Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 460: Vảy Trắng

Chương 460: Vảy Trắng




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

-... Lúc gặp con rắn kia, lão hủ tuổi trẻ tuấn lãng giống như công tử bàn kia.

Tùng bách xanh tươi lay động phất qua phất lại in bóng trên phiến đá đường núi, quán trà bên đường vang lên một trận cười vang, trêu đến người đi đường qua lại ghé mắt nhìn sang, bên trong, lão tẩu mang theo ấm trà, mặt đỏ lên, lúc nói đến "giống như công tử bàn kia" .

Lục Lương Sinh nhìn hắn chỉ phía mình, nhịn không được cầm đũa cười cười, tùy ý tiếp tục ăn đồ ăn uống trà.

... Lão nhân gia kể chuyện thành thạo, nghĩ đến không phải chỉ nói lần một lần hai thủ đoạn kéo khách, nếu là thật sự gặp qua rắn hơn mười trượng, sợ là tính mệnh khó đảm bảo.

Lúc đang suy nghĩ, ba bàn khách nhân kia cũng là người từng trải, kinh nghiệm phong phú, nghe đến đó, có người nâng chung trà lên trêu ghẹo.

- Chủ quán, cái này sợ là ngươi biên ra rồi.

- Ách…ài!

Lão tẩu trừng hắn, đang lên sắc mặt, thân thể căng ra đi hai vòng, quơ tay, đầu ngón tay "Bình""Bình" đập vào mặt bàn đối phương.

- Lão hủ sống đến từng tuổi này, lừa gạt các ngươi làm cái gì, rắn kia ta thấy thật sự rõ ràng, cái thân kia, chậc chậc…

Tay mở ra so với eo của mình:

- So với eo ta còn to hơn, đầu so với cái bàn này còn lớn hơn.

Nói đến ngày gặp phải rắn ấy, lão tẩu nói chính mình bị cũng dọa cho phát sợ, run chân đi không được, đợi đến trời sắp tối rồi mới run rẩy xuống núi về nhà.

- Năm ấy, lão hủ ỷ vào tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng, đốn củi săn thỏ khắp núi, không gặp sài lang hổ báo, lại bắt gặp đại xà kia, lúc ấy lão hủ lật mấy ngọn núi, phương viên mấy chục dặm đều không nhìn thấy một hai gia đình, thừa dịp trời còn chưa tối, cõng ba bó củi, hai con thỏ rừng, cứ thế đi trên đường, dù sao trong núi trời tối, đường không dễ đi không nói, vạn nhất gặp yêu ma quỷ quái, Hồ Tinh chuột quái, vậy mệnh liền phải đặt lại chỗ ấy rồi.

Lão tẩu xách theo ấm trà đổ vào trong chén nước trà cho Lục Lương Sinh, Vương Bán Hạt, nhìn đám người đang rất hứng thú, cười ha hả nói tiếp.

- Trong núi mà, lời đồn gì đều có, trong đêm ầm ầm tiếng vang, vô duyên vô cớ sáng lên như cái đèn lồng, còn có tin đồn về đầu Đại Bạch Xà kia, mặt trời còn chưa lặn, lão hủ hai chân lanh lẹ, vừa xuống hết một ngọn núi, còn chưa lên đồi núi khác, bỗng nhiên một trận gió thổi tới, con mắt lão hủ mơ hồ thấy không rõ mọi thứ, tựa như mông lung lạc lõng giữa màng sương trắng, còn chưa đi được mấy bước, liền nghe thanh âm tê tê...

Bên ngoài, có hai người khách đeo lấy bao phục tiến vào, lão tẩu dừng lại lời nói, nghênh đón khách.

‘Gió, sương trắng.....’

Lục Lương Sinh nhấp một hớp trà lạnh, lông mày cau lại, có thể tạo ra yêu phong, yêu quái tung mây mù, nên có chút đạo hạnh rồi, chắc hẳn đã tu luyện thành yêu, chỉ là không biết thành yêu bao lâu.

Ba bàn khách nhân nghe đến mê mẩn lại để cho nhi tử lão tẩu thêm trà mang thức ăn lên, vội vàng thúc giục.

- Nhanh kể tiếp đi.

- Đang kể tới lúc hay đừng đứt đoạn chứ.

- Tranh thủ thời gian tranh thủ thời gian, huynh đệ chúng ta không thiếu tiền đồ ăn, mau nói cho xong!

Trà quán huyên náo ồn ào, lại có khách nhân mới tới, lão tẩu chào hỏi vài tiếng, mời đối phương ngồi xuống, sắp xếp qua cái bàn, mới nói.

- Đừng nóng vội, để lão hủ ngẫm lại nói đến chỗ nào rồi.

Vương Bán Hạt bên cạnh bàn nhắc nhở một câu.

- Thấy sương trắng, nghe được âm thanh tê tê!

- Ha ha, vị lão ca này trí nhớ tốt.

Nhớ lại vừa rồi nói đến đâu, để nhi tử tới hỗ trợ cho khách nhân gọi món ăn, chính mình đi đến chính giữa, vuốt cằm râu ngắn hoa râm.

- Động tĩnh à, lão hủ hiện tại cũng còn nhớ rõ, đứng lên, chính là tiếng rắn kêu, lúc ấy trẻ tuổi nóng tính, lá gan cũng rất lớn, lần theo thanh âm kia đi qua, đẩy mấy bụi cỏ ra, một dòng suối nhỏ nằm ngang vách núi, ôi, còn một con rắn lớn hơn treo chỗ ấy!

Đoạn thân thể phía sau còn ở trong rừng, to như vạc nước, từng tấm vảy trắng bóng, cái đầu to ngóc lên, không ngừng phun lưỡi, đem nước hút vào giữa không trung, bay vào trong miệng, có thể hù chết người, lúc ấy lão hủ run chân đặt mông ngồi trên mặt đất, cả người đều là mồ hôi lạnh.

Bất quá đáng tiếc, rắn kia hình như phát hiện ta ở một bên nhìn trộm, nhấc lên một trận gió, thổi lão hủ trên mặt đất lăn vài vòng, đứng lên lại nhìn, rắn kia trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

Khách nhân mới tới nghe lão tẩu nói, nhịn không được cười lên ngắt lời:

- Chủ quán, không phải ngươi gặp ảo giác đó chứ, trong núi có chướng khí, thần không biết quỷ không hay để cho người ta nhìn thấy ảo giác.

- Không có khả năng!

Nghe được người khác nghi vấn, chủ quán cơ hồ một mặt nghiêm lại, khoát tay áo:

- Lão hủ sẽ không lừa gạt các ngươi, sau khi rắn kia đi, trên vách núi đá có cục đá rơi xuống nện vào suối nước, vậy làm sao là ảo giác, tuyệt đối không phải!

- Nói khoác không biết ngượng, một cái rắn lớn như vậy, không ăn ngươi, ngược lại chạy, nói ra ai mà tin.

Một khách nhân lắc đầu, ngồi thẳng trở về tiếp tục ăn đồ ăn.

Chung quanh, còn có vài tiếng đi theo phụ họa, nghe được điều này, lão tẩu chậm rãi đi trở về bếp, thả đồ ăn trong ngăn tủ dưới mặt đất vuốt ve, lật ra một cái hộp gỗ bình thường .

- Chư vị không tin? Lão hủ cho các ngươi xem một vật.

Mở then đồng, bên trong có một đoạn mảnh lụa nhỏ, để người ở mấy bàn dừng nhai nuốt, rướn cổ lên hiếu kì nhìn xem không biết hắn lấy ra cái gì.

Lục Lương Sinh bên cạnh đối diện bếp lò vừa vặn có thể nhìn thấy hộp gỗ, mảnh lụa kia được lão tẩu mở r , bên trong lẳng lặng đặt một mảnh vảy màu trắng mơ hồ trong suốt, lờn bằng bàn tay người.

Hí ~~

Nhìn thấy lão tẩu giơ lên một mảnh vảy hơi mỏng, mấy bàn người không khỏi hút miệng khí lạnh, một thời gian không biết nên nói cái gì, vẫn giữ tư thế gắp thức ăn uống trà không nhúc nhích.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch