Vung màng đem miệng lừa dò tới đánh một cái, ngồi xổm bên trên khung cửa sổ, chống đỡ cái cằm nhớ tới phải đi Tây Bắc, trong lòng con cóc phần lớn là có chút lo lắng, Bạch Bào Lang Quân phái yêu tới khuyên bảo, khẳng định chuyện rất nghiêm trọng, nếu như gặp Ngũ Sắc Trang kia..... Ách, Ngũ Sắc Trang là cái gì?
- Sư phụ, ngươi ngồi ở chỗ này suy nghĩ gì thế?
Lục Lương Sinh từ cửa nguyệt nha bên kia trở về, thật xa liền thấy Đạo Nhân cóc chống đỡ cằm ngồi ở chỗ đó, mắt to như hạt đậu lộ vẻ ra đa sầu đa cảm, nếu như bên trong bức tranh, cho hắn thêm vào một mảnh lá thu rơi phía trước cửa sổ, thì càng hợp với hoàn cảnh.
Đột nhiên nghĩ tới đây, Lục Lương Sinh hào hứng vẽ tranh, cầm thẻ tre trong phòng lên vuốt ve xem tàng thư, Vương Bán Hạt giúp khuân giá vẽ ra tới, mình cầm qua bút mực giấy nghiên, giơ lên một cái liền thấy Mẫn Nguyệt Nhu đổi lại thân váy áo màu hồng bưng một chén canh đứng ở nơi đó, cười mỉm nhìn hắn.
- Đây là phân phó phòng bếp bên kia nấu..... Lục công tử muốn vẽ tranh, vậy để ta giúp ngươi.
Nhanh chóng buông bát sứ xuống, đoạt lấy bút mực Lục Lương Sinh phía trước, đem mực xanh thả vào nghiên đá, Vương Bán Hạt chuyển giá vẽ ra, chống lên xong, "Xem" lấy một màn trước mắt, ai một tiếng thở dài, đong đưa đầu chậm rãi đi trở về trong phòng, đọc thư của mình.
Biết..... Biết.
Biết!
Biết!
Tiếng ve kêu phiền lòng trên cành cây, Đạo Nhân cóc bên trên khung cửa sổ lộ ra cái bụng trắng bóng, nằm nghiêng xuống chống đỡ đầu mình, nhìn xem một đôi nam nữ bên ngoài, thầm thì trong miệng.
Gió mát thổi vào tiểu viện, thư sinh một bộ bạch bào nói chuyện với thân ảnh có mùi thơm nhàn nhạt bên cạnh, cầm bút lên dính vào mực nước, ngòi bút rơi xuống họa quyển đang trải rộng, trong ánh mắt nữ tử ngẫu nhiên mỉm cười, đưa tay tiếp nhận canh đưa tới, uống một ngụm.
Nữ tử che miệng cười khẽ, bên trên bức tranh, một con cóc chống đỡ cái cằm, ngồi trên song cửa suy tư, trời chiều đỏ hồng dần dần thành hình.
Cây già sàn sạt nhẹ vang lên, phi điểu dừng trên ngọn cây, mặt trời lặn xẹt qua mái hiên tiền viện, một nhóm bốn thư sinh vội vàng, có chút chật vật tiến đến, bái kiến Mẫn Thường Văn đang xử lý công vụ, nói đến chuyện phát sinh sáng sớm hôm nay, làm cho lão nhân bốc lên lửa giận, đuổi bốn người này đi.
Con gái lão phu, há có thể như vậy!
Không lâu, trở lại trắc viện, phía dưới cây nhãn, nữ nhi ngồi ở một bên, nhìn xem thư sinh nhuận bút thư hoạ, nuốt lời chất vấn trở vào, không đi quấy rầy.
Vuốt vuốt chòm râu, chắp tay trở về tiếp tục làm việc công, dù sao chiến sự phương bắc, còn cần phía sau bày mưu nghĩ kế mới được.
Nguyện vọng ta là biên giới Đại Tùy yên tĩnh!
...
Địa giới phương Bắc, trời chiều hóa thành một vệt ánh sáng cuối cùng đang rơi xuống đỉnh núi.
Mũi tên thiêu đốt đính trên huyết nhục bốc lên khói đen, có người lung la lung lay từ giữa thi thể đứng lên, chống đỡ thương thế tách ra, nhìn lại mặt đất bao la phía trước, kỵ binh Đột Quyết lan tràn nhấc lên khói bụi, đang thối lui từ bên trong tầm mắt.
- Nhóm thứ mấy.....
Sĩ tốt suy yếu nỉ non, phun ra một ngụm máu, có sĩ tốt tới nâng, cùng một chỗ lảo đảo trở về, dưới chân vết máu vươn ra là vô số Tùy quân, thân người mơ hồ, chiến mã lẻ loi trơ trọi quanh quẩn bên cạnh chủ nhân rên rỉ, không lâu, có người tới dắt nó rời đi.
Sắc trời tối xuống, trong doanh trướng lâm thời đơn sơ, Khuất Nguyên Phượng giúp khuân vận thi thể binh lính, bùn đất dưới chân nhiễm máu tươi trở thành vũng bùn, giẫm ra từng đạo từng đạo dấu chân đẫm máu, nhìn xem thi thể chồng chất, trong đó không ít người trong miệng, trong tay còn có lỗ tai, đầu ngón tay của người Đột Quyết, đến chết đều gắt gao cắn xuống một khối huyết nhục.
Hình dáng thảm như vậy để trong lòng của hắn cảm thấy một luồng biệt khuất khó chịu.
Bên trong chiến sự các nơi, nơi này của hắn chỉ là một vòng trận tuyến yếu kém, hơi tới gần Đột Quyết Khả Hãn, dẫn bộ lạc mười vạn binh mã xuôi nam, tướng lĩnh Đạt Hề Trường Nho dựa vào ba ngàn người chống lại, kéo hai ngày, có chút sĩ tốt cũng không còn binh khí trong tay, liền dùng nắm đấm, răng, đánh nhau chết sống, lúc tìm tới, thi thể chặt chẽ ôm đối phương cùng một chỗ...
- Giáo úy, chúng ta có thể thắng sao?
Sĩ tốt sau lưng Khuất Nguyên Phượng nhìn đầu ngón tay lấp lóe máu tươi, thấp giọng hỏi.
-... Sẽ có viện quân tới hay không?
- Sẽ có.
Ba ngàn địch mười vạn, bây giờ chỉ còn lại bảy, tám trăm người, cơ hồ người người mang thương, hốc mắt Khuất Nguyên Phượng đỏ lên, nhếch đôi môi nói.
- Biết.
Tiếng thương binh kêu thê lương thảm thiết chung quanh im bặt mà dừng, rất nhiều thương sĩ sau khi trở về liền chết đi, những người thu liễm thi thể ngậm lấy nước mắt đứng dậy, Khuất Nguyên Phượng đi qua mấy chỗ, không còn dám nghe tiếp, bước nhanh đi tới trại chủ trướng, vén rèm mà vào.
- Đạt Hề Tướng Quân, ngày mai mạt tướng xin chiến!
Đống lửa trong trướng đổ rạp, thân ảnh trên thủ vị cùng mấy vị phó tướng thương nghị ngày mai bố trí như thế nào ngừng lại lời đang nói, bên trên y giáp, vết máu loang lổ, tướng lĩnh tên gọi Đạt Hề Trường Nho chậm rãi quay mặt lại, có chút mỏi mệt nhìn Khuất Nguyên Phượng quỳ một chân trên đất chắp tay, biểu lộ trầm xuống, quay mặt qua một bên, hướng hắn khoát tay áo.
- Không được.
Xoay người lại, tiếp tục giảng giải lộ tuyến rút lui ngày mai cùng an bài chiến sự.
- Tướng Quân!!
Khuất Nguyên Phượng ngửa mặt lên rống lớn một tiếng, hốc mắt ửng đỏ nhìn chằm chằm từng chữ nói ra.
- Khuất Nguyên Phượng xin chiến, đoạn hậu cho chúng binh sĩ!!