Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 413: Lại Một Thư Sinh

Chương 413: Lại Một Thư Sinh




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ánh nắng lắc lư qua rừng hoang, tiếng thét thê lương chấn động một mảnh chim tước, cảm nhận khí tức đáng sợ, cả đàn đen nghịt đập cánh bay xa.

Phía dưới, có người ngẩng đầu nhìn lên mặt trời trên không, một bên, Đạo Nhân lẳng lặng đứng bên vách núi, nhìn chân núi kéo dài vô tận.

- A a a ——.

Chốc lát, Đạo Nhân hét lớn quay đầu lại, ngẩng đầu nhìn thư sinh đang ngắm trời mây, dùng sức nhấc chân đạp lên cỏ khô trên mặt đất.

- Ngươi nói Hồ Cơ đâu? Ngươi nói chỗ vui chơi thú vị đâu?

Phía Tây Bắc trời lạnh khô khốc, bốn phía tất cả đều là lưng núi, thảm thực vật thưa thớt, hoang sơn dã lĩnh một mảnh, cả mấy phần ruộng đồng cũng không thấy, chớ nói chi có thể gặp được thương đội vãng lai.

Gió xoáy thổi bay cát vàng, Lục Lương Sinh nhìn sắc trời một chút, thu tầm mắt lại, vung mở áo choàng ngăn trở cát bụi thổi tới, xuống lưng lừa, đem « Sơn Hải Mênh Mông» trong tay lật xem.

- Ta cũng không có lừa gạt ngươi, nếu lừa gạt ngươi, cũng là quyển sách này lừa gạt, theo phía trên ghi lại, hẳn là ở gần đây.

- Ngươi!.

Đạo Nhân tức giận liếc hắn một chút, thở dài, đang muốn đi bốn phía nhìn xem, có thể tìm thịt rừng nào nhét kẻ răng một chút, phía sau giá sách có cửa nhỏ gian riêng đột nhiên đẩy ra.

Con cóc buộc lên dây thừng lộ ra nửa người, thanh âm nghiêm túc.

- Lương Sinh, có yêu khí!.

Bành bành bành ——.

Lục Lương Sinh nghe được lời sư phụ nói, quay đầu, bầy chim phương xa một mảnh đen kịt chia vài nhóm hướng bốn phía chân núi bay loạn, một khắc cũng không dám dừng lại, bay như trốn chết.

- Lão Tôn!.

Thư sinh nhẹ giọng nói, Đạo Nhân bất đắc dĩ nhún nhún vai, móc ra một cái yêu phù dò xét, muốn nhìn một chút là Yêu Quái gì, lật ra kẹp ở giữa ngón tay còn chưa có niệm chú, liền thình thịch một tiếng, hóa thành một đám lửa thiêu đốt.

- Tê!! mẹ nó, yêu khí thật mạnh, thật nóng!.

Tôn Nghênh Tiên dùng sức thổi thổi ngón tay, thư sinh bên cạnh nhíu mày, kéo lừa già qua, thi triển pháp thuật Súc Địa Thành Thốn, chớp mắt liền đến sườn núi kia, dọc theo đường giống như có vết tích người đi qua, triệu hoán Nguyệt Lung, thân hình nhảy một cái như chim lớn đáp xuống rừng cây xa xa.

Phía sau lừa già chạy vội, con cóc Đạo Nhân hưng phấn vung lưỡi dài ra liếm qua bờ môi, chà xát hai màng chân.

- Lão phu lại có đồ bổ dưỡng vào bụng rồi, ha ha ha..... Ha ha ha ——

Bề ngoài, chuông cổ đinh đinh đang đang vang lên một trận đột nhiên dừng lại, lừa già phanh móng, dưới lực quán tính, con cóc đang chà xát màng liếm lưỡi, thân thể cũng nghiêng, đập vào tường gỗ, mặt đều biến dạng.

- Mẹ nó.....

Bẻ lại xương mặt, con cóc Đạo Nhân chống đỡ ngồi xuống, vuốt vuốt mặt, thở hồng hộc thò đầu ra, nhìn về phía đồ đệ trước mặt lừa già.

- Lương Sinh, sao lại dừng?

Trước mặt lừa già không xa, thư sinh quay lưng lại, Nguyệt Lung trong tay hơi hơi run run, nhìn lại phương hướng thân ảnh bạch bào, gió thổi qua gương mặt tuấn lãng, sợi tóc trên thái dương vẫy nhẹ.

- Sư phụ, người về gian riêng trước.

Con cóc Đạo Nhân sửng sốt một chút, nghe được đồ đệ ít khi có ngữ khí nghiêm túc, cố gắng thò đầu ra ngoài hướng bên kia nhìn quanh, bốn nhân ảnh trơ trụi để trần thân trên, mặt mũi bầm dập đứng xung quanh một cái nồi lớn.

Phốc phốc phốc!

Lửa đỏ thiêu đốt, bên trong nồi lớn mặt nước sôi trào cuồn cuộn như bánh bột cuộn rau quả, nhiệt khí bốc hơi truyền ra mùi thơm, bốn thư sinh hai tay để trần, đầy bụi đất bẻ gãy rau quả trong tay ném vào bên trong nồi, cúi đầu ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

- Sắp gọt xong rồi, kế tiếp nên làm cái gì?

- ... Không biết nữa, cũng không thể để bốn người chúng ta đi vào?

- Cái kia..... Bên trong hình như không có thức ăn chính.

- Đừng nói chuyện, chúng ta bốn người không phải sẽ...

Nhiệt khí sôi trào tràn ngập, bốn thư sinh người để trần vẻ mặt đau khổ vây quanh nồi sắt, vừa nhìn lẫn nhau, vừa đem đồ ăn ném vào bên trong nồi đang nấu.

Xoạt.....

Đột nhiên có tiếng vang như đạp trên cỏ khô truyền đến, trong bốn người, Vương Phong vô ý thức rụt cổ một cái, hoảng sợ nhìn lại phương hướng tiếng vang truyền đến, thấy là một thư sinh, lừa già, trên mặt lập tức kích động bắp thịt run rẩy, máu ứ đọng khóe miệng đóng mở, nước mắt đều đảo quanh hốc mắt, giơ ngón tay lên đi qua, "A a" không nói được nửa câu.

Nửa ngày mới nghẹn ngào thốt ra một câu.

- Lục Lương Sinh.....

Ba người khác vội vàng nhìn theo phương hướng huynh trưởng chỉ, bờ môi phát run, ủy khuất như hài tử, oa một tiếng khóc lên.

- Được cứu rồi!

- Lục Lang!

- A, chúng ta được cứu rồi ——

- Xuỵt, nói nhỏ thôi, con yêu kia.....

Vương Phong bỗng nhiên bừng tỉnh, thở dài một tiếng, liên tục hướng thư sinh đứng ngoài rừng dưới mặt trời đã khuất mím môi lắc đầu, tay chân cuống quýt đánh thủ thế không nên tới gần.

Bên kia, Lục Lương Sinh tự nhiên xem hiểu ý tứ, bất quá hắn đã tới, Yêu Quái kia tất nhiên đã đã nhận ra, giờ trốn đi cũng là làm chuyện dư thừa.

Nhưng mà bốn thư sinh bên kia, lại khiến hắn không nhịn được muốn cười ra tiếng, loại chuyện xui xẻo gặp yêu này, làm sao lại để bọn hắn gặp rồi.

Còn trùng hợp mấy lần đều để Lục Lương Sinh thấy được.

Nghĩ một lúc, ngón cái tay phải đẩy chuôi kiếm, thân kiếm cổ điển chậm rãi xuất khiếu, phát ra tiếng ngâm khẽ, Nguyệt Lung vừa ra khỏi vỏ, máy hát lập tức mở ra.

- A, rất lâu không ra ngoài thông khí rồi, thả cái rắm đều rất thoải mái.

- Chủ nhân đang gặp việc khó sao? Không phải có con cóc kia à? Đem hắn ném ra, vạn sự liền được giải quyết thôi.

- Đúng rồi đúng rồi, cái người đợi trong miếu hát khúc đâu? Còn chưa có ra sao?

Lục Lương Sinh nghiêng qua một chút, ngón trỏ "Bình" bắn tới thân kiếm, Nguyệt Lung lại "A ~" một tiếng thư sướng rên rỉ, xa xa, bốn người bên kia còn đang sốt ruột hướng hắn đánh thủ thế.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch