủ lên bả vai, cũng không dài dòng, nói chung trong lòng đang gấp trở về, đánh hai tấm Thần Hành Phù trên đùi, cong người xuống, bá một tiếng thổi lên một vệt bụi mù, chớp mắt đã chạy tới phương xa.

Nhìn xem bụi mù tràn ngập đi xa, Lục Lương Sinh búng tay một cái, nhắc nhở con lừa già gặm cỏ thay đổi phương hướng, con lừa già quạt tai dài, nhai lấy cây cỏ chậm rãi ung dung theo ở phía sau, một người một lừa đi qua ngoài thành, thân hình dần dần mơ hồ, khoảng cách nhoáng cái đã hơn mười trượng.

Âm thanh chuông đồng đinh linh linh tràn qua đường núi, đã đến ngoài đình nghỉ mát cùng thiếu niên tên gọi Lý Uyên gặp nhau, Lục Lương Sinh dắt con lừa già qua ngừng chân dừng lại, ánh mắt nhìn lại ngoài đường núi, mặt trời đỏ hồng nâng ở đầu tường phương xa, trời chiều bao phủ thành trì to lớn cổ xưa.

"Cũng không biết Vũ Văn Thác cùng Khuất Nguyên Phượng ở chỗ này có tốt không."

Đi tới Trường An, ngoại trừ muốn gặp vị Hoàng Đế kia ra, nghĩ đến hai đồ đệ của mình cũng ở nơi đây.

"Sau khi gặp Hoàng Đế phải đi nghe ngóng hai người bọn chúng đang làm những gì, đi qua vụng trộm nhìn xem. "

Sắc trời dần tối xuống. Lồng đèn đỏ bừng phủ lên đường cái Trường An rộn rộn ràng ràng, trong thành trì đèn đuốc sáng trưng, Lục Lương Sinh mang theo con lừa già đi trong đám người lui tới trong chợ đêm.

Dù cho đây là lần thứ hai tới nhưng vẫn tràn ngập tán thưởng như cũ đối với sự phồn hoa của nơi này. Quán rượu ăn uống linh đình, hồ cơ xinh đẹp, tràn ngập trong âm thanh vặn vẹo eo nhỏ nhắn, ném mị nhãn.

Khách say rượu cầm lấy cái bình lên tiếng hát vang, trêu người đi đường vỗ tay khen hay. Nữ tử kết bạn xuất hành dùng mạng che mặt, lúc nhìn thấy nam tử đẹp mắt cũng trở thành lớn mật, nhìn quanh lưu luyến đối mặt cùng đối phương, sau đó cùng bạn mình nhìn nhau cười khẽ, cúi đầu xuyên qua đám người rời khỏi.

Lục Lương Sinh thu tầm mắt lại, sờ sờ mặt, cười theo một cái.

"Có phải rất buồn cười."

Có người hiểu chuyện đi đường ở bên cạnh giải thích một câu, cười chỉ đến phương hướng ba nữ tử biến mất kia.

- Vị công tử này, ngươi có hi vọng rồi, còn không mau đuổi theo đi, nói không chừng chính là một trận nhân duyên.

Nghe đến đó, Lục Lương Sinh lập tức bừng tỉnh đại ngộ, không biết nên khóc hay cười xua xua tay, hướng người kia tạ ơn, loại chuyện này hắn biết là được rồi, chỉ là đến trong thành, nữ tử thế nào trở nên hào phóng như vậy.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch