Nguyệt Lung Kiếm cắm ở trên mặt đất bắn ra một đoạn, thản nhiên nói một câu.
- Lão con cóc đương nhiên không đi, hắn bị vài đại tông môn truy bắt chạy như chó, nơi nào có thời gian.
Bên kia, Đạo Nhân cóc chắp màng cóc sau lưng xiết chặt thành quả đấm mơ hồ phát run, gân xanh trên nhảy nhảy, ánh mắt lạnh lẽo nghiêng nhìn thân kiếm.
- Ngươi lặp lại lần nữa?
- Lão con cóc tức giận, cũng không đổi được sự thật là bị người đuổi bắt.
- Muốn đánh sao!
Đạo Nhân cóc khuấy động yêu khí, mắt cóc lấp lóe hồng mang quát lên một tiếng lớn, nắm một khối tản đá trên mặt đất lên nhào tới cưỡi trên chuôi kiếm, nắm lấy tản đá binh binh bang bang đập mạnh một trận.
Lục Lương Sinh bất đắc dĩ hướng Trư Cương Liệp đối diện nở nụ cười.
…
Ánh nắng trút xuống, hoàng hôn trời chiều chiếu vào rừng cây, sắc trời dần dần u ám, mấy người nghĩ cũng không đi được đường ban đêm, đành đốt lên đống lửa sưởi ấm, bốn thư sinh cuốn rúc vào cùng một chỗ ngủ thật say, Đạo Nhân dựa theo lấy ánh lửa vụng trộm lật xem thư tịch, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn xem chu vi, liền chôn xuống.
Hắn đi qua bên cạnh Lục Lương Sinh, nhìn lại bầu trời đêm trên đầu, hôm nay vừa đến mười lăm tháng tám, trăng sao trải dài ngang qua bầu trời đêm.
- Kém chút quên rồi, hôm nay là ngày hội Trung thu, đáng tiếc không thể trở về Tê Hà Sơn.
Gió đêm thổi rừng hoang ào ào nhẹ vang lên, Trư Yêu như núi nhỏ không nói chuyện, đứng dậy đi đến phía rừng cây theo sát vách đá ngồi xuống, nhìn qua vòng trăng sáng trên bầu trời đêm kia, sao sáng đầy trời phản chiếu lấp lóe vào đáy mắt hắn.
- Lão Trư ta đã từng nhìn qua mặt trăng càng đẹp hơn rất nhiều.
Tiếng bước chân sàn sạt đi tới, Lục Lương Sinh đưa chân quét qua mặt đất, ngồi trên một tảng đá không xa, cũng đang nhìn ánh trăng sáng, nghe được Trư Yêu nói câu này, nhịn không được tò mò.
- Đẹp như thế nào?.
Phía dưới ánh trăng nhu hòa, Trư Cương Liệp đè đôi khuỷu tay lên đầu gối, chống đỡ mặt, ngưỡng vọng bầu trời đêm.
- Lão Trư ta nói không nên lời, đó là nét đẹp mà nhân gian không tồn tại..... Ngươi không thể nhìn thấy.
- Ồ? Lão phu đã gặp qua không ít cảnh đẹp, ít có người nói cảnh sắc nhân gian không kịp.
Giữa cánh rừng, Đạo Nhân cóc vác lấy Hồ Lô từ hỏa quang mờ nhạt đi vào sắc trăng lạnh, đứng ở một bên đồ đệ, ngẩng đầu nhìn sao sáng rậm rạp đầy trời, trăng tròn nhu hòa.
- Đặc biệt là vầng trăng này, vô luận từ nơi nào xem, nàng đều là đẹp nhất.
Bên kia, Trư Cương Liệp bị đánh gãy lời nói, nhìn con cóc còn không cao bằng bắp chân hắn, một mặt lạnh nhạt quay trở lại, tiếp tục nhìn chằm chằm mặt trăng trên trời.
- Ngươi chỉ là một con cóc nho nhỏ thì biết cái gì, lão Trư ta lúc trước uy phong cỡ nào, đứng ở trong mây quan sát núi non sông ngòi trên thế gian này, nhân thế muôn màu trong mắt ta bất quá chỉ là một chỗ vui cười kêu khóc nháo kịch.
- Hừ!.
Đạo Nhân cóc cũng hừ lạnh, nhảy lên một tản đá, đứng thẳng sống lưng, gật đầu lạnh nhạt mở miệng.
- Nhớ ngày đó tu vi lão phu bực nào, tung hoành vô số núi non sông ngòi, yêu ma quỷ quái gì, nhân gian tu sĩ gì cũng đều không để vào mắt, mấy chục tông môn vây khốn lão phu, đó là người đông nghìn nghịt, pháp khí che lấp mặt trời...
- Lão Trư ta lúc trước lắc một cái, thiên địa đều có thể chấn động!.
- Chê cười, lão phu hắt xì hơi một cái, hàng ngàn hàng vạn người đều phải hóa thành huyết thủy.
- Bất quá, khi đối mặt với ta, có thần tiên yêu quái trên trời dưới đất nào không lấy lễ đối đãi? !.
- Vậy thời điểm trước kia, chỉ cần lão phu muốn, tử tôn ngàn ngàn vạn vạn......
Một heo một cóc hai yêu ngồi trên vách đá dưới ánh trăng ra sức chém gió, ngươi một lời ta một câu lẫn nhau, Lục Lương Sinh ngồi ở một bên đưa tay đập vào cái trán BA~ một cái.
- Con cóc nhỏ, ngươi như thế nào lại đến đây, bất quá cũng là sinh linh trên mặt đất! Còn là một yêu quái!
- Chết tiệt, ngươi ở trước mặt lão phu nói khoác, ai không biết, ngươi xem bộ dáng ngươi một chút, đầu heo thân người, chẳng lẽ là thần tiên?!.
Trư Yêu thể mập như núi sửng sốt một chút, mở song chưởng ra hai bên, ánh mắt đảo qua một vòng, mõm dài hợp lại, bỗng nhiên cúi người hướng tới con cóc vác Hồ Lô đứng trên tảng đá bên kia lớn tiếng gầm thét.
- Lão Trư ta đã cũng từng anh tuấn phong lưu, con cóc xấu xí!.
Gió lớn thổi tới, lắc lư trái phải, Đạo Nhân cóc ổn định thân thể, trừng mắt cóc lên nghênh đón.
- Thời điểm pháp lực lão phu không tổn hại, đó cũng tiên phong đạo cốt!
Một heo một cóc gần sát, bốn mắt trừng nhau.
Lục Lương Sinh buông cánh tay che quá trán xuống bật cười nhìn xem bọn hắn.
- Sư phụ, các ngươi.....
Nghe được âm thanh từ một bên truyền đến, Trư Yêu, con cóc hung hăng liếc nhau, đều hừ hừ, mặt lệch đi một bên, hai tay vây quanh ngồi trở lại vị trí tiếp tục xem ánh trăng của mình, hai yêu đều không thèm nhìn đối phương.
"Tính tình sư phụ thật là giống như tiểu hài."
Lục Lương Sinh cười cười, đi qua thuyết phục hai câu, Trư Yêu ngồi bên kia, đối với lời nói trong miệng đối phương cũng không biết là thật hay là giả, ngược lại càng giống như nói khoác.
Đường đường thần tiên trên trời xuống phàm dù không anh tư uy vũ, cũng không thể biến thành một đầu Trư Yêu dữ tợn đáng sợ như thế.
"Bất quá, thần sắc hắn ngắm trăng cũng không phải giống như là giả.".
Nghĩ tới đây, trong đầu Lục Lương Sinh hiện lên một ý nghĩ, trở lại giá sách bên cạnh đống lửa lấy một bút mực giấy nghiên, không để ý tới thư sách, giương đầu trông lại Đạo Nhân.
Trở lại vách đá ngồi xuống, đưa rượu tới.
- Ngắm trăng há có thể không rượu, vừa hay lại là Trung thu, không người nhà đoàn tụ, vừa gặp lại trong sơn thủy, cùng uống một chén, thế nào?
Trư Cương Liệp nhìn chén rượu thư sinh đưa tới trong tay, hai đầu ngón tay giống như kẹp nhận lấy, chảy vào trong miệng, răng hắn đều không ẩm ướt một chút nước đọng, nhưng mùi rượu nồng đậm, tiến vào miệng chính là tan ra, có loại ảo giác ăn uống no say.
- Huyễn Thuật thật hay.
- Tiểu thuật mà thôi.
Lục Lương Sinh nghe ngữ khí hắn vừa rồi đã từ tranh chấp mà hoà hoãn lại, nâng ống tay áo lên che chén rượu cũng khẽ nhấp một ngụm.