Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 416: So Thổi (1)

Chương 416: So Thổi (1)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trư Yêu kia liếc qua bốn người bên kia, hừ hừ hai tiếng:.

- Lão Trư ta cũng không nghĩ tới ăn bốn người bọn họ, gầy nhom, không có tí thịt.

- Vậy tại sao lột y phục bốn người bọn hắn, còn kê cái nồi lớn như vậy?

- Đó là do lúc gặp bọn họ thấy họ rất biết thưởng thức đồ ăn, để bọn hắn giúp lão Trư ta nấu cơm ăn, cởi y phục, cũng là để đề phòng y phục rơi vào món canh, hỏng mất khẩu vị.

Ách, Lục Lương Sinh bị lời này làm ngơ ngác một chút, con yêu này đối với thức ăn còn chú trọng, đoán chừng còn có thể hợp ý với sư phụ.

Thấy thư sinh trầm mặc, Trư Yêu kia thu tầm mắt trên người nữ tử váy đen lại, bỗng nhiên đứng lên, đi đến nồi sắt lớn, cầm qua muỗng sắt lớn quấy quấy, cúi người cầm chén lớn trên mặt đất.

- Không chê, cùng tới ăn.

Dừng một chút, nhìn lại Lục Lương Sinh bên kia, tay lớn múc cơm canh vào chén sành đưa tới.

- Ta là heo rừng thành tinh, tên Cương Liệp.

Đến lúc này, hắn mới nói ra tục danh của chính mình, hai tay Lục Lương Sinh nâng chén lớn đưa tới, quét tro bụi lá rụng trên mặt đất, ngồi xuống tảng đá đối diện nồi sắt, uống một ngụm nước canh.

- Hương vị hơi nhạt.

- Để vi sư đến nếm thử!

Lục Lương Sinh nói ra một câu, tiếng của Đạo Nhân cóc cũng từ lừa già bên kia đồng thời vang lên, theo dây thừng rơi xuống đất, sau khi mở ra, vác lấy Hồ Lô, đong đưa đi tới.

Đạo Nhân thu dọn đồ đạc, nghiêng đầu nhìn lại thân ảnh ngắn nhỏ đang đi qua trên mặt đất.

- Lão cóc, lúc này mới ra ngoài, ngươi là bị dọa...

Đạo Nhân cóc đi qua một đoạn hơi hơi nghiêng mặt qua, mắt cóc băng lãnh nhìn đối phương, trong miệng hừ hừ.

- Lão phu tu vi bực nào, há có thể e sợ? Năm đó cảnh nào chưa thấy qua, lão phu bất quá tham ngủ mà thôi.

Trư Yêu bên cạnh nồi sắt nhìn con cóc vừa nói chuyện vừa đi tới, con mắt chăm chú chằm chằm Hồ Lô đi vắt sau lưng của hắn kia, ánh mắt lộ ra nghi hoặc.

Hồ Lô này, lão Trư ta hình như gặp qua ở đâu rồi...

Ánh nắng rải vào rừng cây trên lưng núi, pha tạp xuyên thấu qua vết nức cây rơi vào lưng lừa nhàn nhã vung đuôi, Lục Lương Sinh dập tắt đống lửa, từ trên giá sách lấy ra bát đũa, múc cơm canh bưng cho sư phụ, Đạo Nhân.

Không xa, Trư Cương Liệp đưa cổ nhìn thư sinh múc ra một muỗng cơm canh, nuốt nước miếng một cái, xoa xoa bàn tay không nhịn được mà lên tiếng.

- Bảo ngươi cùng một chỗ ăn, cũng không có gọi nhiều người như vậy, chừa cho lão Trư ta một chút.

Cho dù thân hình mập mạp cao lớn giống như toà núi nhỏ ngồi ở chỗ đó vậy, hắn vẫn cứ lẩm bẩm, đầu ngón tay lay động bên cạnh mõm dài, hiện ra một tia ngây thơ cũng cho bốn thư sinh bên kia không dám tới gần.

- Có đói bụng hay không? Nếu không cùng ăn đi.

- Ta xem thôi được rồi... Đây chính là yêu đó.....

- Nữ tử bên kia cũng yêu, thế nào lại không sợ?.

- A........ Nhìn quen mắt rồi. Phía dưới đáy giếng Lan Nhược Tự, các ngươi quên rồi sao?!.

- Nôn ——.

Nghĩ tới chất lỏng đắng chát khó nuốt đó, ăn một lần tựa như nửa tháng, lúc này hồi tưởng lại, vị giác bốn thư sinh như có cảm giác được mùi vị đó, che miệng phóng đi qua gốc cây nào đó mà nôn khan.

Phía sau bốn người, Đạo Nhân thu thập túi vải vàng hướng bọn họ hứ một tiếng, đi đến tiếp nhận cơm canh Lục Lương Sinh đưa tới, mắt nhìn Trư Yêu bên kia, như quen thuộc mà hướng đối phương nhẹ gật đầu, sau đó vung áo lên ngồi xổm xuống, phù phù phù bắt đầu ăn.

Ăn cơm tập thể thực thật ra không nhiều, nhiều hơn hai người một cóc, ít đi gần nửa, Trư Yêu nhìn đũa bọn hắn vù vù lua vào miệng, lên xuống còn mang ra tàn ảnh, nhanh chóng ôm lấy nồi lớn đặt ở trước mặt mình, đưa tay nắm một cái lại nhét mõm dài vào trong, từng ngụm từng ngụm nhấm nuốt.

Ăn được vài miếng, bỗng nhiên nhìn xem Lục Lương Sinh còn có Đạo Nhân, ồm ồm mở miệng hỏi.

- Các ngươi không sợ ta sao?

- Tại sao lại phải sợ?

Lục Lương Sinh ăn cơm nước xong xuôi, đem bát đũa đặt trên mặt đất, cười nói:.

- Huống chi ngươi và ta xưa nay không oán không thù, nói đến cũng là lúc trước ta lỗ mãng.

Nói đến hiểu lầm đã xảy ra, Trư Yêu kia cũng đem một lời từ đầu đến cuối nói ra, hắn đến bên này là muốn đi Phúc Lăng Sơn, thời tiết quá nóng mới dừng lại tại trong rừng này, chui vào phía dưới bùn đất để hạ nhiệt, lại nghe được tiếng Vương Phong, Mã Lưu bốn người cười vang, kể ra việc ăn heo rừng thế nào, trong lòng tức tối liền bắt bốn thư sinh này nấu cơm cho hắn, không ngờ chuyện ngược lại thành hắn muốn ăn thịt người.

- Phúc Lăng Sơn?

Lục Lương Sinh suy tư một chút, lật ra mảnh địa đồ mang theo tùy thân, phía trên ngược lại không có Phúc Lăng Sơn, nghĩ đến vị trí hẳn là phía tây Đại Tùy.

Bên kia, Trư Yêu gặp qua không ít người tu đạo, ít có người nào bình thản ở chung cùng yêu như người này, hắn ôm nồi lớn gật đầu, ồm ồm giơ tay lên chỉ đến phía tây.

- Lão Trư ta xác thực đi Phúc Lăng Sơn, bên kia có một Vân Sạn Động, trong động có Noãn nhị nương, cũng là Yêu Tinh, đi đến chỗ nàng giải buồn, ngươi đi không? Có thể cùng đường với ta.

Noãn nhị nương? Giải buồn?

Lục Lương Sinh nghe đến đó, trong đầu liên tiếp nghi hoặc, nhìn lại Đạo Nhân, người sau buông tay nhún nhún vai.

- Nhìn bản đạo làm cái gì, ta cũng không biết.

Ngược lại là con cóc ở giữa hai người ăn cơm đã no, tinh thần dễ chịu buông chén xuống, lại nằm xuống lộ ra cái bụng trắng bóng, cào màng đầu vài cái.

- Các ngươi không hiểu được à, động chỉ chỗ Yêu Quái ở, chữ sạn chẳng phải có ý là khách sạn sao, chữ mây kia chính là chỉ lui tới rất nhiều yêu, đều đến đó ở...

Kết hợp lại lời giải buồn Trư Yêu kia nói, vậy Noãn nhị nương kia không phải chính là Yêu Quái làm việc mua bán da thịt hay sao.

- Thì ra là thế.

Nghe được sư phụ giải thích một phen, Lục Lương Sinh cũng cảm thấy đã thông được, bất quá biểu lộ sau đó có sửng sốt một chút.

- Sư phụ, làm sao người biết rõ ràng như vậy?

Đạo Nhân cóc hơi nghiêng qua mặt, nhìn thấy ánh mắt đồ đệ trông lại, ngồi xuống, vác lấy đôi màng, thần sắc nghiêm túc.

- Vi sư thân phận cỡ nào, thế nào sẽ đi loại nơi như vậy!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch