Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 434: "Mũi Châm" "Mạch Mang "

Chương 434: "Mũi Châm" "Mạch Mang "




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nhìn thấy cửa nhỏ gian riêng giá sách mở, chỉ có Hắc Văn Hồ Lô vẫn còn đó, nói chung là không biết có chạy đi chơi hay không, cũng không để ý, đang muốn đi đến bàn đọc sách cầm qua « Sơn Hải Mênh Mông » lật xem, tiếp tục hoàn thành tranh vẽ phía trên

Cả người Thụ Yêu váy đen đều dựa ở trên người hắn, cười hì hì ngửa cằm lên, hai tay ôm cái cổ Lục Lương Sinh, lắc lư đầu.

- Lão yêu, Tê U không đi lên núi, ở bên cạnh ngươi dễ chịu hơn, bên kia lạnh lạnh cô đơn, ở bên này có rất nhiều người, chơi với bọn hắn rất vui.

- Phải nghe lời.

Lục Lương Sinh có chút bó tay nhìn nàng, tuy nói thần hồn bị hao tổn, nhưng cũng là Yêu Quái đạo hạnh ngàn năm, tu vi không phải để chưng, nếu có chuyện hồ nháo, vậy toàn thôn đến lúc đó chỉ sợ ngay cả tiệc uống rượu đều không còn người nào dám đến.

- Ngươi cũng đã nhìn thấy tiểu tuyền bên kia núi cũng chỉ có một con Hồ Ly rồi đấy. Nàng cũng ở đó tu hành, chỉ có dốc lòng tu hành, mới có thể khôi phục ký ức của ngươi

Tê U tiếp tục lắc đầu:

- Không muốn!

Thậm chí hai chân cũng đều kẹp đến trên đùi thư sinh, làm cho Lục Lương Sinh lung la lung lay, ngã ngồi đến bên giường, kém chút hai người cùng một chỗ đổ vào trên giường.

- Công tử!

Ngoài viện vang lên tiếng gọi của Hồng Liên, trong ánh nắng, một nữ tử váy đỏ kéo tay áo dài nện bước bước liên tục đi vào trong viện.

Trên bàn sách phía trước song cửa, nửa người Đạo Nhân cóc kẹp ở trong thư sách thở dài.

Giống như dự liệu được cái gì sắp xảy ra, liền dời thân hình, thu hồi hai chân, cùng một chỗ rút vào trong trang sách, chỉ lưu một nữa cái mông ở ngoài.

"Tu La tràng rồi nha... Chậc chậc. "

Cánh cửa đẩy ra, Lục Lương Sinh đã đứng lên, Hồng Liên đứng ở cửa ra vào bên kia, trên mặt còn mang theo mỉm cười, bất quá cũng chỉ hơi cười mỉm, sau đó nhìn nữ tử váy đen đeo trên người thư sinh, sau đó cảm thấy sửng sốt.

Cửa ra vào, trong phòng, sáu mắt nhìn chăm chú lẫn nhau.

- Cái kia... Hồng Liên à, Tê U không muốn lên núi, nên làm ra tính nết của tiểu hài.

Lục Lương Sinh hơi có chút xấu hổ nhìn Hồng Liên đứng ở cửa ra vào nói một câu, dù trải qua rất nhiều, nhưng sự tình phương diện này, cuối cùng có chút để cho người ta đỏ mặt, tay không biết để chỗ nào.

Tuy luống cuống, cũng may phản ứng cũng rất nhanh, mời nữ tử vào cửa.

- Trước đến nói chuyện đi, Tê U mau xuống đây.

- Không!

Thụ Yêu treo trên người thư sinh giống như rất sợ đồ chơi bị cướp đi, siết càng chặt Lục Lương Sinh, mặt dán lên, không chớp mắt nhìn chằm chằm Nhiếp Hồng Liên đang tiến đến.

- Nhất định không xuống.

Đối diện tầm mắt nàng, biểu lộ trên mặt Hồng Liên cũng chỉ là sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười.

- Công tử không cần giải thích, Hồng Liên mài mực cho ngươi vẽ tranh.

Kéo lấy váy đi đến bàn đọc sách, nhẹ nháy lông mi, nhìn cục mực trong tay chậm rãi mài mở bên trong nghiên mực, nghe động tĩnh phía sau, cười nhẹ nói :

- Thiếp thân cũng đã lâu không thấy công tử vẽ tranh rồi.

- Vậy thì tốt, đúng lúc ta cũng muốn vẽ một bức cảnh tuyết ngày đông.

Lục Lương Sinh biết rõ đây là Hồng Liên muốn hóa giải xấu hổ, nhanh chóng đáp ứng, vỗ vỗ Thụ Yêu đang đu ở trên người.

- Tê U, đi xuống nhanh chút.

- Nha.

Một bên, Mộc Tê U hơi bĩu môi dưới, hai chân rơi xuống trên mặt đất, thu cánh tay về, mắt nhìn đến giá sách, rồi nhìn lại sau lưng nàng, Hồng Liên đang cọ xát lấy mực nước, đáy mắt đột nhiên sáng lên, chạy chậm tới, đưa tay lấy nghiên đá trong tay Hồng Liên.

- Ta đến giúp lão yêu.

Nhiếp Hồng Liên cũng không chậm, không đợi bàn tay đối phương đến, nhanh chóng dời một cái.

- Vẫn là để ta làm cho, hầu hạ công tử, Hồng Liên làm đã quen.

Kỳ thật mực nước bên trong nghiên đá cũng không nhiều, ngươi tranh ta đoạt, để mí mắt Lục Lương Sinh giựt một cái, đi qua giá vẽ chồng chất, lấy nghiên đá vào trong tay.

- Tranh cái gì, hai người các ngươi đứng ở trong viện, ta vẽ cho các ngươi một bức.

Hai nữ ngừng tay, liếc nhau, đều cùng nhau hừ một tiếng nghiêng đi mặt, trước sau đi đến ngoài phòng, thỉnh thoảng vai chạm vai vài cái.

Một người mặc dù loại bỏ ác hồn, cũng không phải cảm xúc bị loại bỏ, một người khác là có chút tính tình hài tử bị người tranh đoạt đồ chơi, càng có người đoạt, càng không buông tay.

Đứng ở trong viện, một trái một phải đứng hai bên, Hồng Liên cảm thấy một thân màu đỏ quá mức đáng chú ý, đứng tại chỗ hóa phép, váy ống tay áo phiêu tán rơi rụng, trong nháy mắt hóa ra váy dài màu trắng chạm đất, vạt áo rộng lớn thêu lên hoa văn màu hồng, trên cánh tay đeo Yên La tím dài chừng một trượng nhẹ kêu, một đầu tóc đen nhánh cuộn thành búi tóc, ngọc trâm hồng nghiêng nghiêng cắm ở phía trên.

Giữa lông mày tô vẽ một điểm son, đôi mi thanh tú đen mỏng, phụ trợ làn da tuyết trắng, cảm giác thanh tân đạm nhã.

- Hừ, ta cũng biết biến!

Tê U chu chu miệng, hai tay áo hất ra, một tay áo vẩy tới váy áo, một tay áo che qua gương mặt, khói đen dâng lên bao phủ, trong chốc lát, lộ ra một thân áo dài Mẫu Đơn màu vàng xanh, váy dài rơi xuống uốn lượn theo eo thon dài đến đất, nổi bật tư thái thướt tha.

Tay áo chậm rãi buông xuống, hai con ngươi ngập nước nhẹ nháy, áo khoác cổ rộng lộ ra hai vai xương quai xanh, phong tình vạn chủng tẫn diệt sinh linh.

.....

Lục Lương Sinh đặt xong giá vẽ, cầm bút lông, nhìn xem hai nữ đối diện, rất có điệu bộ trăm hoa khoe sắc, lắc đầu cười khẽ không nói lời nào.

Khoe sắc liền khoe sắc đi, chỉ cần không đánh nhau là được.

..... Bất quá nói đến việc này, nhìn một màn như thế ngược lại là một phen phong tình khác.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch