Lúc hai người một lừa đi qua vừa vặn cũng có một bàn khách nhân tính riền rời khỏi, hỏa kế cách cái bàn nhìn thấy thư sinh cùng lão đầu dắt theo con lừa, vui vẻ tiếp đón, hỗ trợ đem giá sách chuyển xuống, đem vào để xuống cái bàn kia.
- Hai vị khách quan, ngồi vào trong, ngồi vào trong, bản quán trà lạnh táo chua cực kì giải khát, còn có bánh ngọt, thịt trắng trộn rau cải, mùi vị đặc sắc, thức nhắm cũng có tỏi xanh, tương đậu nành, đều là giúp giảm bớt mệt mỏi trên đường, hai vị chọn một phần thưởng thức món tươi mới trước nha.
Lục Lương Sinh mời Vương Bán Hạt ngồi xuống, rồi tùy ý ngồi ở một bên, đem giá sách mở ra, lấy sư phụ bên trong ra, để lên mặt bàn.
- Được, mỗi loại một phần.
Bên kia, nhìn thấy góc bàn có một con cóc lớn mặc đồ ngắn, hỏa kế ngẩn người, Vương Bán Hạt một bên khẽ đẩy hắn một cái, gật đầu vuốt râu cười khẽ.
- Hỏa kế nhanh đi làm đi, đừng xem bát quái.
- Ai ai.
Hỏa kế dời ánh mắt, liên tục ứng hai tiếng, đem món ăn nhớ kỹ, nói cho lão tẩu nấu bếp một góc quán, hỗ trợ đẩy củi vào, hạ giọng nhỏ giọng nói:
- Phụ thân, ngươi nói những công tử ca có tiền nà dẫn lừa già coi như phong nhã thì thôi, còn mang theo con cóc, cũng không sợ doạn người ta, lớn từng ấy, còn mặc quần áo cho nó, thật là kỳ quái.
- Lắm mồm.
Phía sau bếp nấu, lão tẩu ném đi một bó xác đậu nện lên đầu con trai, bưng hai bát trà lạnh đi đến bàn thư sinh kia, bày trước mặt Lục Lương Sinh, chén thứ hai mới để trước mặt lão đầu Hạt Tử .
Lời hỏa kế nói, Lục Lương Sinh tự nhiên nghe được , sợ quấy nhiễu đến đối phương mua bán, cười tiếp nhận nước trà, nói
- Lão nhân gia, cóc này của ta, không biết có quấy nhiễu đến khách nhân trong tiệm?
- Ha ha, khách quan đa tâm, không có không có, cứ an tâm uống trà dùng bữa!
Lão tẩu cười cởi mở.
- Lão hủ ở nơi này bày quầy bán hàng cũng có ba, bốn mươi năm, có cái gì chưa thấy qua, chỉ có tiểu tử kia ngạc nhiên gào to, khách quan chớ để ý.
Lục Lương Sinh cũng cười theo, hướng hắn chắp tay, cũng ngó qua ba bàn xung quanh một vòng.
- Ừm, dạo gần đây có người ưa thích dắt chó xách chim, ta tương đối thích cóc, mong rằng chư vị chớ trách.
Ba bàn khách nhân bên kia phần lớn là tiểu thương qua lại, người vào nam ra bắc kiến thức rộng rãi, đối với việc trên bàn nằm sấp một con cóc lớn, nhìn mấy lần cũng không thấy kỳ quái nữa.
Có người hoàn lễ cười to nói:
- Không có việc gì, thiên địa rộng lớn, có duyên ăn cơm cùng quán với nhau, ai cũng không nên so đo? Công tử, ngươi ăn của ngươi, chúng ta ăn của chúng ta, ai quy định con cóc không thể lên bàn chứ? Ha ha ha!
Lời này dẫn tới người chung quanh đều cười vang, trên bàn, con cóc Đạo Nhân mở ra mắt cóc, bò đến nằm nhoài lên chén vừa ực ực ực ực uống trà lạnh.
- Ôi nha, con cóc kia thế mà còn biết trợn trắng mắt!
- Còn có thể tự mình bò đi uống nước, công tử, con cóc này của ngươi bán hay không? Ta ra hai trăm văn mua.
-..... Bốn trăm!
- Ta ra một lượng! Cóc có ý chiêu tài, mấy trăm văn, các ngươi vậy mà cũng lấy ra cho được!
Trong quán trà tiếng cười vang náo nhiệt lên, làm cho con cóc Đạo Nhân kém chút nữa bị sặc nước, nâng mắt cóc lên, trừng mắt với bọn thô hán này, mẹ nó, dám lấy lão phu làm trò đùa....
Lục Lương Sinh biết những người này bất quá ngoài miệng nói một chút, sinh động bầu không khí, thuận miệng ứng phó vài câu, bên kia đồ ăn cũng xong, từng món bưng lên, vội vàng kẹp một miếng tỏi trộn thịt trắng cho sư phụ.
Bếp nấu bên kia, lão tẩu ngừng lại nghỉ ngơi xoa xoa tay, ngồi xuống một bên, đấm chân nhìn lại đám người thảo luận cười cười nói nói, trên mặt chồng chất nếp nhăn cũng đi theo nói cười.
- Cóc không hiếm lạ, nhưng cóc lớn như thế thật là kỳ lạ, lão hủ nếu có một trăm lượng, cũng nguyện ý mua.
Một bàn khách nhân nhấp một hớp trà lạnh, bỏ lên trên bàn tiếp tục cười nói:
- Lão hán, lời của ngươi có ý gì?
- Dã vật có thể lớn như vậy, không dễ dàng, Thông Linh đấy.
Lão tẩu kia nói một câu, ngồi xuống để hỏa kế, cũng chính là nhi tử hắn mang chén nước nhấp một hớp.
- Các ngươi vào nam ra bắc, há có thể không biết được đạo lý này? Lão hủ nói cho các ngươi biết, chỉ là trong ngọn núi này cũng có linh vật, đáng tiếc người bình thường không gặp được.
Lục Lương Sinh đang ăn cơm dừng đũa, ngửa mặt lên, lộ ra một vệt cười:
- Chủ quán, linh vật kia có hình dạng gì? Ngươi đã gặp qua?
Ba bàn khách nhân kia cũng bị lão tẩu nổi lên hứng thú, đều xông xáo nhoài người lắng nghe, nghe những chuyện cổ quái kỳ lạ này có thể giải buồn.
- Đúng vậy, ngươi nói cho chúng ta biết một chút.
- Linh vật kia hình dạng thế nào? Có phải là dã thú thành tinh?
- Chẳng lẽ là một mỹ nữ sao? Ha ha!
Lão tẩu uống sạch nước lạnh, đứng dậy đi vào nhà bếp, lắc đầu cười cười.
- Cái gì mỹ nữ, đó là rắn, lão hủ bày quầy bán hàng ở đây rất nhiều năm, các ngươi có nghe qua chung quanh có người nói xuất hiện chuyện lạ ko?
- Chuyện lạ?
Có người nghĩ nghĩ, bỗng nhiên vỗ mặt bàn:
- Lúc lên núi đợi ngược lại có nghe thôn dân dưới chân núi nói qua bên trong núi này có đầu đại xà, thân thể rất dài, cái đuôi ở đỉnh núi, đầu lớn dưới chân núi, ở bờ sông uống nước cũng có thể thấy?
- Đúng! Chính là con rắn này!
Lão tẩu đi qua bếp, đi tới giữa bàn, hào hứng nắm vuốt chòm râu nhọn, nheo mắt lại giống như đang nhớ lại.
- Các ngươi không biết, bọn hắn chỉ là nghe nói, lão hủ tận mắt nhìn thấy, không có dài như vậy, nhưng cũng là hơn mười trượng, ánh nắng chiếu xuống, ôi, thân vảy kia trắng bóng một mảnh, chóa mắt khiến người mở mắt không ra, nhoáng lên, vèo một cái đã không thấy tăm hơi.
Gió mát thổi lất phất đường núi, cây tùng già chập chờn lay động để quầng sáng lọt vào trà quán, Lục Lương Sinh bưng bát trà đặt ở bên miệng, nhắm mắt lại yên tĩnh nghe lão nhân kể chuyện.
Ve ve ve.....
Ve kêu phiền lòng, bên trong trà quán, đám người ngưng đũa, bưng bát trà, nghe lão tẩu kể chuyện xưa, dần dần say mê.