Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 451: Thi Đấu

Chương 451: Thi Đấu




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Giữa trưa ánh nắng bức người xuyên thấu qua tán thân cây chiếu xuống đất, Lục Lương Sinh nhìn ve trùng phá đất mà lên như muốn leo lên cây, phủ nha trắc viện, một loạt sương phòng làm việc công, sai dịch đi qua đi lại, một gian phòng đóng cửa kín bên trong, tri phủ thân hình hơi mập tự tay châm nước trà, cẩn thận bưng đến bàn đối diện.

- Lão tiên sinh, mời dùng trà.

- Ừm, để đó đi.

Vương Bán Hạt vuốt vuốt chòm râu, cười nói:

- Phủ tôn không cần đa lễ, chuyện cứu người vốn là chuyện của người tu đạo chúng ta, ác quỷ kia oán mà chết, đáng tiếc không thể lập tức chém hắn, để về lâu về dài, tất nhiên đạo hạnh càng cao, phủ tôn cũng nguy hiểm đến tính mạng.

- Lão tiên sinh, bản phủ cũng là gần đây mới biết được.

Tri phủ kia buông chén trà xuống, ngắm nhìn cửa sổ đóng chặt, thay đổi thần sắc trước đó, có chút nóng nảy nói dò.

- Hai ngày trước, còn tìm được một Đạo Nhân vân du bốn phương, biết chút đạo pháp tróc quỷ trừ yêu, hắn nói là dễ như trở bàn tay...

- Hả?

Trong lòng Vương Bán Hạt lộp bộp nhảy lên một cái, bất quá biểu hiện trên mặt chưa đổi, đưa tay bấm ngón tay tính toán, trong lòng lại nói: ‘Mẹ nó, làm sao còn có chỗ này, Lý Ích Thư kia chẳng phải là bị Đạo Nhân vân du bốn phương thu thập rồi chứ?’

‘... Phải đến báo với sư phụ mới được.’

Người làm bộ làm tịch, hắn ở Phú Thủy Huyện cũng coi như duyệt qua vô số người, Tri phủ này làm dáng, cho dù chưa gật đầu, cơ hồ cũng đã thừa nhận chuyện giết người.

Bán Hạt ngẫm nghĩ, dừng bấm đốt ngón tay, ha ha cười khẽ hai tiếng.

- Dễ như trở bàn tay? Lão hủ đêm qua xem thiên tượng, hôm qua phía trên Yển Thành này có Tinh Thần lung lay sắp đổ, quỷ kia há có thể thay Tinh Thần ư? Hẳn là do người, nếu vậy, Tri phủ cảm thấy Tinh Thần lung lay sắp đổ này thay chỗ của người phương nào?

Cái này.....

Tri phủ xiết chặt tay, gắt gao đè lên mặt bàn, cắn chặt hàm răng, bỗng nhiên, đi ra khỏi bàn, khom người xá một xá về phía lão đầu

- Còn xin lão tiên sinh cứu ta.

- Ha ha, dễ nói dễ nói, cầm bút mực đến đây.

Vương Bán Hạt tiếp nhận bút mực, con mắt thẳng tắp nhìn vách tường, tay nắm lấy bút lông trên trang giấy tùy ý đồ vẽ bức tranh nhìn không ra chữ gì.

- Ngươi đem theo nó bên người, lão hủ chút nữa sẽ đến.

Nói xong, đứng dậy đi ra ngoài, Tri phủ kia nhìn trang giấy với chữ trong tay như gà bới, bận bịu đuổi theo:

- Lão tiên sinh, vật này có tác dụng sao? Không bằng ngươi lưu ở trong phủ, muốn chuẩn bị đồ vật pháp sự gì, bản phủ cho người đi thu xếp.

- Hừ hừ.

Vương Bán Hạt kéo cánh cửa ra, đi ra bên ngoài, mắt xanh nửa khép hơi hơi nghiêng mặt qua:

- Đồ vật Lão hủ sử dụng, các ngươi không tìm được.

Chống quải trượng, bước chân nhẹ nhàng không giống lão nhân bình thường, chớp mắt đã vượt qua cổng vòm trắc viện, cổ thụ lung lay cành lá một hồi, chớp mắt đã không nghe ược tiếng vang gì nữa.

Tri phủ bưng lấy tấm "Phù Chỉ" kia buông tiếng thở dài:

- Cao nhân.

Thu liễm thần sắc, sống lưng thẳng tắp chắp tay trở lại trong phòng, sau lưng, cành lá vẫn còn đang lay động.

Vượt qua cổng vòm đi về phía trái, Vương Bán Hạt ngồi xổm trên mặt đất lau trán, không dám phát ra tiếng, cảm giác được xung quanh không có người, mới "Xít" kêu đau, vừa xoa, vừa ra cửa viện, tiếp nhận dây cương từ trong tay nha dịch nắm lừa già lần theo khí cơ sư phụ đi tới đầu phố, cảm giác được thân ảnh đứng chắp tay bên đường.

Liền vội vàng tiến lên, chắp tay:

- Sư phụ.

- Thế nào?

- Tri phủ kia có tật giật mình, trong ngoài không đồng nhất.

Lục Lương Sinh mím môi, không nói thêm gì nữa, tiếp nhận dây cương trong tay, giống như không có mục đích đi trên đường, nhìn người đi đường xung quanh hỗn loạn ồn ào qua lại.

- Lục công tử!

Một thanh âm quen thuộc bên cạnh tửu quán trên đường truyền đến, Vương Bán Hạt nhẹ kêu:

- Sư phụ, có người kêu ngươi.

Thư sinh đi ở phía trước đang suy nghĩ dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn lại chỗ kia, lang cang lầu hai tửu quán, Tả Chính Dương ngồi dựa vào nơi đó, mang theo một bầu rượu, hướng hắn quơ quơ.

Hỏa kế tửu quán ở cạnh cửa nhanh chóng nghênh tiếp thư sinh, thành thạo tiếp nhận dây cương trong tay đối phương, hướng bên trong kêu to.

- Hai vị khách quan xin mời vào, muốn uống chút gì không?

- Có chổ ngồi rồi.

Lục Lương Sinh chỉ chỉ trên lầu, tạ ơn hỏa kế kia, mang theo Vương Bán Hạt lên lầu hai, trên lầu, còn có vài bàn tân khách, cách ăn mặc như người giang hồ, binh khí đặt bên chân, hoặc trầm mặc, hoặc cảnh giác nhìn xung quanh, thấy là một thư sinh cùng một lão đầu, trên thân không cảm giác được võ công tu vi gì, giơ chén lên nhe răng cười.

- Thiên Vệ không phải sắp thi đấu sao?

Lục Lương Sinh tiếp nhận chén rượu đưa tới, ngồi vào đối diện nhấp một miếng, đối với ánh mắt chung quanh không có hảo ý cũng không thèm để ý hỏi một câu.

- Làm sao ở chỗ này uống rượu.

Tả Chính Dương xách bầu rượu ực một hớp, ánh mắt đảo qua vài bàn xung quanh, nở nụ cười:

- Hôm nay chính là mùng bốn.

Lời này làm cho thư sinh sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ tới mình ở Vạn Hòa Huyện chờ đợi mấy ngày, chậm trễ chuyện đi Thanh Thành Sơn, bên này lại là vừa vặn đuổi tới.

- Chuyện Lục công tử đã làm xong chuyện rồi à?

Tả Chính Dương để bầu rượu xuống, hỏi một câu.

- Còn chưa, bất quá đã tới, vừa vặn cũng nhìn xem Thiên Vệ cùng Kiếm Khách họ Hạ Hầu kia so cao thấp thế nào.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch