Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 465: Kẻ Thù Và Cố Nhân Của Con Cóc (2)

Chương 465: Kẻ Thù Và Cố Nhân Của Con Cóc (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nữ tử dừng một chút, tiếng cười trêu tức phóng đãng.

- Tên thư sinh bên cạnh ngươi kia hình như là kẻ đã giết Thánh Hỏa Minh Tôn, chọc tới vị trong Ngũ Sắc Trang, muốn tìm đến ngươi, còn không đơn giản, Bạch Bào Lang Quân nói, chớ đi cùng thư sinh kia, nếu không lại chết như thế nào cũng không biết.

Đạo Nhân cóc hơi khép mí mắt, hừ lạnh một tiếng.

- Ai dám đến, lão phu ăn hết hắn.

Nghiêng người nâng đỡ Hồ Lô, vốn muốn rời khỏi, con cóc đi đến bệ đá bên cạnh nhìn xem phía dưới tối như mực, tựa như động không đáy, khóe miệng giật một cái, lại nghiêng đầu đi.

- Lão phu nghe được lời lang quân nói, ngươi đi đi, ở hồi lâu đợi lát nữa lão phu liền thèm, tách một chân ngươi đưa vào trong miệng không chừng.

Đạo Nhân cóc chậm rãi mở miệng nói chuyện, đồng thời một bên nhìn lại thạch nhũ đen kịt trên đỉnh động, một bên dò xét độ cao phía dưới......

‘Chết tiệt, tại sao còn chưa đi, lão phu không thể đi xuống.’

Phía sau, ánh lửa chập chờn lung lay chiếu rọi, nữ tử ở một bên bỗng nhiên mở chân dài dưới váy ra, đi vào hỏa quang, hướng tới gần thân hình ngắn nhỏ.

- Vội vã đuổi người ta đi như vậy, không phải chỉ là một chân sao, cho ngươi.

Xẻ tà váy dài sa mỏng, một chân dài trắng nõn dưới mặt đất duỗi ra, kéo căng mu bàn chân, đầu ngón tay hơi vươn vểnh về hướng Đạo Nhân cóc, môi đỏ lộ vẻ vũ mị.

- Xem được không? Cho ngươi nếm thử.....

Trong ánh sáng của đèn lồng, chân dài duỗi ra mơ hồ như nhìn thấy lông tơ tinh mịn phía trên, đột nhiên trên mặt đất phản chiếu ra hình ảnh một thứ sắc nhọn, bỗng nhiên đâm tới.

Thoáng chốc!

Đạo Nhân cóc đồng thời nghiêng mặt qua, sau khi quét qua màng cóc, nói:

- Làm càn!

Sau một khắc, trong không khí chỉ nghe vang lên một tiếng "Keng!" nhẹ, một đạo hắc ảnh xuyên qua ở giữa một con cóc và một nữ tử, hỏa diễm trong đèn lồng trên mặt đất lay động, thân hình nữ tử duỗi ra nhảy vọt tiêu thất tại chỗ, tung bay đến gần vách động, nằm nhoài phía trên ngẩng đầu, váy dài sa mỏng dập dờn, sáu cặp đùi trắng nõn đẹp đẽ xông ra dưới váy, hướng hai bên mở ra, ổn định thân hình, ánh mắt nàng nhìn lại phía trước, một thanh trường kiếm cổ điển đứng ở giữa không trung, ông ông rung động.

- Một tiểu mỹ nhân tám chân, ngươi là Giải Yêu?

Nữ tử vừa cắn răng vừa hô:

- Tri Chu Tinh!

Gương mặt xinh đẹp nhoáng lên, đôi mắt đẹp dưới lông mày trong nháy mắt biến thành mắt kép, trong miệng duỗi ra một tiếng giác hút tê minh bén nhọn, đưa mắt nhìn đến trường kiếm giữa không trung, trong nhận thức, nàng thấy một đạo thân ảnh bay lên không vọt tới, thừa dịp đối phương còn chưa rơi xuống đất, giác hút mở rộng, một đạo chất lỏng màu xanh biếc lặng yên phun ra.

- Lương Sinh cẩn thận!

Đạo Nhân cóc kề bên khá gần, mặc dù mờ tối nhưng vẫn thấy rõ ràng, Lục Lương Sinh lại khó mà nhìn thấy nọc độc không âm thanh đang phun đến, nghe được lời sư phụ nói, trong nháy mắt thư sinh vung mở ống tay áo chống cự, dây đỏ trói tiểu vỏ kiếm bên hông đột nhiên xuất hiện một vệt thần quang lấp lóe, quanh người Lục Lương Sinh nổi lên kim quang hình tròn.

Nọc độc cùng quang cầu kim sắc vừa chạm vào nhau ——

Yêu lực trong nháy mắt tiêu tán, nọc độc mất đi rơi xuống phía dưới mặt đất, hiện ra một đám khói trắng phát ra mùi hôi thối.

- Đây là Pháp Bảo gì!

Nữ tử kinh ngạc, sáu chân dưới người đạp ra, không dám đánh lâu, dọc theo vách động sột sột soạt soạt chạy tới trong bóng tối, Lục Lương Sinh bay lên không hạ xuống ống tay áo vung vẩy ra, kiếm chỉ giận đánh xuống về hướng yêu vật leo đi trên vách động!

- Trảm!

Nguyệt Lung Kiếm treo cao giữa không trung vèo một tiếng bay đi, xé rách không khí vang lên tiếng oanh minh, nữ tử nhanh chóng bò đi thoáng quay đầu nhìn qua, kiếm ảnh xông ra phạm vi ánh lửa, một cây thạch nhũ treo ngược vỡ vụn rơi xuống.

Lông tơ toàn thân cao thấp nàng dựng thẳng tắp, trong lúc hoảng sợ, trong khoảnh khắc nàng cắn răng đánh tới một khối nham thạch dưới thân, phá không mà đến, còn có sát ý như bài sơn đảo hải.

Oanh ——

Một đoàn khói đen nương theo tiếng vang nổ tung, mảnh đá tóe lên bay vụt bốn phía đánh vào vách động gần đó, nham thạch "Loảng xoảng" vang lên.

Chốc lát, khói đen cuồn cuộn, Nguyệt Lung Kiếm xuyên qua làn khói bay trở về, thân kiếm lắc một cái, một đầu chân nhện che kín tóc tím rơi trước người Lục Lương Sinh và Đạo Nhân cóc.

Tranh công tự đắc đung đưa trái phải, âm thanh Phổ Độ Từ Hàng vang lên.

- Lão cóc, thưởng cho ngươi.

- Cút!

Đạo Nhân cóc dùng một cước màng đem cái chân con nhện kia đá đá mấy cái, nghiêng mặt đi, một bên Lục Lương Sinh nhìn chằm chằm tàn chi của yêu vật, đáng tiếc chưa thể chặt xuống hết toàn bộ để cho đối phương chạy, hắn xoay người đem cái chân này nhặt lên, lại đem sư phụ phóng tới bả vai, đi ra ngoài cửa động.

- Sư phụ, ngươi cùng nữ yêu này có thù?

Đi tới cửa động, Đạo Nhân cóc từ dưới đầu vai đồ đệ đứng lên, vỗ vỗ tro bụi trên áo ngắn, nghe được hai chữ "Có thù", ánh mắt có chút khinh thường nhìn cái chân nhện kia.

- Lúc vi sư đỉnh phong, không ít lần tách chân nàng ra ăn.

Lục Lương Sinh gật gật đầu, đối với quan hệ của sư phụ lúc xưa, mặc dù hiếu kỳ, nhưng sư phụ không nói, hắn cũng không hỏi nhiều, đi qua gỡ hết tơ nhện cho Vương Bán Hạt, trở lại trước con lừa già, dắt dây cương, bất quá lúc trong động hắn cũng nghe đến một phần của cuộc đối thoại.

- Vậy, Bạch Bào Lang Quân là ai?

Trên sợi dây rủ xuống từ giá sách, Đạo Nhân cóc leo lên cửa nhỏ, thở hồng hộc quơ quơ màng cóc.

- Một cố nhân, vi sư có chút mệt mỏi.

Nói xong, đem cửa nhỏ đóng lại, không lên tiếng nữa.

Lục Lương Sinh thở dài, sư phụ không muốn nhiều lời, hơn phân nửa trong đó có ẩn tình gì, bất quá Ngũ Sắc Trang, hắn ngược lại là lần thứ ba nghe được cái tên này.

"Không biết Pháp Tịnh hòa thượng ngao du bốn phía có biết hay không."

Trong suy tư, Lục Lương Sinh lôi kéo con lừa già đi qua tán cây cổ thụ ra ngoài rừng, lúc đó đã là hoàng hôn, tà dương đỏ hồng khoác lên một tầng đám mây khắp núi xanh, gió thổi qua, từng mảnh xanh đậm nhấp nhô lay động.

Mông lừa lay động giá sách, Đạo Nhân cóc cách khe hở cửa nhỏ nhìn xem phong cảnh ngoài núi, đáy mắt nổi lên tia ký ức trước kia.

Đó là tại Thương Lương Tây Bắc, có một cự lang màu trắng núp ở đỉnh núi nhìn lên trăng sao, sau đó mở miệng thét dài.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch