Ánh nắng bên ngoài dần nghiêng, Lục Lương Sinh xuyên qua phố dài rộn ràng trở lại khách trọ ngủ lại, chưởng quỹ kia cũng đã trở về, hắn hỏi về chuyện của lang trung tiệm thuốc kia, người sau đưa ngón cái lên tán dương.
- Công tử là người nơi khác đến, có thể không biết, Lý lang là đại phu có tiếng tốt nhất trong thành, y là người xưa nay không xem người cao thấp, sang giàu, chỉ luận bệnh tình, trong nhà nghèo khó, càng không lấy một xu.... Lão phụ ta bị bệnh, cũng kéo dài đã rất lâu, lão nhân gia ông ta nhất định muốn đến chỗ Lý lang đi xem bệnh, các nơi khác thì nhất quyết không muốn, vì cái gì? Cũng bởi vì Lý đại phu là người tốt, không hồ lộng người!
- Cả nhà ta nếu có bệnh tình gì, cơ bản đều đi tới chỗ của hắn, những tiệm thuốc khác, thuốc uống không quen. Nhà ta thì cũng xem như là khá giả, ta nhớ có một nhà nọ có một bệnh nhân, nam nhân quanh năm ho khan, thời điểm phát bệnh thì không làm được việc, trong nhà lại không có tiền, toàn bộ đều nhờ Lý lang xem bệnh cho hắn..... Chậc chậc, nếu như không có đại phu này, chỉ sợ đã sớm đi rồi, cả nhà cũng đều không có chỗ dựa vào.
Nghe chưởng quỹ nói một trận, Lục Lương Sinh nói chung cũng không nhìn lầm người, trở lại khách phòng lầu hai, một luồng vị cay cay lao thẳng tới trong mũi, nồi chậu đồng lớn gác ở trên lô, nước canh cuồn cuộn, phốc phốc bốc lên nhiệt khí cay độc, trên bàn ăn lộn xộn, mặt mũi Vương Bán Hạt tràn đầy mồ hôi, từ cái trán đến cái cổ là một mảnh đỏ bừng, kẹp lấy một mảnh thịt mò lên từ trong nồi, bỏng miệng chuyển đến chuyển đi.
Một bên, Đạo Nhân cóc đứng ở trên bàn, ôm chén rượu lung la lung lay cạnh nồi, một cước bước trên cạnh nồi, "Xuy" một tiếng liền bỏng chân mà lùi về, ngơ ngác ngồi trở lại mặt bàn.
Nhìn thấy đồ đệ vào cửa, con cóc nở nụ cười.
- Lương Sinh trở về rồi à, mau tới ăn cơm, vi sư thích canh nhất, nếu như lại thêm Vân Mẫu, Quỳ Tinh hương vị kia không thể tốt hơn, ách ~~ .
Sau đó, hít một hơi.
- Ừm, thế nào lại nghe được một vị thịt bỏng, khá giống thịt cóc.
Lục Lương Sinh đóng cửa lại, đem cửa sổ đẩy ra, tản đi hương vị, quay đầu ngồi vào trước bàn, đem Đạo Nhân cóc thả đi đến bàn đọc sách, tránh vào trong nồi.
- Ta ở ngoài nếm qua rồi, chỉ là..... Sư phụ, trước khi ta đi không phải chọn một bàn đồ ăn rồi sao? Thế nào biến thành lẩu rồi?.
Ánh mắt nhìn đến Vương Bán Hạt bên kia đang còn dùng bữa uống rượu, hắn uống một chút rượu, hào hứng tăng vọt không nói, còn có chút trì độn, nhìn Lục Lương Sinh vào nhà một hồi lâu, lúc này mới kịp phản ứng.
- Sư phụ, người trở về lúc nào?.
- Được rồi, các ngươi cứ tiếp tục ăn.
Lục Lương Sinh lười hỏi thêm, hai tay gối lên đầu đi đến giường nằm, nghĩ đến chuyện Tả Chính Dương thi đấu cùng người khác, cùng với chuyện Lý lang trong tiệm thuốc.....
Trong phòng ồn ào, Đạo Nhân cóc liền nhảy đến bàn cơm, hào hứng phấn khởi, lôi kéo Vương Bán Hạt oẳn tù tì.
Mí mắt thư sinh dần dần nhắm lại mà ngủ thiếp đi, cũng không biết qua bao nhiêu thời gian, đột nhiên một tiếng -A--- kêu to làm cho Lục Lương Sinh giật mình tỉnh lại, liền thấy sư phụ ôm một chân màng ngồi bên giường dùng sức thổi.
- Hí ~~ đau chết lão phu.
Nghe được phía sau đệm chăn có động tĩnh sột soạt sột soạt, hắn quay đầu nhìn lại đồ đệ đã đứng dậy, duỗi cái chân màng kia ra.
- Hôm qua người nào đánh lén vi sư, thế nào cái chân này lại đau?.
Lục Lương Sinh ngáp một cái, chỉ chỉ nồi lớn bên kia, đứng lên mang giày, ngọn nến trên bàn đã cháy hết, bên ngoài sắc trời hôn ám, nghĩ đến hẳn là đã ngủ một giấc đến đêm khuya rồi.
- Sư phụ, hôm nay trên đường, ngươi nói ta đã đụng phải người nào?
Nhớ tới ban ngày gặp được người quen, nhịn không được kể ra, trên mặt đất, con cóc chỉ dùng một chân nhún nhảy, nhảy đến gian riêng giá sách, từ trong lật ra băng vải, cắt may một đầu nhỏ, quấn cái chân màng bị thương kia.
- Gặp được người nào?
- Tả Thiên Vệ, ha ha, hắn bị Yến Xích Hà lừa gạt.
Nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, Lục Lương Sinh cười khẽ một tiếng, nghiêng mặt qua.
- Đúng rồi, còn có một chuyện lạ.
Hắn đem chuyện gặp gỡ Tả Chính Dương, còn có chuyện vị Lý lang tiệm thuốc kia nóira, Đạo Nhân cóc quấn băng vải lại, nâng lấy thân thể khập khiễng đi trở về.
- Hừ, chỉ là huyết độn chi pháp, chỉ có thể kéo dài hơi tàn bảy ngày, bất quá vi sư nhìn hắn liền bảy ngày đều chưa hẳn chống nổi, ách.....
Nhìn Đạo Nhân cóc còn có chút chống đỡ cái bụng, Lục Lương Sinh nghe xong câu nói này của hắn, lông mày nhỏ nhắn cau lại, đảo qua Vương Bán Hạt đang nằm trên giường khác ngáy o o, ánh mắt nhìn lại ánh trăng bên ngoài.
- Xác thực, từ pháp trường đào thoát, làm sao có thể không làm cho Thành Hoàng Âm Soa chú ý.
- Lương Sinh, mang vi sư lên giường...
Lời con cóc còn chưa nói xong, thân thể đột nhiên chợt nhẹ, bị Lục Lương Sinh nắm đến trong tay, thả đến trên bả vai, chớp mắt đi thẳng tới trên đường, mắt cóc chớp chớp lập tức đứng lên, vung mở màng cóc.
- Vi sư muốn ngủ, không phải muốn đi ra ngoài ~~~.
Âm thanh xẹt qua sương mù hơi mỏng trên phố dài, nhoáng lên lướt tới cuối phố....
Bang bang --.
Trời tối người yên, trong thành ngẫu nhiên vang lên hai tiếng chó sủa, người gõ mõ gõ cầm canh, cầm lấy đèn lồng đi qua đường phố, đi qua một tòa trạch viện, còn có đèn đuốc mờ nhạt xuyên thấu qua song cửa soi sáng ra.
Trong phòng, chỉ có bóng người phu nhân trên tường, đối diện nàng là một nam nhân đứng ở trong bóng tối, sắc mặt xám trắng, bờ môi khô nứt, trên cổ có một vòng vết đỏ đặc biệt hiện ra.
- Thanh Liên, vi phu có lỗi với ngươi, lúc đầu trở về không muốn để cho ngươi biết được.
- Không sao, không sao cả.....
Phụ nhân kia hít lấy cái mũi, hai mắt ẩm ướt đỏ hồng, từ ngày thứ hai trượng phu trở về, thật ra nàng đã phát giác, mặt trời lên cai thì phải đội mũ, bọc lấy khăn quàng cổ, chỉ đi đến nơi có bóng mát. Hắn vốn là người ưa thích phơi nắng, sau khi trở về lại trở nên e ngại ánh nắng, cũng không ăn cơm cùng với nàng...