Khuất Nguyên Phượng bây giờ cũng coi như đã tòng quân mấy tháng, so với trước kia thì dáng người cường tráng, đen nhánh hơn rất nhiều, khoác giáp trên người tỏ ra uy phong lẫm liệt, trong quân đội không chỉ có võ nghệ cao cường, học vấn cũng không tệ, biết được binh pháp, đem "Phong Lâm Hỏa Sơn" được sư phụ chỉ dạy đổi thành trận pháp, để cho mấy trăm sĩ dưới trướng tốt thao luyện, thường xuyên quan tam quân thao diễn trong quân, được cấp trên rất yêu thích.
Mỗi lần trở về Tướng Quân phủ đều sẽ đưa những gì mình nghe thấy nhìn thấy nói cho sư huynh Vũ Văn Thác nghe, lần này trở về cũng giống như vậy, chờ đợi quyền cước bên kia dừng lại, sau khi Vũ Văn Thác thu liễm khí tức, đặt chén trà xuống, hưng phấn nghênh đón.
- Sư huynh.
- Trở về rồi?
Vũ Văn Thác tiếp nhận khăn mặt từ trong tay nha hoàn xoa xoa vết mồ hôi trên tay một chút, nghiêng đầu nhìn lại sư đệ, cùng một chỗ đi trở về ghế đá bàn đá dưới tàng cây, ngồi xuống.
- Xem ngươi cao hứng như vậy, được lên chức?
- Không phải.
Tính tình Khuất Nguyên Phượng có chút thành thật, nụ cười hiện ra trên gương mặt đen nhánh, cũng không biết nên bắt đầu nói từ nơi nào, lại hưng phấn đến khoa tay múa chân.
- Có thể so với thăng quan càng tốt hơn.....
Phối hợp một những gì đã nói, sau đó nói.
-..... Ta phải đi biên cương.
Bên kia, Vũ Văn Thác đang giơ chén trà lơ lửng bên miệng, chuyển mắt nhìn về phía sư đệ trên mặt còn đang hiện nụ cười.
- Đánh trận?
Đoạn thời gian này tin tức biên cảnh nổi lên như mưa gió, hắn ngồi ở trong thành Trường An làm sao không biết, nhưng đó là chuyện trong triều, cùng tán quan như hắn cũng không có liên quan quá nhiều.
- Hình như sư huynh không hi vọng ta đi?
Khuất Nguyên Phượng nhìn thấy biểu lộ hắn hơi khác thường, khẽ lắc đầu, cười lên:.
- Sư đệ không sao đâu, sư phụ dạy trận pháp Phong Lâm Hỏa Sơn được ta dùng trên thân sĩ tốt, diễn hóa thành trận hình, vừa hay dùng người Đột Quyết luyện tay một chút, những Man nhân này, khắp nơi đốt giết cướp đoạt, khing Đại Tùy ta không cí người, đã sớm nhìn không được rồi, hai ngày trước bệ hạ đã quyết tâm chiến đấu, ta liền dâng tấu lên phía trên xin được điều đi biên cương.
- Trước đó ngươi thế nào lại chưa từng nói cho ta biết.
Vũ Văn Thác nhíu mày, buông chén trà xuống:.
- Chuyện này, đã hỏi qua sư phụ chưa?.
Bên kia, Khuất Nguyên Phượng không thèm để ý mà phất phất tay.
- Sư phụ cho pháp khí truyền tin há có thể tùy ý mà dùng, việc nhỏ bực này không cần quấy rầy, sư huynh một mực ở trong thành an tọa, lặng chờ tin tức sư đệ đắc thắng, sau này sư huynh đệ hai người chúng ta, một văn một võ, một trong một ngoài, tăng thể diện cho sư phụ.
- Còn nói thành thật, trong bốn người sư huynh đệ, ngươi là người nhiều tâm tư nhất.
Vũ Văn Thác cũng không cách nào bắt ép hắn, trận pháp "Phong Lâm Hỏa Sơn", hắn đã được chứng kiến, thế công như lửa xâm, lập trận như núi lớn không động, hành quân như cuồng phong phất đất, ngày đi nghìn dặm, qua núi lớn ổn trọng như đi trên đất bằng.
Đối phó người Đột Quyết xác thực không khó, cho dù có sai lầm, nếu muốn toàn thân trở ra cũng là chuyện đơn giản.
- Thế thì tùy ngươi vậy, nhưng nếu như gặp phải khó khăn thì phải truyền tin đến sư phụ, hoặc là cho ta, ta sẽ tới giúp ngươi một tay.
- Ha ha ha, đến lúc đó chỉ sợ sư huynh vừa đến đã không còn thấy tên Đột Quyết nào!.
Sư huynh đệ hai người ngồi ở trong viện lại nói một hồi, Khuất Nguyên Phượng sau đó bởi vì trong quân còn có công vụ muốn làm nên rời khỏi.
Liên quan tới binh phong sắp nổi, bắc địa đã truyền tin ra, mà sau khi phương nam biết được đã là đầu xuân năm thứ hai, Nam Trần mới trải qua bị diệt quốc mà nói, nghe tin tức này cũng không có bốc lên bao nhiêu sóng to gió lớn, mọi người vẫn chú tâm vào ngày tết sắp đến, cùng với những chuyện mới lạ ở các nơi.
Phú Thủy Huyện càng thêm xa xôi, quán trà quán rượu trong thành ngày bình thường thường hay nói đến Tê Hà Sơn.
- Năm đó Tê Hà Sơn xa xôi cằn cỗi cỡ nào, không nghĩ rằng hiện tại là nơi khách hành hương, thương khách tụ tập, trên quan đạo xe tới xe đi, cả rừng núi hoang vắng đều trở nên nhộn nhịp, văn nhân nhã khách dạo chơi ngoại thành, vậy cần phải quy công cho một tòa miếu Hồng Liên trong núi, bản thân miếu không lớn, nhưng rất linh hiện, che chở người tới dâng hương...
- Bình!.
Vải xanh trên bàn dài, kinh đường mộc bình một tiếng hạ xuống bàn từ trong tay người kể chuyện, hắng giọng một cái.
-... Bất quá trước khi nói đến miếu Hồng Liên này, cần phải cần phải nhắc đến một người, người kia họ Lục, tên Lương Sinh, sư tòng là đại nho Vương Thúc Hoa, đọc đủ thứ điển tịch, thông tiêu thiên văn địa lý, tin đồn là cao nhân đắc đạo, tu vi cao thâm, biết dò xét nhật nguyệt, đến biển sâu bắt Giao Long, di sơn đảo hải đều là tiện tay mà làm, đêm hôm đó xem thiên tượng, chau mày một cái liền phát hiện trong Tê Hà Sơn có khí tức an tường tràn ra, liền lập miếu tạo phúc cho bách tính...
Thuyết pháp nói ngoa nói quá rất hợp khẩu vị của đám người, khách uống trà phía dưới nghe được cũng sửng sốt một hồi.
- Có phải là lúc trước Lục Lương Sinh Lục Lang giận nện Kim Loan Điện không?
- Ha ha, lão phu biết người này, chỉ không biết đã có hôn ước chưa, lão phu vừa hay có một nữ...
- Mấy năm trước ngươi đã nói như vậy, khuê nữ ngươi còn chưa được gả?
- Hừ, nữ nhi của lão phu, đầu cơ kiếm lợi!...
Ngoài huyện thành Phú Thủy náo nhiệt ồn ào, một trời xanh mây trắng tràn qua đỉnh núi trắng phau phau kéo dài nhấp nhô.
Ở giữa đất tuyết, dấu chân một thâm một cạn kéo dài, Lục Tiểu Tiêm quấn áo bông dầy, thở ra khói trắng, đuổi theo một con thỏ tuyết.
- Lão Tôn, bắt lấy nó!
- Đến đây!.
Nơi xa, trên đầu cành cây treo đầy tuyết đọng, ngẫu nhiên gió thổi tới, rì rào hạ xuống.
Một thân ảnh xẹt qua đống tuyết, lòng bàn tay giơ ra liền có pháp quang sáng lên.
Oanh!.
Tuyết đọng văng khắp nơi, con thỏ đang chạy lộn vòng bay lên không trung, trừng to mắt, tứ chi giãy dụa giữa không trung, sau đó rớt xuống đất.