Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 415: Trư Cương Liệp

Chương 415: Trư Cương Liệp




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Bên ngoài rừng hoang, ánh nắng rực rỡ, ve kêu phảng phất như trong chớp nhoáng này cũng sẽ không tiếp tục kêu nữa.

Chỉ có pháp quang họa quyển phát sáng nâng giữa không trung, còn Trư Yêu bên kia đang lâm vào huyễn cảnh thì hai tròng mắt trừng to như chuông đồng lớn, đứng tại chỗ không nhúc nhích, thân hình to lớn theo thời gian thỉnh thoảng run rẩy giãy dụa, giống như là đang cùng người đánh nhau trong ảo giác.

Lục Lương Sinh khép hai ngón tay lại ở trước ngực, không thể nhận ra cảm giác gì, có thể thấy hai tay hơi hơi run run, một cỗ pháp lực lưu chuyển, truyền đi giữa không trung duy trì huyễn cảnh trong họa quyển.

"Trư Yêu này đạo hạnh nhìn như chỉ mấy chục năm, làm sao khó ứng phó như vậy."

Với tu vi Nguyên Anh hiện tại của hắn, nếu muốn đem người, hoặc yêu kéo vào huyễn cảnh, đã là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng bây giờ Trư Yêu lại khiến hắn cảm thấy có chút bế tắc, không trôi chảy như trước đây.

- Lão Tôn, trước tiên đm dẫn bốn người kia tới đây!

Pháp quyết duy trì huyễn cảnh, Lục Lương Sinh đồng thời nghiêng đầu qua, chậm rãi nói một câu, mắt thấy cánh tay Trư Yêu bên kia giãy dụa hơi run một cái, hai chỉ bỗng nhiên ra sức, họa quyển nâng giữa không trung hơi run, pháp quang càng tăng lên.

Đạo Nhân đi qua một bên Trư Yêu, trái tim cũng cuồng loạn, nắm vuốt Phù Chỉ cẩn thận từng li từng tí đến gần bốn người cách Yêu Quái không xa, hướng bọn họ phất phất tay, thấy ổn thỏa, dùng ẩn thân thuật, kéo chân túm tay kéo bốn người dựa sát vào phía sau Lục Lương Sinh.

Vương Phong, Mã Lưu, Trương Thích, Triệu Thảng bị kéo một phát tới nơi an toán, lộn nhào qua ôm đùi Lục Lương Sinh đang thi pháp bên kia, ngồi trên mặt đất sợ đến kêu la khóc lớn.

- Ban đêm sẽ có yêu, hiện tại cả ban ngày cũng xuất hiện rồi, sợ là sau này huynh đệ bốn người chúng ta phải ở trong nhà thôi.

- Chuyện xui xẻo thế nào đều hướng bốn người chúng ta vậy, Lục công tử, Lục cao nhân, có cách nào thay bốn người chúng ta sửa đổi vận mệnh một chút hay không.

- Đúng đúng đúng, mẹ nó quá dọa người rồi, Trư Yêu kia còn muốn để chính chúng ta tự ninh nhừ chính mình ra nữa.

Trong tiếng khóc la thảm thiết, bên trong ảo cảnh, lúc này lại là một hình thức khác, Trư Yêu miệng mũi phun ra một chút bạch khí, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm ba kỵ hóa thành tinh quang tản đi lại xuất hiện lần nữa rồi lại hướng hắn vung vẩy binh khí băng băng lao tới.

- Lần thứ bảy..... Ngươi không mệt, lão Trư ta cũng mệt.

Hứ một tiếng, xoa xoa thủ chưởng, Trư Yêu một mình nỉ non, một bàn tay đập bay kỵ sĩ Thanh Long trường đao, cả người tràn ngập yêu khí, dưới chân dậm đất thật mạnh, mặt đất nổ tan ra đường vân.

—— Hừ gào!.

Mõm dài răng nanh mở ra, tiếng heo kêu cao vút, cuốn lên yêu phong cuồn cuộn, bốn phía ánh nắng huyễn cảnh phát ra "Két" "Két" từng tiếng giòn vang, vặn vẹo lay động.

Bên ngoài, bên trong tiếng heo kêu, Lục Lương Sinh nhíu mày lại, thấp giọng quát lớn một câu:.

- Đừng làm ồn!

Sát na sau, thân hình dừng lại, họa quyển nâng giữa không trung chập chờn vài cái, xoay chuyển rồi rơi xuống trên mặt đất.

Huyễn cảnh vỡ vụn, trong tầm mắt mọi người Trư Yêu lập tức bỗng nhúc nhích, sau đó, đong đưa bờm, một đôi mắt to như chuông đồng chuyển động, bốn thư sinh đang lao nhao lập tức im lặng, thanh âm dừng lại, cùng nhau ngẩng đầu lên, nhìn lại Lục Lương Sinh trước mặt.

"Xem ra dùng pháp thuật tác dụng cũng không lớn đối với Trư Yêu này."

Trong lòng Lục Lương Sinh cũng có chút nghi ngờ, chuyện trảm yêu trừ ma không phải một lần hai lần, chẳng lẽ thật sự dựa vào một thân cự lực cùng da thịt đao thương bất nhập?.

Hay là phải dùng đến « Sơn Hải Mênh Mông », trước tiên đem Trư Yêu này thu lại, sau này lại nói.

Ý niệm hiện lên, bảo Đạo Nhân đang muốn thi pháp lui về, đưa tay hướng lừa già bên kia bắt, một quyển sách thình thịch xông ra bay tới trong tay hắn.

Mộc Tê U canh giữ thư sách cũng hóa thành hình người, kéo lấy váy đi tới bên cạnh thư sinh, nhìn thấy Trư Yêu bên kia, vội vàng nhắm mắt lại.

- Yêu xấu quá, so với tiểu đạo sĩ còn xấu hơn.

Một bên, thân thể Tôn Nghênh Tiên đang cầm phủ khẽ run, chậm rãi nghiêng đầu qua một chút.

- Bản đạo cám ơn ngươi.

- Đừng nói chuyện!

Hai tay Lục Lương Sinh xẹt qua thư phong, trang sách kéo ra trang dài liên hoành giữa không trung, ra hiệu Tê U bên cạnh hóa thành bút lông, Trư Yêu bên kia đột nhiên mở miệng, giơ tay lên đong đưa.

- Không đánh không đánh.

Nghe được câu này, tất cả mọi người sửng sốt, Lục Lương Sinh ngừng tay, nhìn Trư Yêu khoát tay liên miên, gia hỏa này xem ra vẫn có thể nói chuyện.

Cảnh giương cung bạt kiếm dần dần tản đi, hắn đem bức trang sách thu lại, tay áo rộng xoay tròn nâng lên, hướng đối diện chắp tay.

- Tại hạ, Tê Hà Sơn Lục Lương Sinh.

Hừ hừ hừ.....

Bên kia, âm thanh xuất khí xen lẫn tiếng vang lẩm bẩm, Trư Yêu vỗ một đôi tai to, vỗ vỗ bụng bự, tạo nên một vòng sóng thịt, cứ như vậy dứt khoát ngồi xuống, đặt mông sát bên đất, bên này tất cả mọi người có thể cảm thấy mặt đất dưới chân hơi hơi run một cái.

Mặt heo lông đen mõm dài nhìn chằm chằm thư sinh chắp tay một hồi lâu, sau đó, ánh mắt không tự giác đảo vòng quanh nữ tử váy đen ở một bên, vừa nhìn, vừa mở miệng nói chuyện.

- Ta đang chuẩn bị ăn cơm thật, người tu đạo ngươi không nói hai lời liền đánh, là đạo lý gì?.

- Ha ha....

Lục Lương Sinh nhìn nồi sắt bên kia còn bốc lên nhiệt khí, vung tay áo phất qua bốn người bên cạnh, đi ra phía trước, đưa tới nước canh, dính một chút cho vào miệng.

- Nước canh thiếu đi gia vị, không đủ hương thơm.

Bất quá không đợi Trư Yêu đáp lại, lời nói xoay chuyển, Lục Lương Sinh nhặt lên họa quyển trên mặt đất, đập vào trong lòng bàn tay, nụ cười ôn hòa, mở miệng lần nữa.

- Bốn vị bên kia cùng ta có mấy lần duyên phận, cũng tính là quen biết, mặc dù nhát gan, nhưng trong lòng còn có chính khí thiện lương, thấy bọn họ gặp rủi ro, há có thể khoanh tay đứng nhìn người ta bị ngươi hầm trong nồi sắt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch