Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 470: Trong rừng mưa to, giai nhân ở bên

Chương 470: Trong rừng mưa to, giai nhân ở bên




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Không để ý tới chim nhỏ trong rừng, Lục Lương Sinh rủ tầm mắt xuống trên trang sách, ôn hòa chi khí thản nhiên làm cho Điểu Tước không tự giác mà tới gần, đứng ở trên bả vai và trên đùi thư sinh hót hót, con cóc nằm ở giữa cũng không thấy đến sợ hãi.

Trang sách "Xôn xao" lật qua một trang, Lục Lương Sinh bỗng nhiên mở lời, hỏi con cóc đang hát khúc một câu.

- Sư phụ, ngươi nói Bạch Bào Lang Quân là cố nhân, vậy hắn là dạng gì yêu?

- Yêu chính là yêu, nghe ngóng rõ ràng như vậy làm cái gì?

Đạo Nhân cóc bỗng nhiên ngồi dậy, chậc chậc lưỡi, chân màng lật cái áo sang một bên, nhìn lại màn nước treo trên lều cỏ, mắt cóc híp lại.

- Dù sao đi qua Tây Bắc, ngươi cũng chạm không tới.

Thư sinh đóng sách lại, ngược lại cảm thấy hào hứng, thấy bóng lưng nhỏ sư phụ ngồi đấy, cười nói.

- Liền hỏi một chút, đã có thể đánh đồng cùng sư phụ, vậy khẳng định cũng là đại yêu.

Lời này để Đạo Nhân cóc cảm thấy dễ chịu, khẽ vuốt cằm.

- Ha ha, như thế nào lại đánh đồng, nhớ ngày đó vi sư còn cứu hắn một mạng, thời điểm tung hoành Tam Sơn Ngũ Nhạc, hắn còn trong hạt cát chạy ngược chạy xuôi...

Nói đến hứng thú, từ nhảy trên xuống truyền ra tiếng vang nhẹ, Lục Lương Sinh nhanh chóng buông áo xuống bày lên thân, Đạo Nhân cóc nhanh chóng từ trên mặt đất đứng lên, vỗ vỗ tro bụi, chắp tay cái mông lay động nhoáng lên đi đến cửa ra vào lều cỏ.

- Yêu này so với vi sư thì kém một chút, bất quá cũng rất lợi hại, bầy yêu trong Tây Bắc, chắc chắn là tồn tại số một số hai.

Lục Lương Sinh chớp chớp đầu mày, không khỏi hỏi:.

- Vậy người đầu tiên là ai?.

Bên kia, thân hình thấp bé của con cóc hơi nghiêng mặt qua, vung màng lên.

- Tự nhiên là vi sư!

Chữ "Sư" hạ xuống, Vương Bán Hạt lẩm bẩm bấm đầu ngón tay bên kia đống lửa bỗng nhiên vỗ đầu gối, hét to một tiếng.

- Tốt!.

Sư đồ hai người đang nói chuyện thì dừng lại, cùng nhau nghiêng đầu nhìn sang, lão đầu nhi cảm nhận được có bốn đạo ánh mắt đang nhìn tới, vội vàng đứng lên hướng Lục Lương Sinh chắp tay, sau đó liền hướng Đạo Nhân cóc bái một cái.

- Sư phụ, sư công, Thừa Ân đường đột, vừa rồi bấm ngón tay tính toán tình trạng sư đệ, phát hiện phần lớn là điềm lành, nghĩ đến sau này khải hoàn hồi triều tránh không được quan to lộc hậu, Thừa Ân cũng thuận thế chuyển vào kinh.....

Nhất thời kích động kém chút đã đem ý nghĩ trong lòng nói ra, Vương Bán Hạt phanh lại lời nói, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, còn tốt còn tốt, kém chút nói để sư phụ nghĩ lầm lão hủ chính là người tham phú quý.

Bên kia Lục Lương Sinh không phải thiếu niên sơ xuất của Tê Hà Sơn lúc trước, làm sao không biết nửa câu nói của hắn có ý tứ gì, bất quá cũng không để ý, đối với thuật xem tinh tượng của hắn lại khuyên giải một phen.

- Thừa Ân, thuật này tuy nói nhìn khí số cát hung, nhưng phải kỹ càng, Thiên Đạo đều có nhân quả, thăm dò nhiều, sẽ chỉ làm chuyện lúc đầu bình thường trở nên mơ hồ không rõ, sinh ra biến số!.

Tu hành không dễ, huống chi lão nhân mấy chục tuổi đầu như vậy, thời điểm ngày đó thu đồ cũng là thời điểm Vương Thừa Ân đi tham gia lễ bái, hắn đã là đệ tử của Lục Lương Sinh, há có thể bên này nặng bên kia nhẹ.

- Ngươi tu đạo quá muộn, học phần lớn là xem tinh tượng chi thuật, tương lai tuổi thọ có thể sẽ ngắn đi, chớ có ham vinh hoa, thêm chỉ điểm sai đường, nghi hoặc người khác, góp nhặt âm đức, nói không chừng còn có thể kéo dài tuổi thọ, vượt kiếp thành tựu chính quả, nhớ lấy không phải làm chuyện có hại âm đức.....

Đạo Nhân cóc nhìn bộ dáng đồ đệ dạy bảo, ấn tay áo, đi đến đống lửa, uể oải nằm xuống, hơi khép mí mắt.

- Ngươi học bộ dáng của lão học cứu thuyết giáo người ta.

Gió xen lẫn hạt mưa "Ào ào" rơi xuống trong rừng, lều cỏ lay động, trong lúc nhất thời là không dừng được, bên đống lửa ấm áp, Đạo Nhân cóc cuộn ở một bên nhàm chán ngáp một cái.

Lục Lương Sinh một lần nữa nâng sách lên, tinh tế phẩm vị điển tịch cố sự, mấy con chim nhỏ dừng ở trong rơi vào lão đầu nhi tóc rối bời, chải áp lông chim nhét chung một chỗ tương hỗ kêu khẽ, ngẫu nhiên, yên tĩnh mà nghe, bên kia là tiếng thư sinh đọc sách....

- Mau mau! Bên kia có một lều cỏ!

- Ôi, may mắn gặp gỡ được một nơi trú mưa.

Vũng bùn trên đường nhỏ, một chiếc xe ngựa ép qua nước bùn, xa phu đánh xe cùng vài người trẻ tuổi cưỡi ngựa đi tới không xa, mấy người toàn thân ướt đẫm, run rẩy xuống lưng ngựa, hướng trong xe ngựa kêu gào chỉ vào lều cỏ bên kia, chốc lát, rèm xe xốc lên, ba nữ tử chống đỡ dù giấy dắt nhau đi xuống, xách theo váy đội mưa đi theo bốn vị thanh niên chạy tới lều cỏ bên kia.

- Các ngươi trong xe đợi đi, chạy ra ngoài làm cái gì?!.

- Đúng vậy, trong xe không bị mưa.

- Thành Văn huynh nói như thế là thế nào, há có thể để ba cô nương cùng với xa phu ở cùng một chỗ!.

- Ai, trong lều cỏ có người!.

Trong lúc bốn vị thanh niên chạy phía trước cùng ba nữ tử phía sau nói chuyện, một người phía trước nhất bỗng nhiên lên tiếng, một nhóm bảy người liền thấy lều cỏ, có đốt đống lửa, một lão đầu có mái tóc rối bời, một thư sinh bạch bào, tận trong cùng còn có một con lừa già, bên cạnh bày ra giá sách.

- Vị huynh đài này, thuận tiện để cho chúng ta đến tránh mưa, được không?

Bảy người có người có chút lễ phép mở miệng trước, nhưng còn chưa chờ Lục Lương Sinh nói chuyện, bên cạnh công tử mở miệng trước kia có một người khác lại cướp lời nói trước, vung tay áo dọa mấy con Điểu Tước trong lều bay loạn khắp nơi.

- Thành Văn huynh, lều cỏ ở ven đường, không phải của hắn, để ý tới làm cái gì, xem tuổi tác còn không tới hai mươi, cũng là một thư sinh nghèo túng mà thôi, không đảm đương nổi chúng ta làm lễ đâu.

Lục Lương Sinh cau mày lại, ánh mắt nhìn lại bảy nam nhấn nữ nhân ướt sũng này, phía sau bốn vị thanh niên kia là ba nữ tử trong đó một nữ tử mặc váy áo hoa sen màu xanh nhìn thấy khuôn mặt thư sinh đối diện, gương mặt xinh đẹp bỗng nhiên cười như nở hoa.

Nàng nhận biết được thư sinh này, còn rất quen.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch