Trưởng bối đã mời, lời nói còn nói đến trình độ như vậy, Lục Lương Sinh không chối từ được, chỉ phải đi theo Mẫn Thường Văn trở lại trong phủ, giữa đường đi ngang qua tiểu viện, nhìn thấy trong tiểu viện kia có một cây nhãn đứng thẳng, bàn đá băng ghế đá đầy đủ, một bên còn có mấy gian phòng xá, nhìn có chút quen mắt.
Lão nhân thấy thư sinh nhìn xem biệt viện, cười ha hả khẽ vuốt râu dài dưới cằm nói:.
- Nơi đó là lão phu cải tạo lại giống như thời gian còn ở tiểu viện của Thúc Hoa Công, vào xem không?
Có cửa nguyệt nha, đi vào trong nội viện, cây nhãn già chập chờn cành lá, ánh nắng xuyên thấu qua khe hở rơi vào bàn đá, Lục Lương Sinh thoáng như lại thấy được thân ảnh ân sư lúc trước tay nâng quyển sách đứng dưới tàng cây.
- Nhớ tới ân sư của ngươi rồi sao?
Mẫn Thường Văn để người hầu bưng nước trà tới, ngồi xuống đưa cho thư sinh, Lục Lương Sinh cười cười gật đầu, thu tầm mắt lại khỏi cây nhãn, ngồi xuống đối diện.
- Đúng thế, bất quá người đã qua đời nhiều năm, không còn suy nghĩ nhiều nữa.
Ở cửa nguyệt nha có hình bóng xinh đẹp nhìn thư sinh cùng phụ thân trò chuyện vui vẻ, đi theo, trong lòng rất cao hứng, dặn dò người hầu không có chuyện gì không được đi vào quấy rầy, bước chân nhẹ nhàng đi qua chỗ mẫu thân.
Cây già trong tiểu viện sàn sạt khẽ lay, lão nhân nhấp qua một ngụm nước trà, buông chén trà xuống, ánh mắt nhìn thấy nữ nhi rời khỏi, lại nhìn mặt thư sinh cười nói:.
- Lương Sinh đã nói lời này, nghĩ đến Thúc Hoa Công đã chuyển thế một lần nữa làm người.
Mẫn Thường Văn biết được Lục Lương Sinh không chỉ tu đạo, lúc ở Thiên Trị, cũng từ trong miệng nữ nhi biết được đối phương còn có chút qua lại cùng Thành Hoàng Âm Ti, tất nhiên đã nghe ngóng được chuyện ân sư hắn hạ lạc ở đâu.
Vừa nghĩ tới nhiều năm tri giao, lão nhân siết chặt chén trà, hướng thân thể về phía trước hơi thăm dò, lời nói giảm thấp xuống.
- Hiện nay, Thúc Hoa Công chuyển thế nơi nào, có những người nào trong nhà?
Đối diện, Lục Lương Sinh chỉ cười cười, cũng không trực tiếp trả lời.
- Thị Lang không phải người trong tu đạo, chuyện Âm Ti luân hồi không thể tùy ý nói, vẫn là nói một chút chuyện khác đi, vãn bối đi ngang qua Trường An, lại chuẩn bị đi đến phía bắc nhìn xem, nghe nói người Đột Quyết xuôi nam Trường Thành, nếu như tiến vào phạm vi Trường An, đứng chịu mũi sào chỉ sợ là Cao Lăng Huyện, Thị Lang đại nhân, nên đề phòng mới được.
Chẳng biết tại sao sau khi nghe xong lời Lục Lương Sinh nói, Mẫn Thường Văn lại vuốt râu mỉm cười, từ trong lời nói đó, hắn đã biết được chỗ lão hữu đi.
Ve kêu dưới trời chiều đỏ hồng từng hồi, cây già lắc lư cành, lá già rơi trên thân hai người nhẹ nhàng lay động.
Mẫn Thường Văn biết được tin tức lão hữu,liền không còn dây dưa chuyện này, hắn buông xuống chén trà, thở dài.
- Lương Sinh nói đến chiến sự phương bắc, lão phu cũng có đồng cảm, nhớ ngày đó cuộc chiến ở Nam Trần, gia quốc phá diệt, làm cho người đau lòng nhức óc, không phải tội của Trần Tĩnh, bây giờ người Hồ xuôi nam, lo lắng lại lần nữa diễn ra bi kịch ngày đó, lão phu mấy ngày nay đều bận rộn trong quan nha, nhìn thấy tính tình bệ hạ hiện nay, trong lòng quả thật rất thoải mái, Đại Tùy trên dưới đồng lòng, quân lệnh thần động, quả nhiên là thứ không nhìn thấy từ Nam Trần, ha ha.....
Lão nhân đột nhiên cười to, nhìn xem thư sinh đối diện lấy ra ấm trà châm cho mình, gật gật đầu tiếp tục nói:.
-... Bệ hạ chia ra tám đường nghênh kích, từ U Yến đến khu vực Tây Bắc, chiến sự thắng nhiều bại ít, người Hồ bốn mươi vạn, chỉ thường thôi, Lương Sinh không cần phải đi qua, dứt khoát ở lại trong phủ của ta, chờ tam quân Đại Tùy khải hoàn trở về!
Lục Lương Sinh không hiểu quân sự, tối đa cũng chỉ nghiên cứu dã sử, diễn nghĩa trên sách vở nhìn qua một chút, thật muốn đi qua, chẳng lẽ lại điều động pháp thuật giết địch?
Nhận sắc phong của Tùy quốc, nhiều nhất bảo hộ thiên hạ mưa thuận gió hoà, chính sự quân sự xác thực không nên nhúng tay quá nhiều, nếu như là như vậy, tất cả người tu đạo trong thiên hạ đều dính vào, chẳng phải là biến thành chúng thần loạn vũ như thời Thương Chu?
Nghĩ nghĩ, Lục Lương Sinh lắc đầu đem ý tưởng này hất ra thả, ấm trà qua một bên.
- Ở tại trong phủ, sợ có vẻ không ổn, vừa vặn trong thành, ta có một đệ tử, cũng có thể đi qua tá túc mấy ngày, chờ tin tức phía bắc một chút.
- Ngươi chính là đồ tôn của ta, ở tại trong phủ ta, người nào dám nói xấu?!
Lão nhân nghe Lục Lương Sinh phải đi, ngữ khí có chút kích động, lão hữu Thúc Hoa Công qua đời nhiều năm, bây giờ người có thể nói chuyện càng ngày càng ít, thanh niên trước mắt mơ hồ có cử chỉ bộ dáng của Thúc Hoa Công lúc còn trẻ, tự nhiên là luyến tiếc.
- Sư phụ ký túc trong nhà đệ tử mới khiến cho người lên án, nếu muốn gặp ta, có thể tới tìm là được.
Sau đó, hỏi đến người phía sau kia là ai, từ miệng Lục Lương Sinh biết được chính là Bắc Chu Hoàng tộc Vũ Văn Thác, lão nhân nhíu mày, cuối cùng vẫn không có phái hạ nhân qua phủ đi thông truyền, tự mình gặp nhau cùng Hoàng tộc tiền triều, chính là tối kỵ khi làm quan, Mẫn Thường Văn làm quan nhiều năm, há có thể không biết được đạo lý này.
Bất quá nói hết lời, vẫn để thư sinh lưu ở trong phủ mấy ngày, mới hài lòng rời khỏi tiểu viện, đi xử lý một ít công vụ mang về nhà, sau khi đưa Lục Lương Sinh đến cửa nguyệt nha, lúc này mới trở về trong viện.
Trời chiều hạ xuống một vệt đỏ hồng cuối cùng, phòng xá rộng mở bên trong song cửa, Đạo Nhân cóc mệt mỏi ngáp một ngụm, ngồi tại khung cửa sổ chậc chậc lưỡi.
- Tại sao còn chưa đi?
Hừ gào hừ ~~.
Lừa già tháo giá sách nhàn nhã nhấm nuốt cỏ khô, từ biệt viện phía sau đi tới song cửa, ngóc lên cái cổ dò tới miệng cong, run run hai cái tai dài, ra hiệu con cóc nhảy lên, dẫn nó đi tản bộ.