Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 433: Gần Tu La tràng

Chương 433: Gần Tu La tràng




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Tiểu Tiêm đưa hai tay ra đón lấy Thỏ Tuyết, con thỏ khẽ nhếch lấy miệng lung la lung lay, ngẫu nhiên run rẩy vài cái, giống như vừa rồi bị Chưởng Tâm Lôi chấn cho choáng váng.

- Ban thưởng đâu?

Đạo Nhân phà ra khí trắng, cọ sát Chu Sa viết chữ "Sắc" trong lòng bàn tay, mặt xích lại gần, lại bị Tiểu Tiêm đưa tay đẩy ra.

- Xem biểu hiện sau đó đi.

Thiếu nữ giương thỏ trong tay lên, bước chân giẫm lên trên tuyết đọng chạy chậm đi đến Lục gia thôn phía trước, đồng ruộng phủ kín toàn màu trắng, bao phủ trong tầm mắt là làn áo bạc trải dài, thôn xom phương xa, hài đồng truy đuổi đùa giỡn, xoa một đoàn cầu tuyết, ném qua lẫn nhau, đập vào phía sau lưng tráng hán cởi trần, dính vào một chút nước tuyết đọng trong nháy mắt hóa thành khí trắng, bay lên lại không trung.

- Ha!

- Hắc!

Tám đại hán Lục gia thôn, dáng người cực kỳ khôi ngô, Lục Lương Sinh cho phương pháp rèn luyện thân thể, ngày đêm không ngừng, Hạ Đông không ngừng, bắp thịt cuồ cuộn, phiếm hồng bốc lên nhiệt khí, đao binh phách lên, da thịt cũng không lưu lại một vết ngấn trắng nào.

Cảm nhận được ý lạnh sau lưng, Lục Khánh xoay người nhìn thấy mấy hài đồng bên kia, trong đó cũng có nhi tử của mình ở trong, cười ha hả cười nói một câu:

- Trở về bảo mẫu thân nấu thêm một cân thịt, chờ lão tử trở về ăn!

Giơ lên hạ xuống vật trong tay, lại giơ lên khoá đá gào thét trong không khí, bắp thịt trên cánh tay giống như có quả cầu đá ở trong lăn qua lăn lại, đám tiểu hài thấy thế mà hai mắt tỏa sáng.

Nghe được người lớn nói như thế này, một hài tử hơi lớn trong đó hét to một tiếng:

- Chạy mau!

Một đám hài tử gào thét chạy đến đập nước bên kia chơi đùa.

Lục Phán thu hồi ngồi tư thái ngồi xổm, nhìn xem đán hài tử đang ném tuyết bên kia, chớp chớp hai mắt.

- Muốn chọn vài đứa cùng đi theo chúng ta rèn luyện hay không?

- Còn quá sớm.

Lục Khánh nghĩ nghĩ, ném khoá đá lên bầu trời.

- Việc này còn phải thương lượng với Lương Sinh

Nói xong, một tay khác duỗi ra, hời hợt tiếp lấy khoá đá hạ xuống, tiếp tục nắm lại nâng lên trên dưới, tỏ ra nhẹ nhõm tự tại.

- Nên thay cái nặng hơn một chút rồi.

Lục Phán uống một hớp nước, ngồi trên ghế:

- Ngày khác, sai người đến quầy bán hàng trong thành mua thêm vài cái.

Trong ánh mắt, nhìn thấy ngoài thôn có một nam một nữ xách theo hai ba con thỏ rừng trở về, quay qua hướng về phía thân ảnh mang đạo bào trong đó hô:

- Tôn đạo trưởng, đến luyện một chút!

- Tám người các ngươi cùng lên cũng không phải đối thủ của bản đạo!

Trong hai người bên kia, Tôn Nghênh Tiên kéo ống tay áo lên, vuốt vuốt một vệt râu cá trê trên môi

- Trong thôn này ngoại trừ Lục đại thư sinh, không ai có thể thắng bản đạo!

Bỗng nhiên lời nói hơi dừng một chút, nghiêng đầu nhìn về thiếu nữ bên cạnh, nhỏ giọng nói.

- Không bao gồm ngươi.

- Hừ, ngươi biết thức thời đấy.

Lục Tiểu Tiêm vứt một con thỏ xuống, xách theo một con khác chuyển người rời khỏi,

- Sớm trở về ăn cơm, cẩn thận bản cô nương không thiêu hài mới cho ngươi.

- Rõ!

Như được ra lệnh, tâm tình Đạo Nhân lập tức tốt đẹp, hắn kéo ống tay áo lên, đạp chân xuống phóng tới tám người đối diện, chính là một trận lốp bốp vang động, như mưa rơi, cuồng phong mưa rào, thiên hôn địa ám...

Rời khỏi một trận âm thanh loạn hưởng binh binh bang bang bên kia, Lục Tiểu Tiêm chạy vào tiểu viện sau hàng rào, kêu mẫu thân cầm một cây tiểu đao tới gian nhà phía sau.

Hai mẫu nữ đi qua trong vườn rau, sột sột soạt soạt vang động một trận, Đạo Nhân cóc thăm dò nhìn nhìn hai mẹ con, còn có con gà mái hoa râm không ở đó, trên mặt lập tức hiện ra nụ cười, kéo lấy lưỡi dài chạy vội vào hiên nhà.

Đào khe cửa nhìn thoáng qua trong phòng, nhỏ giọng kêu:

- Lương Sinh?

Bên trong không có người đáp lại, két két một tiếng đẩy ra khe hở, cẩn thận từng li từng tí luồn tới một chân, trói chặt cái bụng, dán vào khung cửa chậm rãi đi vào.

Trong phòng yên tĩnh, không có thân ảnh của đồ đệ.

"Hừ hừ... "

- Ha ha..... Ha ha ha ——

Trong miệng con cóc hừ hừ hai tiếng, theo hướng cánh cửa, trong ánh mắt nhìn thấy vùng ven bàn đọc sách lộ ra cạnh góc của một thư sách, tiếng hừ hóa thành tiéng cười khẽ, sau đó.....

Cười lên ha hả.

- Lão phu rốt cục có cơ hội cầm lại bảo vật.

Nụ cười vừa thu lại, khuôn mặt nghiêm túc đi đến bàn đọc sách, ngóc đầu lên nhìn nhìn, hai chân uốn lượn, sau một khắc, đạp một cái bắn ra tới, dựa thế bàn chân, chắp tay lên trên ra sức bò lên trên mặt bàn.

Con cóc đi đến thư sách, xốc phong thư lên, lộ ra chồng chất tranh vẽ, hai mắt Đạo Nhân cóc lộ ra tia hưng phấn, nhìn xung quanh một chút, nằm nhoài trên mặt giấy ngửi bức tranh Tử Sơn Quán một cái.

- Bảo bối của lão phu!

Nói xong, đầu con cóc lại hướng về phía tranh vẽ dùng sức trốn vào, nửa người trong nháy mắt chui vào một nửa, hai đùi nâng ở ngoài dùng sức đạp mặt bàn, chính là không chui vào lọt.

- A, chết tiệt.....

Nửa người con cóc chôn ở trong bức tranh, mơ hồ ở mắng một câu, hai đầu chân ngắn điên cuồng đạp loạn trên mặt bàn vài cái, dửng dưng chuyển hướng kéo dài trên bàn.

-... Lương Sinh, mau tới đây, Mộc Tê U, Thụ Yêu! Lão phu bị kẹt lại rồi!

Trong phòng, giá sách đặt ở cuối giường không có âm thanh đáp lại, con cóc lại kêu gào thêm vài tiếng, đột nhiên nghe phía ngoài viện có tiếng đồ đệ nói chuyện, lời hắn nói im bặt mà dừng.

"Không được, nếu để cho đồ đệ nhìn thấy lão phu lén lút, chẳng phải là mất hết mặt mũi sao?"

Thoáng chốc, nó cúi hai cái đùi ra sức đạp mặt bàn, uốn éo người, đem thư sách chuyển sang một hướng khác, một con cóc lung lắc ở trên phong thư, cái mông hướng về song cửa bên kia, đem sách nhẹ nhàng đóng lại.

Lúc này, cửa phòng nhẹ vang lên tiếng két két.

Lục Lương Sinh cùng Tê U cười nói từ ngoài tiến vào.

- Sau này, ngươi cũng có thể đến trên núi cắm rễ, nơi đó có linh pháp trận ta bày, linh khí nồng đậm, thích hợp để tu hành.

Sau khi đi vào, hắn kêu lên.

- Sư phụ?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch