Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 442: Tha Hương Gặp Bạn Cũ (2)

Chương 442: Tha Hương Gặp Bạn Cũ (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Lão nhân này nhìn qua như một cao nhân.... Đúng rồi, vừa rồi chúng ta rơi vào trong hố, có thể chính là lão nhân gia kia thi triển Tiên pháp hay không?

- Nhìn không ra người xấu.

- Dù sao chỉ là hai người, cũng không cần lo ngại.....

Nghe năm người sột sột soạt soạt một trận nói chuyện, thân thể Vương Bán Hạt không khỏi hếch lên, hai mắt không hề bận tâm tăng thêm vẻ thần bí.

- Lão hủ vừa vặn biết một chút kỳ môn chi thuật, vài vị đi ra ngoài tìm vận, ta nhìn qua liền biết, nếu đi huyện Vạn Hòa, không ngại mang theo lão hủ, thế nào?

Năm hán tử nhìn nhau, mang theo một lão đầu xác thực cũng không có gì, còn có thể đoán một quẻ, xem bói vận thế cũng không tệ.

- Sư phụ, Thừa Ân ngồi xe ngựa cùng bọn họ đây.

- Đi thôi đi thôi.

Lục Lương Sinh cũng không có để ý, nhìn hắn lên xe ngựa, cùng năm thương khách khách sáo vài câu, ngồi lên lừa già đi theo xe ngựa bọn hắn dọc theo đầu đường núi, không sai biệt lắm tiếp cận lúc hoàng hôn đã đến huyện Vạn Hòa.

Tường thành cũng không tính cao kéo dài hai bên cửa thành môn, ở giữa có thể gặp sĩ tốt y giáp đầy đủ tuần tra đi qua, khoảng cách tường thành không xa, xe ngựa lái tới quan đạo dừng lại, Vương Bán Hạt hồng quang đầy mặt cười ha hả đi xuống, cùng năm người kia từ biệt, rất có phong phạm cao nhân căn dặn.

- Nhớ kỹ lời nói lão hủ, trong vòng hai ngày không thể uống rượu, không thể cùng người cãi nhau.

Nghe được đối phương rời đi, quay đầu chạy tới lừa già gần đó, cười ha hả tiếp nhận mộc trượng Lục Lương Sinh quăng ra, đi theo phía sau lừa, cùng một chỗ tiến vào nơi có viết hai chữ "Vạn Hòa’ trên cửa thành.

Đối lập trong rừng tịch mịch, trong thành náo nhiệt ồn ào, dường như đã có mấy đời.

Hai bên mái hiên thấp bé, trên đường người đi đường rộn rộn ràng ràng, nam nhân bồi tiếp nương tử đi dạo phố, bên trên một chiếc xe ngựa, hài đồng mang theo mắt ao ước nhìn đồ chơi làm bằng đường cắm ở bên quán ven đường, lá cờ nền lam, trong quán trà, tiếng người huyên náo, tiểu nhị xách theo ấm trà mõm dài, đổ đầy cho một bàn trà khách, đi tới cửa lấy đặc sản đất Thục lớn tiếng kêu to mời chào người đi đường qua lại.

- Uống trà đi, mật trà vừa mới hái xuống, đến uống một ngụm liền yêu thích, vào miệng có chút đắng, một giây sau liền chuyển ngọt, nếu không ngon, không thu tiền.

Nghe quen tiếng phía nam, phía bắc, vừa đến đất Thục, nghe bên này nói chuyện, Lục Lương Sinh cảm thấy có chút nhức đầu, có chút chữ còn có thể nghe rõ, bất quá đây là chuyện đặc thù, cũng không phải vẽ pháp thuật thì có thể giải quyết.

Trên đường cũng có đặc sản đất Thục, dắt lừa già mang theo đại đồ đệ đi dạo trên đường, tìm khách sạn đi vào, cũng may tiểu nhị ở đây nói tiếng nam, không đến mức để Lục Lương Sinh còn có Vương Bán Hạt như lọt vào trong sương mù.

Đem lừa già giao cho tiểu nhị mang đến hậu viện gửi, cho ăn chút thức ăn, đặt phòng hai giường, Vương Bán Hạt giống như là tê liệt, đầu đổ xuống giường, thư thư sướng sướng duỗi cái lưng mệt mỏi.

Bên trong giá sách, Đạo Nhân cóc kéo tẩu thuốc hữu khí vô lực đi ra cửa nhỏ gian riêng, ngáp một cái, chép chép miệng, rũ cụp mắt nhìn lại đồ đệ chỉnh lý giường chiếu.

- Lúc nào ăn cơm? Đợi lát nữa gọi một phần đồ ăn đặc sắc đất Thục để vi sư nếm thử.

- Sư phụ muốn cùng đi mua không?

Lục Lương Sinh trải tốt chăn mền, vung đi một chút tro bụi phía trên, đi qua lấy nước rửa mặt, quay đầu nói, bên kia con cóc bò lên giường, nằm nhoài phía trên, chắp tay duỗi ra chà xát gối đầu, giơ tay về phía thư sinh lắc lắc.

- Vi sư không đi, sẽ hù dọa người bên ngoài.

- Tên Thừa Ân thì sao?

Nhìn lại một cái giường khác, Vương Bán Hạt ôm lấy chăn mền đã ngủ say sưa.

Lục Lương Sinh lắc đầu, két két một tiếng kéo ra cửa phòng, đi đến đại sảnh lầu một, lúc này đã qua giờ cơm, người ăn cơm không còn nhiều, vài bàn người ăn uống, tiểu nhị gặp thư sinh xuống lầu, nhanh chóng tiến lên trước.

- Khách quan, ngài muốn chọn món gì? Đồ ăn bản địa hay là đồ ăn quê nhà? Bên trong nhà ta đều có thể làm, không cần chờ lâu, đợi lát nữa sẽ có người mang vào phòng cho ngài.

Nhớ tới lời sư phụ vừa rồi căn dặn, Lục Lương Sinh đến một bàn bên cạnh ngồi xuống, nói ra:.

- Nếm thử đồ ăn Xuyên Thục.

Tiểu nhị kia đang muốn báo tên món ăn, bỗng nhiên đối diện cửa chính, một tiểu nhị khác vác lấy giỏ thức ăn thở hồng hộc chạy vào, trực tiếp vượt qua Lục Lương Sinh, hướng chưởng quỹ đang ngủ gà ngủ gật trong quầy hàng, vừa nói chuyện, một bên chỉ vào ngoài cửa.

- Chưởng quỹ.... Lý..... Lý lang trở về rồi, đang ngồi xem bệnh trong y quán...

Chưởng quỹ lúc đầu bị giật mình còn muốn nổi giận, đột nhiên nghe xong, nhấc áo dài liền hướng hậu viện mà đi, Lục Lương Sinh có chút hiếu kỳ nhìn lại một chút, hỏi tiểu nhị bên cạnh đang muốn gọi tên các món ăn.

- Chưởng quỹ nhà ngươi thế nào?

- Không phải chưởng quỹ nhà ta, là phụ thân của chưởng quỹ bị bệnh.

Tiểu nhị vắt khăn lên bả vai, cũng không nghĩ nhiều nói:.

- Lý lang bên trong thành chúng ta là danh y có tiếng, hồi trước còn được quận thành Thái Thú mời đi xem bệnh, hiện tại mới trở về, chưởng quỹ lúc này mới nóng vội, đi mang phụ thân qua xem bệnh.

- Thì ra là thế.

Lục Lương Sinh gật gật đầu, chờ một lát, đồ ăn đều có đủ, hắn gọi tiểu nhị kia đưa vào trong phòng, trong lòng cũng có chút hiếu kỳ Lý đại phu kia liền nghe ngóng xem khu vực bệnh đường, lần theo địa chỉ tiểu nhị nói đi qua, đám người lui tới trên phố dài, mà một bên vùng ven bu đầy người, trong đó không ít người ho khan, rên rỉ, sắc mặt tái nhợt, hoặc hốc mắt đỏ bừng được người nhà nâng đỡ, chờ ở bên ngoài trị liệu.

Nguyên bản cũng không phải một màn lạ thường, Lục Lương Sinh hơi nhíu lông mày, vỏ Hiên Viên Kiếm bên hông treo như trang sức đang lay động.

Ánh mắt của hắn nhìn lại cửa ra vào y quán, hiện ra cảm giác được một luồng âm khí.

- Một con quỷ?

Phía dưới ống tay áo, hai chỉ cùng nhau, nháy mắt niết ra pháp quyết, phía sau bỗng nhiên có thanh âm quen thuộc vang lên.

- Lục công tử?

Lục Lương Sinh tản đi chỉ quyết, quay đầu liền thấy một thân ảnh toàn thân áo đen, chòm râu lôi thôi, hai thanh trường đao sau lưng giao nhau đứng trước cửa ra vào một cửa hàng.

Mũ rộng vành hơi hơi nâng lên, lộ ra khuôn mặt, chính là Tả Chính Dương.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch