Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 450: Hai Mạng Người

Chương 450: Hai Mạng Người




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Theo phương hướng sai dịch chỉ, bên kia có một cây cờ đang đứng thẳng, Tri phủ nhíu mày, phủ nha trọng địa, bốn phía đều không có người bày quầy bán hàng, vì cái gì lại có người biết rõ rồi mà còn cố phạm phải?

Hơn nữa trong lòng hắn đang có chuyện đè lên, có chút đa nghi, dẫn hai tâm phúc và một phụ tá đi qua, nhìn thấy trên lá cờ đung đưa nhẹ đang viết tám chữ "Nhân đạo chí công, mệnh lý vạn phúc", chẳng biết tại sao mí mắt lại nhảy một cái.

Phía sau quầy hàng kia, một lão đầu thân đầy bụi bẩn, búi tóc hoa râm, con mắt hẳn là mù, giống như nghe được có người đến, cười tủm tỉm hơi nhấc mặt lên.

- Một thân quan khí đầy đủ, hẳn là Tri phủ ở trước mặt.

Rõ ràng con mắt nhìn không thấy, nhưng một câu nói lại nói toạc ra thân phận người đi tới, hai tâm phúc đi theo phía sau Tri phủ nhịn không được mà lên tiếng.

- Lão đầu nhi này còn có chút thần kỳ, thế này cũng có thể bị hắn nhìn ra sao?.

- Ta nghĩ hẳn là vừa rồi nghe được hai huynh đệ ở cửa ra vào nói chuyện.

Tri phủ đứng trước gian hàng cẩn thận nhìn lão đầu nhi, giơ tay lên để hai người phía sau yên tĩnh, nhếch môi nhìn chốc lát, chậm rãi mở lời.

- Tiên sinh đã là thần toán, vậy có thể tính hôm nay bản phủ đứng ở chỗ này là muốn làm gì hay không?.

- Ha ha.

Vương Bán Hạt chỉ cười khẽ, hắn được sư phụ truyền thụ Quan Khí Chi Thuật, đặc biệt là việc xem tướng người, có thể nói tạo nghệ thâm hậu, con mắt dù nhìn không thấy, nhưng lại có thể cảm giác được trên người đối phương quấn quanh khí tức không rõ.

Bất quá trả lời đối phương:.

- Là chuyện lão hủ tự mình bày quầy hàng xem bói trước cửa phủ nha trọng địa.

- Hừ, nếu đã biết được, vậy vì cái gì mà ngươi biết rõ vẫn còn cố phạm phải.

‘Đến rồi đến rồi, ta đang đợi đến câu nói này của ngươi.’

Vương Bán Hạt am hiểu nhất là làm cho người khác đi vào sáo lộ cầu quẻ, nghe được đối phương hỏi ra lời này, trên mặt hiện lên cười mỉm, nhẹ tay vuốt râu dài hoa râm dưới cằm.

- Biết rõ rồi mà còn cố phạm phải, cũng chỉ vì muốn cứu Tri phủ một mạng.

Lần này để hai sai dịch phía sau nắm lại chuôi đao kêu to, cả phụ tá bên cạnh không thể nói chuyện cũng nhíu mày.

- Lão nhân ngươi nói vậy có ý gì?!.

- Tri phủ nhà ta yêu dân như con, sáng sớm hôm nay còn xuống nông thôn thể nghiệm và quan sát dân tình!.

- Nói thêm câu nữa có tin đem ngươi nhốt vào đại lao hay không?!

Vương Bán Hạt không tranh luận với bọn hắn, chỉ là cười, chờ đến khi ba người nói ít lại, hai con ngươi vô thần khép nửa lúc này mới lệch đến hướng Tri phủ.

- Cũng bởi vì phủ tôn yêu dân như con, lão hủ mới không muốn nhìn thấy một quan tốt phải chết.

Nói xong, hắn đột nhiên khẽ vươn tay, bắt lấy cổ tay Tri phủ, thân thể nghiêng về phía trước đi sát qua.

- Phủ tôn gần đây có nhiễm huyết tinh.

Một lời này, phát hiện được cổ tay đang bị nắm kia hơi run lên.

Bên kia, Tri phủ nheo mắt lại nhìn chằm chằm lão đầu xem bói trước mặt một hồi lâu, thái dương hiện ra gân xanh, mãi đến nửa ngày, hắn mới tránh thoát tay của lão đầu, phất một ống tay áo, hướng hai sai dịch phía sau phất tay.

- Lão nhân này chiếm dụng đường đi của phủ nha, phát ngôn bừa bãi, các ngươi đem hắn mang về trong phủ, bản phủ tự thân thẩm vấn!.

- Rõ!.

Hai sai dịch liếc nhìn nhau, ngầm hiểu dỡ đi quẻ quán của lão đầu, đi theo phía sau phủ tôn một đường tiến vào phủ nha, cả con lừa già kia cũng bị dắt vào.

Bóng rừng ngoài tường viện pha tạp theo ánh mặt trời khẽ động trên mặt đất, đi qua dọc theo tường viện bạch sắc theo sau lưng phủ nha chính là đại lao, ở giữa nhà lao có ngọn đèn mờ nhạt âm trầm phát sáng, thỉnh thoảng trong bóng tối lại vang lên tiếng kêu thảm ở phía xa.

Lúc này trong đại lao, hơn mười ngục tốt dựa vào cột gỗ nhà giam, hoặc gục xuống bàn ngủ gật, một ngọn đèn treo trên tường đột nhiên lay động một cái, có người thình thịch dán trên vách tường, nhìn trong phạm vi đèn đuốc, thấy thư sinh áo bào bạch sắc đầu thắt khăn chít, sắc mặt tuấn lãng nhìn một chỗ nhà giam bên cạnh.

- Hồn phách Lý Ích Thư có thể về nhà, chính là ngươi truyền Huyết Độn chi pháp?

- Vâng..... Ta thấy hắn là người chính trực, lòng chỉ nghĩ đến người bệnh, ở trong lao mấy ngày đều cầu khẩn cầu ta đem phương thuốc xem bệnh sai người mang đến Vạn Hòa Huyện, liền nói cho hắn biết Huyết Độn chi pháp.

- Vậy ngươi học được ở chỗ nào?.

- Trước kia có cứu được một người tu pháp, trước khi hắn chết đã truyền cho ta.

Lục Lương Sinh hơi thất thần, thu hồi pháp lực, để cai tù rơi xuống trên mặt đất, thật ra hắn lo lắng chuyện Lý Ích Thư có tính tiết khác, mới bảo Vương Bán Hạt đi dò xét Tri phủ, mình thì đến trong lao tiếng hỏi sự tồn tại của bí pháp.

Sau đó, hắn hỏi thăm Lý Ích Thư vì cái gì mà bị định tội, cai ngục kia cũng thành thật trả lời, dù sao chỉ là một đầu mục trong ngục, cũng không tính là quan nhi, không dám giả dối trước mặt thư sinh biết pháp thuật.

Ngọn nguồn trong này không khác gì với lời Lý Ích Thư ngày đó nói, lúc Tri phủ còn chưa làm quan đã có thê tử, làm quan một đường mây xanh ngồi vào Tri phủ, năng lực quản lý rất tốt, có phần được Thứ Sử thưởng thức, biết được trong nhà Thứ Sử còn có một nữ nhi chưa gả nên liền có tâm tư, nhưng nếu bỏ thê tử sẽ có hại đến thanh danh, một ngày thấy bệnh cũ của lão thê những năm qua lại phát tác, nghĩ ra một kế, đưa lang trung huyện xa tới, mượn danh nghĩa đối phương trị bệnh chết thê tử, tức sùi bọt mép, lại đem lang trung nhốt vào đại lao, chém đầu răng đe.

Về tình về lý, dân chúng trong thành không biết chân tướng sẽ vỗ tay bảo hay, nhất thời toàn bộ Yển Thành đều vì Tri phủ trung niên tang thê mà kêu oan, danh khí tự nhiên cũng sẽ phóng đại, rất nhanh truyền vào trong tai Thứ Sử...

- Kế thật hay.

Lục Lương Sinh đi ra khỏi đại lao, chắp tay đứng ở trên đường, bùn đất dưới tàng cây trên đường đi đối diện bị phá vỡ, ve trùng chậm rãi leo lên cây, trong ánh nắng, phi điểu xẹt qua mái hiên, bay lên nền trời xanh mây trắng.

Hai nhân mạng liền không còn.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch