Nước mắt bỗng nhiên rơi xuống, phu nhân đè nén cảm xúc, hít vào một hơi, âm thanh trở nên nghẹn ngào,.
- Ích Thư, ngươi nói cho thiếp thân biết ngươi chết như thế nào? Ngươi không phải đi xem bệnh cho Thái Thú phu nhân sao? Sao lại..... Mất mạng.
- Ta bị người khác hãm.....
Trong bóng tối, Lý Ích Thư nhìn bộ dáng của thê tử, muốn đem chuyện xảy ra từ đầu chí cuối nói cho nàng nghe, bỗng nhiên, đèn đuốc trong phòng lay động, lời hắn nói lập tức dừng lại, giống như cảm nhận được cái gì đó, cả người không ngừng phát run.
Trong mơ hồ, hình như có âm thanh đinh đinh đang đang của xích sắt ở ngoài truyền đến.
- Nhanh như vậy đã đến rồi...
Nỉ non một câu, hắn nhìn lại thê tử, trên mặt lộ ra bất đắc dĩ:.
- Thanh Liên, có lẽ ta không ở cùng ngươi được bảy ngày rồi.
Lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân lảo đảo chạy tới, âm thanh hỏa kế trong tiệm vang lên, nơm nớp ở ngoài cửa rung rẩy mà nói:.
- Ca, tẩu tử, không xong, bên ngoài.... Ngoài..... Tới hai người..... Bọn hắn nói..... Bọn hắn nói muốn tới mang ca đi.
- Ai dám mang nam nhân của ta đi!.
Phu nhân đột nhiên thét to, chạy tới cầm mộc côn đang dựa vào tường phía sau cửa qua, kéo cửa phòng ra xông ra ngoài, hỏa kế kia đi theo phía sau lôi kéo nàng.
- Tẩu tử, đừng đi đừng đi, không nhìn nổi!
Lý Ích Thư cũng đi theo ra ngoài, ngăn ở phía trước cửa viện, lắc đầu.
- Về trong phòng, mau trở về, ngươi đừng gặp bọn họ.
Trong khoảnh khắc, gió lớn nghẹn ngào thổi lất phất vào trong viện, sương mù nồng đậm từ khe hở cửa viện, tường viện lan tràn tiến đến, âm khí bức người, hai đạo hình dáng hẹp dài chậm rãi đi từ cánh cửa khép kín, áo bào đen mang mũ cao, hai tay áo thật dài kéo trên mặt đất, có tiếng xích sắt đinh đinh đang đang nhẹ vang lên.
Trong đó một đạo nhân ảnh trầm thấp lên tiếng.
- Lý Ích Thư, theo chúng ta lên đường.
Nhìn thấy một màn này, phu nhân tỉnh táo lại, trợn tròn con mắt, xiết chặt côn không khỏi lui lại hai bước.
- Âm Soa đại nhân.
Lý Ích Thư mím môi, sợ hãi chắp tay..
- Có thể dàn xếp hai ngày hay không, tiệm thuốc còn có vài bệnh nhân, có thể để ta trị liệu tốt cho bọn hắn hay không.
- Không được, ngươi đã chết, không được lưu luyến dương thế.
Phía bên phải, một đạo thân ảnh hẹp dài khác nâng tay áo dài lên, một sợi dây xích kéo lấy tiếng vang vọt ra, trói lại Lý Ích Thư đang chắp hai tay.
- Âm Soa đại nhân, cầu xin các ngươi!
Lý Ích Thư đột nhiên kêu khóc, hướng hai Âm Soa trực tiếp quỳ xuống, không ngừng thở dài dập đầu.
- Xin hãy chờ ta hai ngày, chữa khỏi bệnh nhân còn lại, cầu xin hai vị khai ân, van cầu các ngươi, hãy để ta chữa khỏi cho bọn hắn.
- Không được!
Âm Soa lặp lại một tiếng, ngữ khí cất cao, khẽ kéo xích sắt trong tay, liền đem Lý Ích Thư quỳ trên mặt đất kéo lên, quay đầu kéo đến đến cửa viện.
- Hai vị, chẳng biết có dàn xếp được một chút hay không?!
Ở cửa viện, một tiếng nói từ bên ngoài cửa đường truyền vào.
- Người nào dám ngăn cản Âm Soa phá án?!.
Hai Quỷ Soa đang kéo lấy Lý Ích Thư bỗng nhiên dừng lại, cả phu nhân đang chôn chân trên mặt đất cũng rung động nơm nớp kêu khóc, còn có hỏa kế bên cạnh đang có biểu lộ đều sửng sốt, vô ý thức nhìn lại cửa viện đã đóng kia.
Sau một khắc, cửa viện thình thịch một tiếng, bị một trận gió lớn thổi ra, giữa đường phố cách xa cánh cửa, một thư sinh cả người bạch bào, trên bả vai có một con cóc có băng vải bó chân đứng ở nơi đó.
- Vâng..... Là vị tới ban ngày hôm nay..... Cao nhân.
Phu nhân cùng hỏa kế nhận ra người đứng ở ngoài là ai, không nhịn được mà muốn cầu khẩn, lại sợ mà nhìn lại Âm Soa cách đó không xa.
Trên đường phố, Lục Lương Sinh cười giơ tay lên, tung hai tay áo ra hướng hai Âm Soa phía cửa chắp lên thi lễ.
- Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn xin bồi tội trước cho hai vị Âm Soa vì đã trì hoãn công vụ của hai vị.
- Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn?.
Sắc mặt giận dữ của hai vị Quỷ Soa ở cửa ra vào đã giảm xuống, cái danh hiệu này tựa hồ có chút ấn tượng, một Quỷ Soa trong đó thấp giọng nói:.
- Hình như đế vương nhân gian có sắc lệnh ngự phong qua một người.....
Nói đến đây, hai vị Quỷ Soa lập tức nghĩ tới, trước đó Thành Hoàng tiếp nhận sắc lệnh nhân gian, một người tu đạo trong thế gian..... Hình như gọi là Lục Lương Sinh, chính là người lúc này đây.
Hai Âm Soa liếc mắt nhìn nhau, nhanh chóng chắp tay hoàn lễ.
- Âm Soa dưới trướng Thành Hoàng Yển Thành gặp qua Đãng Yêu Chân Nhân.
Phu nhân cùng hỏa kế đang hoảng loạn trong nội viện nghe được hai Âm Soa đại nhân đang ở cửa ra vào đột nhiên đứng thẳng tất cung tất kính thi lễ xưng hô, trước sau tương phản để cho hai người hơi có chút không ngậm miệng được, tư duy đều cứng lại.
Bên kia, hai Âm Soa thi lễ đứng dậy, ngữ khí, biểu lộ hòa hoãn hơn rất nhiều, mới trả lời lời đối phương nói vừa rồi.
- Chân Nhân ở trước mặt, chúng ta chỉ là hai tay sai, không dám tư thả quỷ hồn bị truy nã, mong rằng không nên làm khó.
‘Xem ra cái phong hào Dương Kiên sắc phong này ngược lại là dùng tốt.’
‘Bất quá cũng không thể làm người gây việc xấu.’
Lục Lương Sinh trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát, suy nghĩ đến một phương pháp điều hoà, nói:.
- Lý Ích Thư đã thành quỷ, quy về Thành Hoàng quản hạt cũng là chuyện đương nhiên, tại hạ đương nhiên sẽ không gây trở ngại lung tung, chỉ là quỷ này khi còn sống làm nhiều việc thiện, còn có bệnh nhân chưa chữa trị khỏi, khó mà thả lỏng nguyện vọng trong lòng mà rời khỏi nhân thế, tại hạ khẩn cầu hai vị tạm thời không bắt hắn, đợi sau bảy ngày, hoàn thành tâm nguyện lại đi Thành Hoàng không muộn.
- Chân Nhân, việc này hai ta không làm chủ được...
Hai Quỷ Soa âm khí tràn ngập, do dự, quay đầu nhìn lại nhìn Lý Ích Thư bị khóa hồn liên trói buộc, người sau bị pháp thuật cấm cố, mặt không biểu tình buông thõng thân thể, không nói tiếng nào, căn bản không biết được chuyện đang xảy ra lúc này.