Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 418: Không phơi nắng, chỉ nhìn trăng

Chương 418: Không phơi nắng, chỉ nhìn trăng




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Sơn dã ngắm trăng, độc hữu phong tình, tại hạ am hiểu họa đạo, gặp cảnh đẹp kỳ diệu liền ngứa ngáy, vừa rồi ngươi nói gặp qua mặt trăng đẹp nhất, không ngại nói ra, tại hạ vẽ nó ra, thế nào?

Bên kia, Trư Yêu nhìn hắn trải rộng họa quyển mực xanh ra, lại có rượu vào miệng, cũng không biết có men say hay thật muốn nói chuyện với người.

- Thật ra, ta cũng thật đều là thổi, ngươi cũng không nên coi là thật.

- Không sao, ngươi nói một chút đi.

Lục Lương Sinh cười đã mài xong mực, cầm lấy một cây bút lông bình thường, nâng trên trang giấy.

- Vừa lúc nghe cố sự.

Đạo Nhân cóc ở một bên nghiêng mặt đến, một bộ biểu lộ "Quả nhiên là chém gió", trong miệng hừ một tiếng.

- Thuận miệng nói khoác, chỉ sợ nói không nên lời.

Nhưng chốc lát, âm thanh Trư Cương Liệp tại vách đá lại vang lên, ngẩng đầu nhìn lại vòng thanh nguyệt trên bầu trời đêm kia, trong mắt lóe lên một tia mê mang.

- Thật ra lão Trư ta cũng thật lâu không thấy mặt trăng, nhìn qua cảnh vật quá đẹp, lại từ nơi này xem liền mất đi mỹ lệ rất nhiều, nhất là lúc bồng bềnh nhảy múa, dáng người thướt tha, tay áo dài tung bay, giữa mi tâm là một màn màu son, đôi mắt đẹp nhìn quanh kém chút đem ta hồn đều câu dẫn...

Âm thanh như kim thiết va chạm giờ phút này trở nên bình thản, Lục Lương Sinh nghe trong miệng Trư Yêu miêu tả, tưởng rằng là ánh trăng cực đẹp, thì ra theo đối phương miêu tả lại là phác hoạ ra hình dáng nữ tử.

"Ký thác ánh trăng tưởng niệm giai nhân, thì ra là một yêu si tình.".

Khóe miệng tiết ra ý cười, mực xanh trong tay hắn không dừng lại, dần dần phác hoạ hình dáng nữ tử ngưng thực, phía dưới ánh trăng nhu hòa, trắng noãn trên bức họa, mỹ nhân sa mỏng tay áo dài bay lượn, thuận tay còn điểm giữa lông mày một màu son.

"Gặp nhau là duyên phận, ta liền tặng ngươi một giấc mơ đẹp.".

Lục Lương Sinh nhìn xem bức tranh dâng dần thành hình, dựa vào miêu tả của Trư Yêu, phát họa ra nữ nhân mỹ mạo mang mỹ lệ kinh diễm, đầu ngón tay hắn tỏa ra pháp quang, điểm tới trên bức tranh, đứng dậy phóng tới tảng đá vừa ngồi qua, quay người rời khỏi.

Bên kia, Trư Cương Liệp tựa như đi đến trong trong hồi ức.

- Ha ha..... Lúc trên trời, lão Trư ta có thể coi là xứng đôi với nàng...

Ọc một tiếng hút nước miếng bên miệng, lúc lên tiếng cười ngây ngô, bỗng nhiên, trong mặt trăng tròn như có một vệt bóng người lay động ở phía trên, trái tim thình thịch khẽ động, nhanh chóng từ trên mặt đất đứng lên, dụi dụi con mắt.

- Thường.....

Bóng người bạch sắc kia theo ánh trăng phiêu nhiên bay xuống, nhìn qua Trư Yêu đứng ở vách đá ngơ ngác phía dưới, cười yếu ớt.

- Ta nhảy thêm một vũ đạo cho ngươi nhé!!

Trư Cương Liệp biểu lộ si ngốc nhìn đến nữ tử trôi nổi kia, bỗng nhiên giơ tay lên lau con mắt một cái, lặng yên lau đi chút nước đọng, ngồi xếp bằng ngay phía dưới vách đá, cười ngây ngô nhẹ gật đầu.

- Làm phiền tiên tử rồi.

Trong ánh trăng, một nữ tử váy áo bạch sắc bước liên tục, mũi chân điểm nhẹ, mở tay áo dài, dáng người mềm dẻo khẽ động, duỗi tay ra nâng trăng tròn, giống như nâng cả thanh nguyệt trên bầu trời đêm.

- Nguyệt nhi.....

Trư Yêu nhìn chằm chằm nữ tử trong ánh trăng, thân hình ưu mỹ khua tay áo dài lượn vòng, váy bay theo lượn ra, thoáng như một đóa sen trắng nở rộ ở hồ sen.

Hạ xuống điểm múa cuối cùng, chờ lấy lại tinh thần, nữ tử nhảy múa dưới ánh trăng kia đã biến mất, hắn biết rõ tất cả những thứ này đều là ảo tưởng, nhưng vẫn đứng lên, hướng vòng trăng tròn tê tâm liệt phế trên bầu trời đêm kia mà gọi.

- Nguyệt nhi ——.

Âm thanh vang vọng ở trong núi thật lâu, trải qua một hồi, Trư Cương Liệp lúc này mới xoay người, nhặt lên họa quyển trên tảng đá, bày ra ở trong tay, nhìn xem chân dung nữ tử sinh động như thật ở phía trên, hắn hướng thư sinh bên cạnh đống lửa trong rừng, vái chào thi lễ.

- Lão Trư ta, tạ ơn Lục công tử.

Nơi xa, Lục Lương Sinh trải tấm thảm, quay đầu cũng thi lễ.

- Tròn ngươi một giấc chiêm bao, giải quyết xong lo lắng trong lòng, cũng là công đức việc thiện, Lục Lương Sinh cũng không thua thiệt.

Nếu có thể để một yêu vật Minh Tâm Hóa Cảnh không muốn làm bậy gây tai họa cho nhân gian, đó chính là một việc thiện, đến mức hao phí pháp lực..... cũng trở thành việc bé nhỏ không đáng kể.

Đạo Nhân cóc còn ngồi trên tảng đá tại vách đá bỗng nhiên thở dài, nâng màng vỗ nhẹ bắp chân thô chắc của Trư Yêu.

- Không nhìn ra, ngươi cũng giống như lão phu, nhớ người bạn tình cũ.

Con cóc hít sâu một hơi, tầng tầng phun ra, vác lấy Hồ Lô nhìn lại ánh trăng.

- Mỗi lần lão phu nhìn thấy mặt trăng, cũng sẽ nhớ tới một người.

- Thì ra trong lòng ngươi cũng có người yêu.

Trư Cương Liệp cùng Đạo Nhân cóc liếc mắt nhìn nhau, một heo một cóc bình cũng ngồi vào một khối, ngẩng đầu nhìn lại trăng tròn trên bầu trời đêm nay.

Không lâu sau, Lục Lương Sinh trải phô ngủ xong, gọi Đạo Nhân cóc một tiếng, hai yêu lúc này mới từ phía ngoài trở về, liếc mắt nhìn nhau, Trư Cương Liệp duỗi một đầu ngón tay ra, cùng con cóc con khẽ chạm màng cóc một cái, có chút ăn ý.

- Lão Tôn, đi ngủ!

Lục Lương Sinh tung chăn mỏng, thấy Đạo Nhân bên kia còn đựa vào ánh lửa lật xem sách vở, nhịn không được hỏi.

- Ngươi xem cái gì, xem nhập thần như vậy? Vừa rồi ngươi đã bỏ lỡ chuyện tốt .

Nghe được âm thanh này, Tôn Nghênh Tiên vô ý thức đem sách đóng lại, nhanh chóng bỏ vào trong ngực.

- Bản đạo đều nghe được, bất quá muốn ta nói, phương pháp tốt nhất là thống khổ che giấu.

Hắn nhìn lại Trư Yêu đang muốn nằm xuống đi ngủ bên kia, thần thần bí bí lẻn qua, đem sách trong ngực lật ra, ném cho đối phương.

- Nhớ rõ xem xong đưa ta!

Thư sách nện ở trên mặt, Trư Cương Liệp tiện tay nhặt sách lên, mượn ánh lửa yếu ớt nhìn thoáng qua, ánh mắt lập tức dừng lại ở phía trên, một tay lấy họa quyển đặt ở trên ngực ném đi qua một bên, xoay người ngồi dậy, hắc hắc cười ngây ngô xem từng tờ từng tờ.

Hình như chuyện vừa rồi đã bị hắn ném đi ra sau đầu.

Không lâu, đêm khuya dần dến, theo thời gian trôi qua, trăng tròn biến mất sau tầng mây, phương đông dần dần nổi lên sáng rõ, ánh nắng đâm rách khe hở của áng mây giống như thủy triều vọt tới, dọc theo từng đỉnh núi mà đẩy lùi bóng tối.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch