Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 466: Bạch Bào Lang Quân

Chương 466: Bạch Bào Lang Quân




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Mầy trời phía tây đỏ hồng thổi qua đỉnh núi, ánh trời chiều kéo dài rừng hoang khắp núi, hoàng hôn trong gió núi, cành lá rậm rạp nhấc lên tầng tầng gợn sóng.

Tiếng chuông đồng đinh đinh đang đang vang trên đường núi ráng chiều, thư sinh bạch bào ngồi trên lưng lừa nhắm mắt suy tư nghi hoặc trong lòng, lão đầu mắt mù chống trượng bấm đốt ngón tay suy tính có mấy cục đá ở con đường dưới chân.

Con lừa già nhấp nhô mông hơi lay động giá sách, Đạo Nhân cóc ngồi trong phía sau cửa nhỏ, ánh mắt xuyên thấu qua khe hở, nhìn lại sơn dã đầu hè bên ngoài.

Ráng chiều giống như tan ra khắp núi xanh đậm, khắp nơi này biến thành màu vàng đất như của ở Thương Lương vùng Tây Bắc, tiếng ve kêu trong tai cũng dần dần truyền ra âm thanh hò hét sát phạt.

- Đừng đi, Tử Yên Yêu Đạo kia ——

- Vây quanh hắn! Tên ác yêu này ăn vô số người, chư vị đạo hữu không cần thiết lại để cho hắn đào thoát, làm hại nhân gian!

- Yêu nghiệt! Bảy trăm sáu mươi mạng người Phục Sơn Trấn đang ở dưới đất chờ ngươi!!

Mây mù trong núi mênh mông, vô số bóng người hội tụ, hoặc chụm lại hoặc tản ra, vung vẩy pháp khí trong tay che kín bầu trời, từng đạo pháp quang hướng đỉnh núi phương xa đánh tới.

Oanh!

Rầm rầm rầm ——

Núi đá nổ tung vỡ nát, cả ngọn núi lít nha lít nhít pháp quang oanh kích, cứ thế mà san bằng một đoạn, xốc lên sóng khí bay ra bốn phương tám hướng, bốn phía rừng hoang đều trong nháy mắt đứt gãy ngã xuống.

Bụi mù tản đi, có một lão nhân sừng sững ở đỉnh núi, áo bào phần phật tung bay, râu tóc xen lẫn một chút trần ai phủ động trong gió, ánh mắt nhìn qua số đại tông môn phía dưới, không có nửa điểm lui bước.

- Ha ha ha, lão phu há có thể chạy ——

Tay áo rộng phất một cái mở ra thủ chưởng, hắc văn Tử Kim Hồ Lô đột nhiên xuất hiện, gỡ cái nắp ra ném đi đến không trung, một đoàn khói tím xông ra khỏi miệng hồ lô, như thủy triều phô cả thiên địa bay tới dưới chân núi.

- Chư vị đạo hữu, chống đỡ làn khói độc, Tử Yên Yêu Đạo chính là đang nỏ mạnh hết đã, không chống được bao lâu!

Quả nhiên, khói độc màu tím cuốn tới bị đám người dùng ngự sử pháp thuật, Pháp Bảo chống cự làm kết giới, thời gian không đến uống cạn nửa chén trà, Yêu Đạo trên đỉnh núi bắt đầu run rẩy thân thể, nhiều năm qua thôn phệ tu vi của người khác bây giờ đã xuất hiện phản phệ, khóe miệng tràn ra vết máu, nhuộm đỏ râu dài.

Nhưng không đợi đến khi tu sĩ tông môn phía dưới xông lên đỉnh núi, dưới tầm mắt ánh mặt trời bỗng nhiên âm xuống, đám người quay đầu lại, cát vàng tưg hướng Tây Bắc cuốn qua thiên địa, trong nháy mắt che giấu đám người.

- A —— -

Đột nhiên một tiếng hét thảm vang lên thê lương trong cát bụi, một tu sĩ gần đó nghiêng đầu, ánh vào đáy mắt là đồng đạo của hắn, trong tiếng kêu gào thê thảm mà cái đầu rớt xuống, trong khoảnh khắc huyết tiễn từ hai vai không đầu xông lên bầu trời, một đạo hắc ảnh tựa như kéo lấy áo choàng, hướng hắn lao đến.

Tu sĩ sợ run tầm mắt tối sầm lại, đau nhức kịch liệt từ ngực truyền đến, bên tai còn có vô số tiếng người hò hét, dần dần trở nên mơ hồ.

- Trong cát vàng có cái gì? !

-... Không tốt, là người đến giúp đỡ Tử Yên Yêu Đạo!

- Tây Bắc, cát vàng, là hắn —— -

Tu sĩ giữa không trung thấy rõ hắc ảnh trong cát vàng, đám người phía dưới liên tiếp tràn máu ra trên đường, hắc ảnh kia nhảy lên bầu trời, gập lại giữa không trung, bay đi đến một khối đá to gần đó, cánh tay vung lên, cát vàng đầy trời mang ra tiếng gào thét thu hẹp một đoàn bay trở về trong ống tay áo của hắn.

Thân hình chậm rãi quay lại, hai mắt uy lẫm, mũi cao miệng rộng dưới cằm có một vòng râu ngắn, khẽ nhếch mở môi, âm thanh hùng tráng.

- Lão cóc, bản vương ngăn chặn Thừa Vân, Tụ Linh Phủ cho ngươi, cái khác, chính ngươi đi đối phó!

Trong tiếng nói, một kiện khăn choàng áo khoác dài ở bên ngoài, lông tơ tuyết trắng đều phủ động trong gió, không cần nhìn hắn, lão nhân trên đỉnh núi bên kia gật đầu cười.

Đó là lần cuối cùng gặp đối phương....

Ký ức quay lại, trong âm thanh chuông đồng đinh đinh đang đang, hình tượng trong đầu Đạo Nhân cóc dừng lại trên thân ảnh đứng trên khô nham kia.

Bạch Bào Lang Quân, một đại yêu đã sống ở nhân gian qua rất nhiều vương triều, sắp tới bốn trăm năm, nhưng ngược dòng tìm hiểu đến những năm cuối Đông Hán, đối phương vốn là một Bạch Lang đã chết, hồn phách mê mang vô ý nghỉ trong một điện thờ được người người cung phụng, hấp thu hương hỏa cung phụng cho vị tướng lĩnh thủ biên kia, cùng thi cốt trong quan tài dưới điện thờ hợp lại làm một, thành tựu hương hỏa, yêu lực, sát khí võ tướng vào cùng một thân, trải qua hơn ba trăm năm, so với yêu tu ngàn năm khác còn lợi hại hơn. Thậm chí còn tự mình lấy họ Công Tôn, lần đầu tiên Đạo Nhân cóc hỏi hắn, vì cái gì lại lấy họ này, Bạch Bào Lang Quân không giải thích thêm, chỉ nói câu:

- Lúc ta là dã thú, từng có chủ nhân, tưởng niệm mà thôi.

- Công Tôn Lão.

Trong âm thanh giá sách lay động, Đạo Nhân cóc ngồi xếp bằng nhẹ nhàng gọi lên cái tên này, nhìn xem phong cảnh sơn dã chậm rãi qua đi ở ngoài, mắt cóc to như hạt đậu có chút phức tạp mà tưởng niệm.

Đối phương mang đến tin tức, có ý bảo hắn trở về Tây Bắc.

Bên ngoài, âm thanh chuông đồng ngừng lại, giá sách ồn ào, sau đó liền nghe đồ tôn Vương Bán Hạt chạy tới:

- Sư công, sư phụ bảo ngươi ăn cơm, vừa rồi đi ngang qua dòng suối nhỏ, bắt được một con cá.

Con cóc còn đang suy nghĩ đã lấy lại tinh thần, nghe được hương vị tiên ngư, biểu lộ nghiêm túc đột nhiên tản ra, bỗng nhiên đẩy cửa nhỏ ra, treo dây thừng rơi xuống trên mặt đất, sột sột soạt soạt mở dây thừng bên hông, hưng phấn vung lấy lưỡi dài chạy như bay qua, lanh lợi vung vẩy đôi màng kêu la.

- Lương Sinh tránh ra, để vi sư đến..... Đúng đúng, thả thêm chút muối, khử tanh mới ngon miệng!!

Đến mức trước đó suy nghĩ "Trở về Tây Bắc" liền không biết đã vứt đi chỗ nào.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch