- Hôm nay ta mới nhìn thấy cái gì gọi là thầy thuốc lòng như phụ mẫu.
Lục Lương Sinh thở dài, đứng dậy đi đến cửa viện, thân hình dần dần tiêu thất dưới mái hiên, hướng hai Âm Soa nơi con đường tắt đứng thẳng chắp tay, trực tiếp trở về khách trọ. Vương Bán Hạt đang một bên ăn rang đậu, uống trà, một bên đang nghe người người bàn tán, còn có con cóc cuộn ở trên bàn.
- Đi Yển Thành.
- Hai quỷ kia không tuân thủ?
Trở lại trong phòng trên lầu hai, Đạo Nhân cóc nhảy xuống mặt đất, mở cửa nhỏ đi vào gian sách, buộc lại dây thừng, bên kia, thư sinh chỉnh lý đệm chăn trả lời:.
- Không cần.
Một tay ném giá sách ra ngoài cửa sổ, con cóc kinh sợ chống đỡ gian riêng:.
- A a a ~~-.
Nó kêu gào, nháy mắt rơi xuống đất, pháp lực dẫn dắt, an ổn xuống đến trên mặt đất.
- Sư công! Sư công!.
Vương Bán Hạt nắm con lừa già đi ra, sờ tới sờ lui giá sách.
- Người có sao không, bị đụng đầu phải không?
- Đi sang một bên!.
Trong gian riêng, con cóc đứng lên, -Bình- một tiếng đem cửa nhỏ đóng chặt lên.
Không lâu sau, giá sách để lên mông lừa, Lục Lương Sinh thanh toán hết tiền trọ đi ra, nắm dây cương đi qua đường đi, trực tiếp ra khỏi Tây Môn, đi qua thương khách đang ra ra vào vào, ở giữa đường, một thân hình mập lùn, đạo sĩ ghim trâm cài tóc đi vào trong thành, bốn phía hết nhìn đông tới nhìn tây.
- Hẳn là nơi này.
Ngón tay mập mạp bấm đốt tay, sau đó liền hướng một tiểu thương bên bày quầy bán hàng tìm hiểu:.
- Ngươi có biết tiệm thuốc nhân tâm đi như thế nào không?.
- Đi đi, đi sang một bên.
Người bán hàng rong không kiên nhẫn phất tay đuổi đối phương đi.
- Nghe ngóng tin tức cũng không biết mua chút đồ.
Đạo sĩ mập kia đi xa xa hướng người bán hàng rong phun một bãi nước miếng, hừ một tiếng quay đầu tiếp tục hướng về phía trước.
- Cả Thái Thú Yển Thành đối với bần đạo cũng đều tất cung tất kính, thật là thành nhỏ nhiều điêu dân, mắt chó coi thường người khác.
Quanh đi quẩn lại qua hai ba con phố, hắn cũng đã nghe được tiệm thuốc ở đâu, nhìn bách tính bệnh ra vào rất nhiều, một đôi mắt híp híp, ngồi xổm ở bên đường đợi đến khi sắc trời dần dần đen đi.
"Trách không được bần đạo, muốn trách cũng chỉ trách ngươi là quỷ.".
Trong bóng đêm, thân hình mập lùn lách vào ngõ nhỏ phía sau tiểu viện cửa hàng, từ ống tay áo móc ra hai tấm phù dính một chút nước miếng, dán vào cửa viện, đại khái là muốn phong bế đường lui của quỷ y kia.
"Bắt được ngươi, bần đạo liền có tiền, ai bảo ngươi đã là quỷ mà lại để người của Thái Thú gặp được, hắc hắc, yên tâm, bần đạo bắt ngươi, cũng vì tốt cho ngươi... ".
Đinh đinh đang đang ——
Đột nhiên trong ngõ nhỏ truyền đến âm thanh xích sắt, hình như có gió lạnh thổi phất qua cái cổ.
- Ừm?.
Đạo Nhân nghiêng đầu nhìn thoáng qua ngõ nhỏ tối như mực, nhíu mày, giống như cảm giác được âm khí.
"Chẳng lẽ bần đạo hành chuyện không bí mật, để quỷ y này phát hiện? Vậy thì thật là tốt, ngay ở chỗ này bắt lấy quỷ y này... ".
Đùng!.
Trong lòng niệm pháp quyết, giữa ngón tay kẹp lấy một Phù Chỉ, đang muốn tế ra đạo pháp, bả vai Đạo sĩ mập đột nhiên trầm xuống, ánh mắt của hắn liếc xéo, một vệt đen sì, năm ngón tay đặt trên vai, ngón trỏ trên bàn tay điểm nhẹ xuống.
Một tiếng nói trầm thấp từ phía sau lưng vang lên.
- Ngươi muốn bắt quỷ?.
Nghe được âm thanh băng lãnh trầm thấp này, cả người Đạo sĩ mập lắc một cái, Hoàng Phù giữa ngón tay đều bị buông lỏng, lướt tới trên mặt đất, hắn nơm nớp run rẩy quay đầu lại, theo bàn tay đen sì mà nhìn, con mắt lập tức rút lại, đó là một thân ảnh màu đen mặc áo quan, đầu đội mũ cao - Âm Soa, khuôn mặt xanh đen quấn nhiễm một tầng tử khí.
- Ngươi.... Ngươi.....
Lời nói lắp bắp căn bản còn chưa nói hết, một Âm Soa khác từ trong ngõ hẻm kéo lấy xích sắt bay tới, con mắt trắng bệch nhìn chằm chằm Đạo sĩ mập, mở to miệng, mắt trần có thể thấy một luồng âm khí tràn ra khóe miệng.
- Ngay trước mặt hai huynh đệ ta đoạt quỷ, hỏng việc chúng ta phải làm?.
- Không không, bần đạo không… thật không có!
Đạo sĩ mập cà lăm nói một câu, bỗng nhiên tế ra đạo pháp, tránh thoát từ trong tay Âm Soa liền chạy nhanh ra đầu hẻm, phía sau hắn, một Âm Soa giơ cánh tay lên, ngón tay trong nháy mắt kéo dài, đuổi theo phía sau Đạo sĩ, một phát bắt được bả vai hắn, cứ thế mà kéo lại.
- Đắc tội huynh đệ của ta, còn muốn chạy!
Một tay khác của Âm Soa cũng với tới, bóp lấy cái cổ Đạo sĩ mập đang cố gắng bám vào bức tường trong ngõ hẻm, sau đó giơ lên giữa không trung, một Âm Soa khác phiêu nhiên gần đó, xích sắt ào ào kéo lấy đánh tới Đạo Nhân.
Chốc lát, trên đường đêm khuya vắng liền có tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên một mạch, dẫn tới các nhà các hộ xung quanh đều bật sáng ánh đèn, âm thanh chó sủa lúc lên lúc xuống loạn vang.
Trong viện lấp kín, tường viện cách xa nhau, song cửa vẫn sáng đèn đuốc, lay động mờ nhạt, có thân ảnh ngồi trước bàn sách, nhưng không có cái bóng.
Phu nhân đối với động tĩnh bên ngoài mắt điếc tai ngơ, ngồi ở bên giường rơi nước mắt suy nghĩ, nhìn trượng phu cầm bút viết sách một khắc cũng không dừng lại, đem nghề y rất nhiều năm nay, từ y thuật học đồ đến ngồi xem bệnh một phương, tâm đắc thảo dược gì đó, hoàn hoàn chỉnh chỉnh ghi hết lại.
Tiếng bước chân đi qua sàn sạt, phu nhân dời ghế ngồi đến bên cạnh, bút lông viết sách bỗng dừng lại, đôi môi khô cạn của Lý Ích Thư hiện ra nụ cười, nhìn lại thê tử.
Phu nhân lau đi nước mắt, thân thể gần thêm một phần, trong lòng biết rõ, thời gian ở bên cạnh trượng phu đã là ngày cuối cùng, nghĩ tới đây liền đè nén không được mà thấp giọng khóc lên.
- Vì cái gì mà lão thiên gia bất công như thế, rõ ràng ngươi làm nhiều chuyện tốt như vậy, tại sao lại muốn ngươi chết.
Lý Ích Thư để bút xuống, đưa tay qua lau nước mắt cho nàng, hé miệng nở nụ cười.
- Lão thiên gia phải quan sát rất nhiều người, luôn có thời điểm sơ sẩy, nói không chừng, trước đó hắn còn ngủ gật? Thanh Liên, không sao cả, vài bệnh nhân cuối cùng cũng đã nhanh khỏe, ngày mai vi phu lại cho bọn hắn ít dược liệu điều trị, chỉ là, sau này khổ cho ngươi rồi, sau khi vi phu đi, ngươi hãy gả cho người khác.