Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 443: Quỷ y

Chương 443: Quỷ y




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Huyện thành trong núi, từng mái hiên nhà thấp thấp đan xen, những giọt nước mưa nhẹ rơi xuống sau một trận mưa, thỉnh thoảng từ mái hiên nhỏ xuống, không phát ra tiếng mà rơi xuống hai bên đường, có rêu xanh leo lên khối gạch dưới đất, chân người bước lui tới đi qua.

- Thiên Vệ thế nào lại ở chỗ này?

Lục Lương Sinh lên đường xuôi theo đường phố thấy một hán tử cụt một tay, lưng vác hai thanh trường đao, đưa tay còn lại lấy mũ rộng vành xuống, hai người cùng đi đến quan trà bên cạnh để hỏa kế pha hai chén trà xanh bưng tới.

- Tả mỗ bị Yến Xích Hà lừa gạt đến đây.

Đối diện, Tả Chính Dương đem hai thanh trường đao đặt tới gần vách tường làm cho vài khách ở bàn trà khác trong quán trà ghé mắt trông lại, nhìn thoáng qua binh khí bên tường, nói chung nhìn ra đối phương là người trong giang hồ, tiếp tục chuyện phiếm uống trà, bất quá âm thanh nói chuyện nhỏ ơn rất nhiều, còn có một bàn tính nhanh tiền trà nước vội vàng đi rồi.

- Bị hắn gạt đến đây?.

Lục Lương Sinh không khỏi nở nụ cười, ngày xưa lúc ở Lan Nhược Tự ngược lại đã gặp qua Tả Chính Dương đem Yến Xích Hà kéo vào chuyện Kỳ Hỏa giáo, chuyện ngược lại thì thật hiếm lạ.

Tả Chính Dương cười khẽ theo, râu đều trên miệng, thưa thớt bốn phía dưới cằm, kể lại từ đầu đến cuối chuyện hắn đến Thục Trung.

- Có một Kiếm Khách họ Hạ Hầu vốn tìm Yến Xích Hà luận võ, kết quả kẻ này lại lừa gạt đối phương nói, "Có một người cụt một tay dùng đao xuất thần nhập hóa, nên được thiên hạ gọi là đệ nhất đao khách, ngươi từ xưa đến nay đao kiếm như nước với lửa....

- Sau đó, tên kia tìm Tả mỗ đến Yển thành luận võ, còn rộng rãi phát Anh Hùng Thiếp đến Thục Trung để hiệp khách các nơi đến đây quan sát luận võ.

Nói đến đây, tiếng cười hơi lớn hơn, hắn vuốt vuốt gốc râu dưới cằm, làm một ngụm nước trà, nhìn lại thư sinh đối diện.

- Chẳng lẽ Lục công tử cũng nhận được Anh Hùng Thiếp nên đến xem thi đấu?.

Việc luận võ này trước kia Lục Lương Sinh cũng có nghe qua một phần, bất quá chung quy là người giang hồ bình thường thi đấu tranh cường háo thắng, không có gì hứng thú.

- Cũng không phải, ta đến Thục Trung vì chuyện khác, không biết Thiên Vệ cùng người kia khi nào thi đấu?

- Mùng bốn tháng tư.

- Thanh minh?

Lục Lương Sinh hơi ngạc nhiên, nhìn thấy Tả Chính Dương chẳng hề để ý, hắn khẽ cười nói:.

- Người kia xem ra đã quyết phân cao thấp, cũng chia sinh tử.

Dù Kiếm Khách họ Hạ Hầu kia là một người cao tuyệt, cũng không phải là đối thủ với Tả Chính Dương kẻ có Hỏa Linh Châu, lúc trước phàm nhân mà còn dám đại chiến với dị yêu như Phổ Độ Từ Hàng, có thể nói phàm nhân đỉnh phong rồi, huống chi bây giờ đã bước vào tu hành.

Chuyện thi đấu, tùy ý hàn huyên một hồi, Lục Lương Sinh cũng hỏi việc tu hành của đối phương, sau đó thì chỉ điểm một vài phần, dù sao người sau chỉ mới vừa bước vào tu đạo, cho dù võ nghệ cao thâm, ở phương diện này tự nhiên không bằng thư sinh.

-... Thiên Vệ lấy khí huyết bao hàm nuôi dưỡng linh châu, hỏa linh chi khí trả lại thì không thể quán thâu toàn thân trước, mà tích vào trong đan điền trước, cũng như những ngày luyện võ, từng tia từng tia đưa vào ngũ tạng lục phủ, thúc đẩy pháp lực bản thân sinh trưởng, bất quá cũng có hại, khi đó tu vi Thiên Vệ đơn thuần nhất, và chỉ có thể dùng Hỏa Linh chi khí.

Tả Chính Dương lơ đễnh, đưa tay lắc lắc.

- Chuyên luyện tập một đường này cũng rất tốt, giống như lúc trước Tả mỗ chỉ luyện đao pháp, nếu có thể luyện đến hóa thần, tu vi tinh tiến, cũng không uổng công Lục công tử ban thưởng Linh Châu.

Bất tri bất giác nói chuyện phiếm thêm một hồi nữa, sau đó Tả Chính Dương đeo trường đao cáo từ, hắn tới chỗ huyện thành trong núi này đã được hai ngày, lúc này muốn rời khỏi, tiến đến Yển thành, đồng thời cũng mời Lục Lương Sinh mùng bốn tháng tư sang xem thi đấu.

- Đến lúc đó lại đến xem, chuyện bên kia ta có thể xử lý kịp thời, mùng bốn sẽ tới.

Lục Lương Sinh không dám tùy ý đáp ứng lời mời, quang tuyến trên tranh vẽ« Sơn Hải Mênh Mông » đình trệ, hiện tại còn không biết ngọn núi kia là nguyên nhân gì.

- Ừm, vậy Tả mỗ cáo từ trước.

Một thân ảnh cụt một tay mang hai trường đao trên lưng bưng nước trà uống một hơi cạn sạch, hướng thư sinh nhẹ gật đầu, sảng khoái quay đầu đi xuống đường, hướng cánh cửa phía tây mà đi.

- Hỏa kế, tính tiền.

Buông xuống mấy đồng tiền, Lục Lương Sinh nhìn lại người qua lại ở giữa đường, thân ảnh dần dần tiêu thất, Tả bộ đầu lúc trước chấp pháp rất nghiêm, hiện tại cũng biến thành đại hiệp ghét ác như kẻ thù, một thân hiệp nghĩa khí rồi.

Có thể đây chính là người không đồng đạo.

Khóe môi nhếch lên mỉm cười, nhìn thân ảnh cụt một tay xen lẫn trong đám người biến mất sau đó mới dời ánh mắt đi chỗ khác, nhìn lại đường phố đối diện xuôi theo một tiệm thuốc xem bệnh bên đường.

Bên kia, người bệnh vây quanh đã ít đi rất nhiều, Lục Lương Sinh đi qua xách theo một gói dược liệu rời khỏi đi vào tiệm thuốc này, người đối diện quầy hàng nhặt dược bắt tượng nhìn thấy một thư sinh khoắc bạch bào liền buông xuống cái cân nhỏ.

- Ngươi bốc thuốc hay xem bệnh?.

- Xem bệnh.

Âm thanh Lục Lương Sinh nhẹ ho khan, đi theo hỏa kế dẫn đường tới đường bên cạnh, vén rèm lên, chính là nhìn thấy một tấm rèm vải ngăn ở trước, giữa lúc mông lung lại gặp một đạo nhân ảnh ngồi ở đối diện.

- Lý lang, có bệnh nhân đến rồi.

Phía sau rèm vải, âm thanh bóng người có chút khàn giọng, hữu khí vô lực:.

- Để cho hắn đến đây đi.

- Được rồi.

Hỏa kế trở về, hướng Lục Lương Sinh làm một thủ thế mời, sợ hắn trách móc, giải thích thêm.

- Khách quan chớ để ý, lang trung nhà ta có chút không thoải mái, sợ ảnh hưởng đến bệnh nhân mới cách rèm.

- Không ngại.

Lục Lương Sinh cười cười, đuổi hỏa kế đi, sau đó đi qua rèm vải đối diện ngồi xuống, thu liễm khí cơ tu vi pháp lực, vung ống tay áo lên, đưa tay đến phía dưới rèm vải.

Rèm hơi lưu động, một bàn tay xám khô lộ ra, đầu ngón tay nhấn tới cổ tay Lục Lương Sinh xem mạch.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch