Khoảnh khắc, nằm nhoài trên mặt đất nghiêng đầu hướng Thành Hoàng kêu gào:
- Thành Hoàng! Thành Hoàng đại nhân, sét kia khẳng định bổ sai rồi, tiểu nhân không nên đoản mệnh như vậy, thầy bói còn nói tương lai của ta sẽ còn ra quan tướng lộc cao, cao quý không tả nổi! Cầu ngài lại điều tra thêm...
Chân hắn ôm đột nhiên đạp đến, còn chưa la lên liền bị đạp ở lăn ra vài vòng trên mặt đất, vừa mới chống người lên, trên ghế, Lục Lương Sinh vỗ vỗ giày, ngữ khí như ngày thường nói chuyện phiếm mở miệng.
- Sét kia là ta bổ.
Trần Bỉnh Nguyên nâng người còn muốn cầu xin hơi hơi mở rộng miệng, âm thanh lập tức ngừng lai, sợ run nhìn thư sinh đang ngồi đó, muốn giơ ngón tay, bỗng nhiên hai vai nặng nặng, hai cánh tay đen dài như mực đè xuống, móng tay bén nhọn co rụt lại, đâm vào hồn thể của hắn, bốc lên khói đen.
Xuy ~~
- A! !
Trần Bỉnh Nguyên kêu một tiếng thê lương thảm thiết, liền bị cây gậy trúc của Âm Soa cắm vào bả vai đưa lên giữa không trung, hóa thành khói đen chui xuống dưới mặt đất.
Bên trong đại điện , Âm Soa, Phán Quan vẫn bận rộn như cũ, một màn vừa rồi tựa như chưa từng xảy ra.
- Chân Nhân, xử trí như vậy, ngươi cảm thấy thế nào?
Yển Thành Thành Hoàng thu hồi pháp sách vào trong tay áo, đứng dậy ra khỏi trường án, cười mỉm đi đến đối diện Lục Lương Sinh, đưa tay ra mời, cùng nhau đi ra ngoài điện.
- Thành Hoàng chấp pháp theo lẽ công bằng, Lục Lương Sinh cảm tạ.
Thư sinh chắp tay nói tạ một phen, xuyên qua khách hành hương xung quanh đang đốt hương lễ bái, dừng bên trong đại viện liền thấy bên ngoài cửa miếu, Lý Ích Thư đi theo hai Âm Soa trước đó gặp qua ở Vạn Hòa Huyện hai trước một sau bay vào, nhìn thấy Thành Hoàng đứng một bên Lục Lương Sinh, cùng nhau chắp tay thi lễ.
- Gặp qua Thành Hoàng, gặp qua Chân Nhân!
Lý Ích Thư không có bị trói buộc tỏa hồn liên, thần thức thanh tỉnh, nhìn thấy thư sinh đứng bên cạnh Thành Hoàng gia, có chút kích động, rối rít chạy chậm tiến lên, quỳ xuống dập đầu.
- Ích Thư kính chào ân công, tạ ân công để cho ta có thể ở nhà thêm mấy ngày!
- Không cần cám ơn, là ngươi rộng rãi thiện lương, vừa lúc gặp ta mà thôi, đứng lên đi.
Lục Lương Sinh đi qua dìu hắn đứng lên, dù là thân phận gì, chỉ cần người đại thiện đại đức, hắn từ trước đến giờ đều cực kỳ tôn kính, đang nói chuyện, hai vị Âm Soa cũng hướng Thành Hoàng bàn giao việc đã làm, đem tình huống gặp gỡ trong thành nói ra, đặc biệt là Tri phủ phái đạo sĩ hại hồn phách Lý Ích Thư nói kỹ càng, làm cho Thành Hoàng tức giận, truyền đến Phạt Ác Ti Phán Quan.
- Lại thêm năm roi!
Sau khi sai Phán Quan đi, Thành Hoàng cũng đem việc xử trí Lý Ích Thư nói ra, lập tức đưa tay lật một cái, trong lòng bàn tay nhiều hơn một sợi kim quang, bay vào miệng mũi đối phương, hốc mắt, lỗ tai, hồn phách ngưng thật mấy phần, phảng phất một lần nữa có thân thể, có thể có cảm giác, bất quá Lục Lương Sinh biết được đây bất quá là ngưng thực hồn thân, cũng không phải là nhục thân.
Chuyện đã xong, Lục Lương Sinh cũng nên cáo từ, hắn còn muốn đi Thanh Thành Sơn một chuyến, tìm tòi nghiên cứu tế đàn Cửu Linh Trận, đi ra cửa miếu xuống đến thềm đá, phía sau, Lý Ích Thư chạy đến, đột nhiên quỳ xuống, hô to lên .
- Ân công!!
Trong mắt ngấn lệ, thân thể uốn cong, trên tầng tầng nham thạch liên tiếp khấu đầu.
Ánh sáng mặt trời chiếu từng hàng liễu ở bên ngoài, Lục Lương Sinh nắm dây lừa già đang mơn trớn quét qua cành liễu quay đầu lại, khóe miệng cười lên, hướng thân ảnh phía cửa quỳ xuống quơ quơ.
- Sau này trở về hảo hảo bồi nương tử ngươi khoảng thời gian còn lại, chữa khỏi thêm vài bệnh nhân!
Nắm dây cương, thanh âm chuông dưới cổ con lừa đinh đinh đang đang, mang theo một lão đầu, dần dần đi xa.
Sắp tới đầu mùa Hạ, ánh nắng chiếu khắp núi xanh lay động ấm áp, trải dài trên đường núi, che kín bùn đất, thương khách tay dẫn ngựa thồ vác lâm sản chậm rãi đi xuống núi.
Ve ve ve.....
Khắp núi ve kêu từng tiếng, âm thanh chuông đồng đinh đinh đang đang trên đường đá dưới chân núi, người đi đường qua lại, giữa đám tiểu thương, một công tử áo bào trắng tay nắm dây lừa già rụng lông từ từ chậm rãi ung dung mà tới, phía sau còn có lão đầu mắt mù đi theo.
Mọi người suy đoán không biết công tử ca nhà nào dưới chân núi mang theo lão bộc đến du sơn ngoạn thủy, chỉ nhìn sơ qua liền không nhìn tiếp nữa.
- Sư phụ, nghỉ một lát đi, đã đi một lúc rồi, sợ thể cốt ngươi chịu không nổi.
Vương Bán Hạt bước tới nhỏ giọng nói, xoa xoa vết mồ hôi trên mặt, nhấc đầu ngón tay lên chỉ chỉ cửa nhỏ giá sách, rồi bổ sung thêm một câu.
- Sư công cũng chịu không nổi.
- Coi như ngươi biết nói chuyện.
Gian riêng, con cóc Đạo Nhân một thân áo đuôi ngắn, màng tay cầm một tấm khăn xoa lau mặt ướt sũng, gian riêng oi bức, đặt trên thân lừa già có nhiệt độ cơ thể, ở bên trong cũng có chút bức bí.
Cầm lấy tẩu thuốc gõ gõ cửa nhỏ, dùng pháp âm kêu la:
- Lương Sinh, tìm địa phương nghỉ một lát, vi sư khát nước.
Hừ gào hừ ~~
Lừa già lệch cái cổ qua, giống như đang chế giễu hắn, thở hắt một hơi ra, vẫn đi theo chủ nhân phía trước, phía sau mông lại ưỡn qua ưỡn lại, run giá sách trên mông nó lúc ẩn lúc hiện.
Chốc lát, một cái tay duỗi đến vỗ nhẹ trên đầu lừa già, Lục Lương Sinh đi phía trước nghiêng mặt qua:
- Tính tình lừa gì đây, đi đứng đàng hoàng!
Sau đó, cũng quay lại nói với sư phụ
- Phía trước có gian quán trà, đi qua uống chén trà lạnh nghỉ chân một chút, sư phụ cũng hít thở không khí chút.
- Đúng đúng, ta xem... Phi, ta nghe thấy được!
Vương Bán Hạt nhón mũi chân lắng nghe, đường núi tới lui lan tràn trong tiếng bước chân, phía trước hơn mười trượng, có thể nghe được có người kêu to, tiếng thương khách kêu la thêm trà náo nhiệt.