Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 469: Vì Đại Tùy Chống Cự Cường Địch

Chương 469: Vì Đại Tùy Chống Cự Cường Địch




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Phía sau đá lớn hai bên gò núi đã có sĩ tốt người Tùy xách theo lưỡi đao trường thương điên cuồng xông lên tới, đầu thương đâm lên, chiến mã rên rỉ giơ lên móng trước, đem kỵ binh Đột Quyết trên lưng nhấc xuống lưng ngựa, còn chưa chờ hắn đứng dậy, Tùy binh phục kích vọt tới, chính là một đao chặt đứt đầu hắn.

Đoạn giao phong ngắn ngủi dừng lại, Tùy binh chặt xuống cái đầu giơ đầu lâu đẫm máu hướng người cưỡi ngựa bị đuổi theo trước đó kia hô to:.

- Khuất giáo úy, tiếp theo còn bẩy đám người Đột Quyết không?

Quét dọn chiến trường bốn phía, vùi lấp thi thể, vết máu còn lại, sĩ tốt ngẩng đầu lên nhìn lại, kỵ sĩ xúc ngựa chạy trốn trước đó chậm rãi trở về, cười ha hả xuống ngựa, lấy mũ sắt trên đầu xuống, đập bả vai sĩ tốt kia một quyền.

- Nghĩ hay lắm, người Đột Quyết không phải người ngu, ăn hết hai lần thua thiệt, khẳng định sẽ mai phục ngược lại, thấy tốt thì lấy, nhanh đi về, còn phải áp giải lương thảo cho tướng sĩ tiền tuyến.

Kỵ sĩ thân hình cao lớn, chống đỡ căng cứng một thân y giáp thám báo, chính là Khuất Nguyên Phượng đến tiền tuyến tác chiến, vừa bắt đầu cho là mình mò được trận chiến lớn mà đánh, nhưng tướng quân tên Đạt Hề Trường Nho là bởi vì không biết quan hệ của hắn tại Trường An, hay là quá coi trọng hắn, điều về phía sau doanh áp giải lương thảo.

Tháng ba đến tháng tư đã bày ra chiến sự tại phía bắc, các Khả Hãn Đột Quyết dẫn đầu bởi Đệ Nhị Khả Hãn, A Ba Khả Hãn, sau đó là bọn người Đạt Đầu Khả Hãn và Bộ Ly Khả Hãn, cùng suất lĩnh bốn mươi vạn quân công phía Nam Trường Thành, mà bên này sớm đã bố trí thỏa đáng Tùy quân chia ra tám đường bày phản kích.

Phong hỏa nhất thời nổi lên bốn phía, nhưng Khuất Nguyên Phượng nghe nói các nơi đều có thu hoạch, duy chỉ có nơi này của mình còn không có bao nhiêu động tĩnh, chỉ phải thừa dịp thời khắc áp giải lương thảo, dẫn dụ kỵ binh Đột Quyết điều tra đến giết, thứ nhất là chém giết "Con mắt" dò xét phía sau của địch nhân, thứ hai cũng là tự thân ma luyện chiến trận.

- Không biết bao lâu mới có cơ hội kiến thức trận chiến càng lớn.

Áp giải lương thảo đi đến quân doanh tiền tuyến, rõ ràng số lượng lương thảo, Khuất Nguyên Phượng bàn giao việc phải làm tìm doanh địa quân giới, rút trường kiếm sư phụ cho hắn bên hông ra, ngồi trên mặt đất, dùng tản đá rèn luyện.

Nhìn gương mặt phản chiếu trên mũi kiếm, khẽ thở ra một hơi.

- Không biết sư phụ đang làm gì, hẳn là còn ở Tê Hà Sơn trông coi sư nương, ngày khác viết phong thư cho báo bình an sư phụ thôi, đã lâu như vậy rồi hẳn là người sẽ lo lắng.

Uể oải phơi mặt trời một lát, binh sĩ dưới trướng đã tập kết, tới thông báo với Khuất Nguyên Phượng nên trả lại quân nhu hành dinh, người sau sờ sờ cây lệnh kỳ cắm ở phía sau lưng, lại nặng nề thở dài, không có đất dùng võ mà.

- Đi thôi!.

Khuất Nguyên Phượng trở lại hậu doanh, trở mình lên ngựa hướng về hai trăm tên lính phía sau phất phất tay, trong nháy mắt nhổ cây roi vọt ra khỏi doanh địa, chợt nghe cái gì đó đó siết ngưng chiến mã, nghiêng người lắng nghe.

Đông --.

Đông đông đông đông!.

Tiếng trống trận truyền đến từ doanh rước, binh sĩ trong doanh chen chúc đi ra, có tiếng hò hét.

- Người Đột Quyết đến rồi!.

- Là Đột Quyết Khả Hãn tự mình dẫn đội!.

Doanh địa hỗn loạn mà tự động, từng thân ảnh sĩ tốt hướng võ đài tập kết sắp xếp quân trận, Khuất Nguyên Phượng lúc đầu thúc vào bụng ngựa muốn rời khỏi, cũng mang theo hai trăm thủ hạ gia nhập vào, nhìn xem trên điểm tướng đài, một thân tướng lĩnh tên gọi Đạt Hề Trường Nho kéo lấy áo choàng sải bước đi tới, rút bội kiếm bên hông ra giơ cao lên bầu trời, phát ra tiếng gầm thét!

- Địch nhân đến, các huynh đệ, chuẩn bị khai chiến!

- Giết! Giết! Giết!.

Lít nha lít nhít binh tướng khàn giọng hò hét, trường thương như rừng nện vang mặt đất, rung rẩy mảnh bầu trời này.

Khuất Nguyên Phượng xen lẫn cảm xúc trong đó bành trướng vung vẩy vỏ kiếm đánh yên ngựa, rốt cục cũng để cho hắn chờ đến chiến sự, dù tính chỉ có hơn ba ngàn người, nhưng hắn không hề khiếp đảm....

Sư phụ, xem Nguyên Phượng tăng thể diện cho người như thế nào, vì Đại Tùy ta chống cự cường địch!.

Khói lửa cuốn qua mặt đất, tiếng gào thét sôi trào mãnh liệt theo ánh mặt trời ra xa khỏi mặt phía nam, thư sinh được nhớ nhưng thì ngay trên đường đến Trường An.

Nghỉ qua đêm ở Lan Nhược Tự, đến Huyện bắc Thương Ung, mưa to như trút nước xuống.

Con đường thông hướng Trường An xuất hiện vũng bùn cũng trở nên khó đi, ở giữa rừng hoang tất cả đều là nước mưa ào ào ào đánh vào lá cây tạo ra tiếng vang, Lục Lương Sinh điều động pháp lực, cỏ cây cành khô xung quanh bay tới dựa vào một cây đại thụ dựng lên lều che.

Con lừa già nằm ngang trong tận cùng nhất, giá sách bày ra một bên, dấy lên đống lửa nhỏ, Vương Bán Hạt ngồi xếp bằng hai chân, bấm đốt ngón tay trong miệng nói lẩm bẩm.

Cho vào trong lửa một cành khô, Lục Lương Sinh nghe tiếng mưa rơi, tiếng sấm bên ngoài, bưng lấy quyển sách yên tĩnh đảo trang sách, Đạo Nhân cóc nằm ngữa, áo trải rộng ra hai bên, đôi màng gối lên sau đầu, vểnh lên một chân run đến run đi, nhắm mắt lại nhàn nhã hát từ khúc lúc trước Hồng Liên hát qua.

- Mới gặp lang quân qua cửa nhìn... Còn nhớ Yên Vũ kiếp trước..... Khoác Cà Sa mang bát đến đòi duyên.... Hừ hừ a lang...

Hình như quên từ phía sau, lẩm bẩm hai đoạn, Đạo Nhân cóc thoải mái phát ra tiếng thở dài:.

- Vi sư hơi nhớ nhung tiểu nữ quỷ hát khúc, lúc trước không nên quát tháo thiên địa gì, không bằng trà trộn nhân gian, ngồi uống trà, nghe diệu âm của người ta.

Đột ngột nhắc đến, Lục Lương Sinh trừng mắt lên, nhìn thấy ngoài lều cỏ có mấy con chim nhỏ ướt sũng bay vào, đậu xuống cành cây đang duỗi ra, thư sinh hướng chúng nó cười cười, phất ống tay áo một cái, lông chim ẩm ướt dần dần khô ráo, bốn phi điểu nhảy móng vuốt hưng phấn từ trên xuống dưới, hiếu kì nhìn xem thư sinh bên kia.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch