Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 435: Trong Tranh Có Thiên Địa Khác (1)

Chương 435: Trong Tranh Có Thiên Địa Khác (1)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ngòi bút dính qua mực nước, chạm vào trang giấy, uốn lượn vẽ ra đường cong hình người, chân nhỏ linh lung, tay áo dài bồng bềnh đang hạ xuống váy, trong viện vang lên tiếng của Hồng Liên cùng Tê U.

- Tê U, làm phiền ngươi cách xa ra một chút, kề gần công tử làm bức tranh không tốt.

- Ta mới không tới gần, một mực đứng ở tại chỗ, là ngươi đi tới thì có.

- Phiền phức.....

- Hừ!

Tê U lắc eo nhỏ, hơi chu miệng, hai má phình lên trừng qua, đối diện, Hồng Liên cũng hơi nổi giận, nhếch đôi môi, đối mặt với ánh mắt của nàng, tuyệt không nhượng bộ.

- Lão Lục, Lục đại thư sinh, ngươi còn có thuốc không? Thoa cho bản đạo.. .. .

Bên ngoài hàng rào tường viện, một con mắt của Đạo Nhân có máu ứ đọng, híp thành cái lỗ, đi đến cửa viện nhìn thấy hai nữ nhân đối mặt trong viện không nhúc nhích, chân cũng không dừng lại, lập tức chuyển hướng đi ngược trở về.

- Cái kia, bản đạo cảm giác còn có thể cùng đám Lục Phán đánh thêm mười hiệp!

- Lão Tôn!

Lục Lương Sinh nắm vuốt bút, bên ngoài hàng rào tường viện, Đạo Nhân nhanh như chớp, xẹt cái đã không thấy bóng dáng.

- Gia hỏa này.....

Lúc nhìn lại trong viện, hai nữ bốn mắt nhìn nhau, một hồn một yêu, không khí phảng phất như toác ra quang điện, Thụ Yêu xiết chặt nắm đấm, váy áo cổ động, Hồng Liên cũng không cam chịu yếu thế, tay áo dài vung lên, âm phong mãnh liệt, đối kháng với yêu khí của đối phương.

Hô ——

Trong nội viện, cây già trọc lốc cành lá "Ào ào" phất vang, tuyết đọng phía trên bay xuống dưới, bay tán loạn đầy viện, rơi xuống trên thân hai nữ.

Khí thế tạo ra gió lớn cuốn loạn, phòng ốc, cửa sổ lầu hai đùng đùng đập loạn, phía dưới mái hiên, song cửa bị thổi "Bình" một cái quạt trở về, đánh vào bên trên bồn hoa, lung la lung lay vài cái, cắm xuống dưới bàn đọc sách, đập ầm ầm bên trên thư sách.

- A.....

Ở giữa trang sách mơ hồ vang lên một tiếng kêu thảm.

- Hả?

Lục Lương Sinh quay đầu nhìn lại cửa sổ gian nhà đang điền cuồng lắc lư, hơi nhíu lông mày.

‘Không phải sư phụ đã đi ra ngoài rồi sao, hình như nghe được tiếng người hét thảm một cái?"

Hai nữ trong viện, hắn cũng không đi quản, nhìn cũng không nhìn giá vẽ bị thổi ngã, xách theo bút lông đi vào gian phòng, ánh mắt đảo qua thăm dò, góc nhỏ, gầm giường cũng đều không có thân ảnh của Đạo Nhân cóc.

"Kì quái, rõ ràng nghe thấy được, chẳng lẽ..."

Ánh mắt của hắn nhìn lại quyển « Sơn Hải Mênh Mông » trên bàn đọc sách dù có gió to cũng không động, đi qua lật ra trang bìa, kéo dài trang sách liền thấy tranh vẽ nguyên bản trì trệ không tiến lúc này lại bắt đầu lan tràn, mà chỗ lấy Tử Sơn Quán làm vị trí trung tâm, Lục Lương Sinh nhìn thấy một ảnh chân dung, lập tức nở nụ cười.

Phía trên tranh vẽ Tử Sơn Quán, nhiều hơn một con cóc, đang đạp đạp bốn chân ngắn ở bên trong.

Ách.....

Chờ một chút, chân dung sư phụ đang động, chẳng phải là tiến vào bên trong bức tranh Tử Sơn Quán?

- Tất cả dừng tay!

Lục Lương Sinh suy nghĩ trong chốc lát, quay qua trừng mắt về phía hai nữ tử trong nội viện, hoàn toàn trải rộng thư sách ra trên bàn liền thấy tranh vẽ mở rộng về hướng đông đã vẽ ra biển cả, hướng tây đã là đại mạc cát vàng, thậm chí có thể gặp mấy hạt cát bay tràn ra từ trong bức tranh, cả bức họa tựa như sống lại.

Nguyên bản toà tế đàn trên Thường Dương Sơn đứng sừng sững, cột lửa cháy hừng hực, mơ hồ một đầu ánh sáng uốn lượn dao động, chậm chạp hướng mặt về phía nam Xuyên Thục mà kéo dài.

"Giống như là đang câu thông, liên tiếp địa phương, hẳn là một tòa tế đàn, có thể là một điểm khác của Vạn Linh Trận?"

Lục Lương Sinh cầm đầu bút gõ nhẹ lên mặt bàn, nhìn xem một đoạn quang tuyến kéo dài không động, như có điều suy nghĩ lấy ra một trang giấy trống không, bức tranh được vẽ bằng mực xanh hiện lên bên trên.

Ngoài phòng, gió lớn dần dần nhỏ lại, Hồng Liên, Tê U hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng đi đến trong phòng, hai người cùng nhau chen vào cửa phòng, nhìn thấy Lục Lương Sinh cầm bút bôi bôi vẽ tranh, xô đẩy lẫn nhau, muốn tiến lên trước.

Chỉ thấy phía trên, vẽ ra Cửu Châu, đối ứng với phương hướng vị trí của mình được ngòi bút xuống vẽ ra từng đầu dây mực xâu chuỗi.

"Nếu như mỗi châu đều có một tòa trận điểm, thiên hạ Cửu Châu, chính là có chín cái!"

Lục Lương Sinh để bút xuống, ngồi dậy trầm ngâm nhìn xem trên giấy, mình phác hoạ ra đồ hình, dựa theo lộ tuyến từ Thường Dương Sơn đến Xuyên Thục, thử kéo dài, mơ hồ có thể nhìn ra hình thức ban đầu của một bộ pháp trận to lớn.

- Đây chính là Tiên Đế bày xuống Vạn Linh Trận, không biết sư phụ có từng gặp qua chưa... Ách, đúng rồi, sư phụ!

Bên trên tranh vẽ Tử Sơn Quán, ảnh chân dung Đạo Nhân cóc đột nhiên thu nhỏ, chui vào bên trong kiến trúc.

- Công tử, sư phụ cóc thế nào?

Nhìn thấy ảnh chân dung con cóc phía trên biến mất, Hồng Liên có chút lo lắng, bên kia, Lục Lương Sinh lui lại một bước, cũng không có trực tiếp trả lời.

- Hồng Liên, Tê U các ngươi trông nom nhục thân của ta!

Thối lui đến mép giường ngồi xuống, hai tay Lục Lương Sinh cũng xuất kiếm chỉ, điểm tới trái phải Huyệt Thái Dương dẫn dắt nửa vòng tròn.

"Nguyên Thần xuất khiếu!"

Trong nháy mắt gió lạnh cuốn lên quanh người, trong tầm mắt Hồng Liên vốn đang ở trạng thái thần hồn xuất hiện một hình dáng Đạo Nhân từ thân thể thư sinh phiêu xuất ra, trực tiếp bay vào trong « Sơn Hải Mênh Mông ».

Đảo mắt chui vào trong tranh vẽ đó.

Lục Lương Sinh chui vào trong tranh, bốn phía tầm mắt là đen kịt vô tận, lít nha lít nhít tinh quang vô hạn hướng về sau kéo dài, chốc lát, nhìn thấy bóng tối cuối tầm mắt giống như mở ra một cánh cửa sổ, có quang mang sáng lên, có khả năng nhìn thấy hết thảy.

Chít chít chít chít ~~

Ánh sáng mạnh từ từ tan rã trong đáy mắt, trong tai truyền đến tiếng chim hót thanh thúy uyển chuyển, đợi đến dưới chân đứng vững, trong mắt trở nên rõ ràng, Lục Lương Sinh nhìn quanh trái phải, là sơn mạch kéo dài, mây trắng như sợi thô tung bay ở bầu trời, chỗ gần rừng hoang, mấy con chim nhỏ nhảy trên đầu cành , nhảy tới nhảy lui, lay động cành cây.

Một bộ hình tượng sinh cơ bừng bừng.

"Nơi này chính là phía dưới Tử Linh Sơn."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch