Ve kêu trong rừng lay động cành lá, từng trận tiếng vang cao vút lên, bốn thư sinh cõng giá sách chạy tới, đem giá sách ném trên mặt đất một cái, lau vết mồ hôi trên mặt, đặt mông ngồi vào bóng cây, rướn cổ lên lộ ra làn da dưới cổ áo, cảm thụ từng tia từng tia gió mát rót vào bên trong, hài lòng rên rỉ một tiếng.
- ... Cuộc sống nơi này không quen, bốn huynh đệ chúng có phải đi nhầm chỗ rồi không? Bốn phía cả sơn thôn cũng không thấy, muốn hỏi đường cũng không được.
- Còn không phải sao.
Bốn thư sinh lau sạch vết mồ hôi trên mặt, nhấp một hớp nước trong túi, có người đứng dậy nghiêng đầu nhìn lại phòng ốc cũ nát không xa, mái hiên nghiêng sụp gần nửa, xuyên thấu qua cành cây, ánh nắng soi sáng vào bên trong, tro bụi bay lượn, đầy đất bừa bộn tất cả đều là một lớp tro bụi thật dày.
Vương Phong nhặt nửa bình gốm bể lên, nâng trong tay hướng ba huynh đệ giương lên.
- Chắc hẳn cũng từng có người ở đây.
- Chắc chắn là chết rồi.
Ba người Mã Lưu bên kia thắt chặt túi nước, lau miệng:.
- Không thấy bên cạnh có một cái phần mộ lớn sao? Chắc chắn là chôn bên trong.
Hai người khác ngẩn người, bản năng quay đầu nhìn lại đống đất so với bọn hắn ngồi cũng còn cao hơn nửa người, lấy tay nhẹ nhàng chọc lấy một cái, nói với Mã Lưu.
- Đừng nói xui xẻo như vậy, đất này đều còn mới.
- Đúng đấy, vậy trong phòng đều là tro bụi, không biết bao nhiêu năm không người ở rồi.
Bên kia, Vương Phong đi trở về, đem xác bình gốm trong tay ném lên trên đống bùn, vừa phụ họa nói câu:.
- Ở trong đó tro bụi tích rất dầy.
Sơ ý một chút, dưới chân không vững, lảo đảo ngã một cái, kém chút ngã xuống đất.
- Khá lắm tiểu tử, ở đâu có dấu móng chân lớn như vậy?
Nghe tiếng đại ca, ba thư sinh không xa rối rít tới nhìn nhìn, sau đó phất ống tay áo, dựa lưng vào đống đất liền ngồi xuống.
- Đại ca, ngươi cẩn thận quá mức, nếu là móng, không phải dấu vuốt, vậy nói rõ là dã thú, không có gì đáng lo lắng.
- Đúng đấy, không phải trâu rừng chính là heo rừng, không có gì đáng lo lắng, tranh thủ thời gian nấu cơm đi.
- Hắc hắc, nếu như heo rừng thì nói không chừng còn có thể ăn mặn.
- Nghĩ hay lắm, heo rừng kia dễ đối phó như vậy, da cứng thịt tanh, ăn thô ráp khó nuốt.
Vương Phong vỗ vỗ bùn đất bên trên giày vải cũ nát dưới chân, vừa nói vừa nhặt được mấy nhánh cây khô tới, đống đất lớn phía sau bốn người, bỗng nhiên mấy cục đất cứng rắn trên mộ lăn lông lốc xuống.
Bên này, thư sinh đốt lửa còn nói.
- ... Nhưng mà vi huynh nghe trong kinh thành có một đầu bếp nói, đối với loại sơn trân này có thể có một dùng cách lúc nó còn sống, thừa dịp nó không chú ý, lấy máu lột da, đao pháp gọn gàng, còn chưa chết hẳn liền ướp hương liệu khử tanh, trước đây vi huynh may mắn hưởng qua, tư vị kia... Chậc chậc.
Đúng lúc này, Vương Phong giống như cảm nhận dư vị ấy, bỗng nhiên mở mắt ra, nhớ tới cái gì, nhìn về phía Trương Thích.
- Đúng rồi, vi huynh nhớ vừa rồi ngươi nói đống đất bùn đất cái gì.....
- A, ta nói bùn đất màu sắc mới như vậy, xem ra chính là dưới mặt đất lật lên..... Lên..... Lên.....
Nói đến đây, lời Trương Thích nói cà lăm, biểu hiện trên mặt cứng ngắc nhìn lại ba thư sinh còn lại, chữ cuối cùng ""được” rốt cục bật ra miệng.
Xôn xao ~.
Một bãi bùn đất từ bên chân bốn người lan tràn cuồn cuộn, đậy lên trên đống lửa, lửa vừa được đốt lên lập tức tắt ngúm, bốn người tám con mắt cùng nhau nuốt nước miếng một cái.
Ực~.
Sau đó, chậm rãi nâng mắt lên, cái cổ gian nan vặn vẹo cứng ngắc, nhìn lại đống đất phía sau, một chỗ bùn đất phía trên trượt xuống, lộ ra bên trong có một cái vòng tròn phình lên đầy da lông, bên trong giống như có đồ vật gì, nhích tới nhích lui vài cái, sau đó bỗng nhiên mở ra, tròn mắt như đèn mơ hồ phát sáng.
- Mẹ ơi ——.
Lông tóc bốn người trong nháy mắt bá dựng đứng lên, hô lớn một tiếng, nhảy bắn lên tại chỗ, chen thành một đoàn.
Nửa hơi, đống đất liền nổi phồng lên, sau đó thình thịch nổ tung, bùn cát mảnh đá văng tứ phía đánh vào trên mặt người đau nhức.
Ngao? ~~.
Một tiếng heo ngâm vang vọng, bùn đất bay lượn không trung, thân hình tứ chi to lớn từ trên mặt đất chống lên, vung vẩy một đường từ cái đầu đến lưng, miệng heo đầy răng nanh, ánh mắt như điện, nhìn qua bốn thư sinh bên kia, miệng dài há mở đỏ tươi như lửa, răng nanh như thép theo đầu lớn lay động hai cái, móng vuốt khổng lồ quẹt qua mặt.
- Lớn..... Lớn..... Heo rừng thật lớn.....
Bốn thư sinh ngốc trệ đứng tại chỗ, trong đó Vương Phong phản ứng cực nhanh, kéo ống tay áo ba người khác, gấp rút hô to:.
- Lên cây, heo sẽ không leo cây!.
- Chúng ta cũng không biết mà!!.
Mã Lưu, Trương Thích, Triệu Thảng cũng gấp gáp hô to, mắt thấy heo rừng to lớn như vậy hướng về bên này, bốn người cả giá sách cũng không cần, lúc này quay người lại lộn nhào chạy tới mấy gốc cây lân cận, dù sao hai chân khẳng định không chạy lại bốn chân, bốn người mỗi người chạy tới một gốc đại thụ, chân đu gác lên phía trên, thế nào cũng trèo lên được.
Đông!.
Đông!.
Bên kia móng vuốt hạ xuống mặt đất, thân heo to lớn hướng bốn người đang ôm gốc cây, trong miệng phun ra khí thô, da thịt trên thân thể nhúc nhích, chi sau chạm đất, thân người và chân trước chậm rãi nhấc lên, móng hóa thành như bàn tay người, cứ như vậy đứng thẳng người lên, cả thân thô kệch lông đen, mỏ dài tai to, răng nanh hướng lên trên, một dãy lông bờm kéo dài từ sau đầu đến sống lưng, bước từng bước đi qua, cái bụng căng tròn ở giữa, chồng chất mấy vòng thịt béo đều tạo nên gợn sóng.
- Thư sinh, vừa rồi các ngươi đang nói làm sao ăn thịt heo?
Thanh âm như đồ sắt xung đột chói tai đem bốn thư sinh ôm cây bên kia dọa sợ đến lảo đảo ngã xuống mặt đất, chân đạp về sau di chuyển, nhìn thấy mặt heo lông đen, răng nanh heo rừng hóa thành thân người, lập tức hét rầm lên.
- Heo... Yêu a ——
Khoảnh khắc đó, thân ảnh đối diện đầy quầng sáng to lớn, cả người yêu khí tràn ngập, mở ra mõm dài, dùng sức khẽ hấp, yêu phong mãnh liệt, toàn bộ rừng cây đều bị lay động.