Cảm thụ cảm giác lạnh như băng trên tay trượng phu truyền đến, nước mắt từ khóe mắt phu nhân cộp cộp rơi xuống trên đùi, ướt nhẹp một mảnh, tán tóc rủ xuống, nghẹn ngào nói không ra lời.
Lý Ích Thư rút tay ra, kéo nàng qua, vỗ nhè nhẹ lấy tấm lưng gầy yếu của phu nhân, tựa như lúc còn sống vậy, dỗ dành nàng.
- Vi phu còn có thể sống lâu bảy ngày, có thể ở cùng ngươi, có thể xem xong bệnh nhân còn lại, lại có thể viết xong sách thuốc thì đã rất thỏa mãn rồi, thiên lý không thể đổi, nếu đã là quỷ, thì phải rời khỏi, Thanh Liên, nghe lời, sau này vi phu không ở bên cạnh ngươi nữa, ngươi phải sống thật tốt, đừng để vi phu đi cũng đi không yên lòng.
- Thiếp thân biết rõ.
Đáp lại, phu nhân cố kiềm chế âm thanh tới cực điểm.
- Ừm, đây mới là thê tử tốt của Lý Ích Thư ta.
Lý Ích Thư vuốt ve mái tóc nàng, hít sâu ngửi mùi hương một lúc, đáng tiếc, hắn cũng ngửi không được bất luận khí vị gì.
Gió chen vào khe hở song cửa, đèn đuốc vàng ấm hơi lay động chiếu cảnh phu thê dựa sát vào nhau, hiện ra cảnh sắc ấm áp.
Xuyên qua mảnh đèn đuốc vàng ấm này, bầu trời đêm đen kịt, sơn lâm to lớn như một con cự thú đứng phủ phục trong bóng tối nhe răng trợn mắt, ngẫu nhiên truyền ra tiếng chim đêm gáy vang vài tiếng, có âm thanh chuông đồng từ xa mà gần, hướng tây bắc đi qua.
Đinh đinh đang đang ——
Chuông đồng lay động dưới cổ con lừa già, Lục Lương Sinh cưỡi trên lưng lừa mang theo Vương Bán Hạt đã đi hơn trăm dặm, theo tranh vẽ trên « Sơn Hải Mênh Mông » đối chiếu, khoảng cách đến sơn mạch gọi là Thanh Thành Sơn cũng đã không xa.
Bất quá, trước khi đi, hắn còn phải vào Yển Thành một chuyến xử lý chút chuyện trước, sắc trời sáng lên, sáng sớm, Lục Lương Sinh nắm lấy con lừa già cùng Vương Bán Hạt tiến vào trong thành, nghe ngóng phủ nha ở đâu, trực tiếp đi qua đó.
Bình minh trải rộng ra ánh sáng vàng kim ở đường phố trong thành, người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm cao giọng rao hàng, đẩy ra song cửa có dính sương sớm, trên lầu, hai phu nhân lấy ra đệm chăn đã giặt đêm qua treo ở bên ngoài.
Phía dưới đường phố, lồng hấp mở ra, nhiệt khí tung bay lộ ra bánh hấp trắng được xếp ngay ngắn, trong tiếng người bán hàng rong hét to, Lục Lương Sinh mua ba cái, thuận miệng hỏi phủ nha ở nơi nào.
- Từ nơi này đi qua, rẽ trái sang một đường khác, đầu đường là đã đến, vị công tử này, ta cảm thấy ngươi vẫn nên lượn qua tránh đi con đường này, có rất nhiều người giang hồ đã vào trong thành, bầu không khí rất dọa người.
- Tạ tiểu ca nhắc nhở.
Sau khi thanh toán sáu văn tiền, Lục Lương Sinh đưa cho đại đồ đệ đang gật đầu lắng nghe âm thanh người xung quanh, hắn đi đến giá sách mở cửa nhỏ ra, Đạo Nhân cóc vẫn còn che kín đệm chăn thiêm thiếp ngủ, cọ xát chân màng lộ ở ngoài, ngáp một cái, bọc lấy chăn mền ngồi dậy thì nhìn thấy bánh bột ngô được bỏ vào, con cóc sửng sốt một chút.
- Bây giờ lại đến giờ ăn cơm?
Con cóc chợt quơ quơ màng cóc.
- Nhanh chút xử lý chuyện của ngươi, giúp xong lại phải đi Thanh Thành Sơn, còn muốn chạy về Lục gia thôn!.
- Vâng.
Đóng lại cửa nhỏ cho sư phụ, Lục Lương Sinh cắn một cái bánh bột ngô, dắt con lừa già dọc theo con đường mà người bán hàng rong chỉ. Vẫn một mảnh phồn vinh như cũ, hai bên phòng xá cao thấp, lá cờ hiệu của các tửu quán, quán trà phiêu đãng, âm thanh người người huyên náo, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng người mắng to giống như xảy ra tranh chấp gì đó, có người bị ném ra phía ngoài, lăn cuồn cuộn vài vòng mới dừng lại, nhặt lên binh khí thất lạc trên mặt đất, lau đi vết máu trên khóe miệng, hung ác nhìn qua nhìn đi đường bốn phía rống to một tiếng, nhìn thấy sai dịch đeo đao tuần tra đi tới, hùng hùng hổ hổ nhìn lại chỗ tửu quán nhổ một ngụm nước bọt rồi rời khỏi.
Lục Lương Sinh nắm con lừa già đi qua mảnh phố dài huyên náo ồn ào này, nhìn xung quanh một lần, không có gặp thân ảnh Tả Chính Dương, chắc đã đi nơi nào đó uống rượu ở trong thành, ồn ào náo động dần dần bị bỏ lại phía sau, theo chỉ dẫn trước đó, thư sinh đã nhìn thấy tòa viện tường trắng ngói đen, mấy cây cổ thụ duỗi cành cây rủ xuống trên đường, dưới tán cây, cửa phủ màu son có treo hai ngọn đèn lồng, phía ngoài hai bên thềm đá có hai tôn thạch điêu sư tử, sai dịch mang theo công văn bận rộn ra vào.
- Thừa Ân, đợi lát nữa ngươi nắm con lừa già đi qua đó.
Lục Lương Sinh nhẹ nói một câu, đưa dây cương cho lão nhân phía sau, thân hình tiêu thất trong ánh mặt trời.....
Phía dưới cánh cửa hoành phi có treo lơ lửng tấm ‘Phủ Nha Yển Thành’.
Hai sai dịch đeo đao cầm côn mà đứng nghe được một từng tiếng chuông đồng đi tới, ánh mắt hơi nghiêng, nhìn lại thấy lão giả một thân bụi bẩn nắm lấy con lừa già, trong tay còn cây gậy gỗ dò đường, một đôi mắt xanh khẽ nâng, nhìn lại bầu trời từ từ chậm rãi ung dung đi qua bên này, xem ra chỉ là một lão đầu nhi xem bói, hai người nói một lát, lúc nhìn lại, bên đường không xa lại bày ra một quầy hàng đoán mệnh.
- Lão đầu nhi này, đặt quầy hàng ở chỗ đó sao?
- Tới xem xem?.
- Ừm, đuổi đi đuổi đi, nơi đây sao có thể bày quầy bán hàng, phủ tôn trở về, chẳng phải sẽ bị chỉ trích?.
- Ta thấy được rồi, người bình thường đều biết nơi đây không thể bày quầy bán hàng, lão nhân này thấy thế nào cũng đều có chút cổ quái, hay là chờ phủ tôn trở lại hẵng nói.
-..... Nói như vậy ta mới thấy lão đầu nhi này tựa như có chút cổ quái, vậy đợi phủ tôn trở về, lại định đoạt.
Sai dịch đang nói chuyện, âm thanh tiếng vó ngựa cộc cộc còn có tiếng xe đi tới, hai sai dịch đưa ánh mắt nhìn lẫn nhau, nhanh chóng đứng vững thẳng tắp sống lưng, chốc lát, một chiếc xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cửa phủ, màn xe xốc lên, thân ảnh quan phục lục sắc giẫm lên đầu giày vểnh cao, đầu đội mũ quan đi xuống, tướng mạo dày rộng, cái cằm túm một chòm râu mượt, tuy hiền lành nhưng không mất uy nghiêm.
- Phủ tôn!
Một nha dịch ở cửa ra vào nhấc chân bước vào mở chốt cửa phủ Tri phủ, đợi đối phương nghiêng mặt qua, hỏi một câu:.
- Chuyện gì?.
Sai dịch nhanh chóng chỉ đến bên đường không xa phía ngoài, hồi bẩm nói:.
- Vừa rồi có một lão già quái dị tới đây, bày quầy bán hàng đoán mệnh ở ngay nơi đó, chúng ta thấy hắn tuổi tác đã cao, không muốn làm quá, cho nên...