Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 476: Phong Lâm Hỏa Sơn

Chương 476: Phong Lâm Hỏa Sơn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Đèn đuốc chập chờn chiếu sáng địa đồ đang được trải rộng, thân là chủ tướng trong quân Đạt Hề Trường Nho nhếch đôi môi, không nói một lời.

Khuất Nguyên Phượng xin chiến, hắn đúng là không muốn dùng nhiều, trước khi đi Việt Quốc Công cho hắn một phong tín hàm, căn dặn người này có quan hệ không tầm thường, không thể đặt vào hiểm địa...

Nhưng hôm nay binh hung chiến nguy, hơn ba ngàn người cùng mười vạn người Đột Quyết kịch chiến, chém thủ cấp địch tám ngàn có thừa, để ở nơi đâu đều là công tích loá mắt, nhưng mà, lúc này trong doanh chỉ còn bảy trăm người, còn có thể không chống được, viện quân của Nhị hoàng tử, Việt Quốc Công chạy đến cũng chưa biết chừng.

Mấy ngày nay, hắn tấp nập bố trí nhiệm vụ tác chiến, cho phía sau phát đi phong thư cầu viện, đường xá xa xôi, coi như viện quân thứ nhất chạy đến cũng phải nửa tháng hơn.

Thật không có cách nào...

Doanh trướng yên tĩnh, ngọn đèn trên bàn dài đơn sơ chớp tắt lóe lên chung quanh, trong lòng mấy tên phó tướng lo sợ, thấp giọng gọi.

- Tướng Quân..

Đạt Hề Trường Nho lấy lại tinh thần, nghiêng người quay đầu, nhìn lại thân ảnh đang quỳ một chân dưới trướng khẩu, chắp tay rủ mặt xuống, một hồi lâu, hắn thở dài ra một hơi, giảm thấp tiếng nói.

- Ngươi thật có nguyện vọng đoạn hậu?

Hai tay Khuất Nguyên Phượng nặng nề chắp tay.

- Nguyên Phượng chỉ dùng hai trăm sĩ tốt dưới trướng, những tướng sĩ khác tranh thủ thời gian rút đi!

Đạt Hề Trường Nho nhẹ gật đầu, phất tay để phó tướng bên cạnh trong đêm mang năm trăm binh sĩ còn lại rút đi, không lâu, quân lệnh lặng yên phát ra, doanh địa náo động, năm trăm người tập kết tới nhìn xem một bên khác tụ tập hai trăm sĩ tốt, trong mắt không ít người nổi lên nước mắt, hướng bọn họ khom mình hành lễ.

Có người thậm chí quỳ xuống, dập đầu với hai trăm binh sĩ này.

Bên trong bầu không khí kiềm chế, năm trăm binh sĩ mang thương đi đến chỗ tướng lĩnh của mình, rời khỏi doanh địa, hướng về phía nam, toàn bộ doanh địa trở nên trống rỗng, Khuất Nguyên Phượng quay đầu, ánh mắt quét tới phía sau từng gương mặt đang căng cứng, nhếch miệng cười lên.

- Đến thời điểm chúng ta biểu hiện, há có thể để ngoại tộc bên trong trường thành phách lối!

Đêm tối tĩnh mịch, bên trong ánh sáng của cây đuốc, lần lượt từng thân ảnh trầm mặc gật đầu ai đi đường nấy, rút ra bội đao bên hông rèn luyện, vang lên từng mảnh từng mảnh tiếng mài đao, có người ngẩng mặt, hỏi:

- Giáo úy, thật có thể giúp các huynh đệ ngăn chặn người Đột Quyết?

- Có thể.

Ngồi chung một chỗ đá núi, Khuất Nguyên Phượng nhếch miệng cười đáp lại, ánh lửa theo đến, nhìn lại trong tay một cây lệnh kỳ, đó là do sư phụ đặc biệt luyện chế cho hắn "Phong" "Lâm" "Hỏa" "Sơn".

- Ta vẫn muốn trở thành Tướng Quân, vinh quang cửa nhà, làm sao có thể lui bước.

-..... Đặc biệt là trước mặt tộc nhân, quá mất uy phong!

Xiết chặt lệnh kỳ, tiếng hắn tung bay trong gió đêm.

Không lâu, trời hừng sáng, hạt bụi tĩnh mịch nằm trên mặt đất, ánh nắng đâm rách mây đẩy ra khe hở sáng rõ hình dáng, trong nháy mắt, bụi hạt run run nhảy dựng lên.

Phương xa cuối cùng của thiên địa, một đường thẳng đen nghịt giống như thủy triều vọt tới, không bao lâu, tiếng hô dã man bốn phương tám hướng vang lên, một đầu hai đầu quân mã như hai cánh tay trái phải màu đen vây quanh mà đến.

Ầm ầm ——.

Vô số móng ngựa dẫm đất bốc lên tung tóe, kỵ binh trào lên hô ôi cuồng hống, xen lẫn bộ tốt ở giữa bảo trì tốc độ đều đều chạy chậm lên, nhưng mà, không lâu, kỵ binh phía trước vung vẩy thủ thế dần dần trì hoãn tốc độ, mang ngôn ngữ Đột Quyết nói chuyện lớn tiếng.

- Đó là cái gì?.

- Một đám nhỏ người Tùy, không muốn sống nữa à?!

- Ha ha, muốn như dũng sĩ Đột Quyết, muốn chém giết nam nhân anh dũng giống mình sao!

Phía trước ánh mắt bọn hắn, bên trên bình nguyên thông hướng Nam triều, một đội ngũ gần hai trăm người hiện trận hình kỳ quái ngăn ở phía trước, lần lượt từng thân ảnh cầm trường mâu, bên hông đeo Tùy đao, dáng người thẳng tắp.

Bên trong Bát Quái trận, thân hình Khuất Nguyên Phượng khôi ngô một thân nhung trang, nghe được tiếng vó ngựa ầm ầm, mở to mắt, nhìn qua kỵ binh Đột Quyết hơn trăm trượng phía trước, trường mâu trong tay "Bình" cắm trên mặt đất, kích khởi một vòng bụi đất.

- Sau lưng chính là Đại Tùy, là quân sĩ bị thương rút đi...

Trên mặt đen nhánh, nhếch môi, lộ ra hàm răng trắng hếu, nắm trường mâu nâng hướng bầu trời, tiếng cũng nặng nề vang lên.

- Mà chúng ta, chính là hàng phòng thủ cuối cùng!!

Xôn xao ——

Thương Lâm từng mảnh nghiêng, hai trăm sĩ tốt ép trường thương xuống, run nhè nhẹ hé môi.

- Giết!

Phương xa, gót sắt lao vùn vụt, Đột Quyết Khả Hãn nhận được tin tức, dẫn đầu Khả Hãn của mấy bộ lạc cưỡi ngựa tới, gấp rút tiến về phía trước, ánh mắt nhìn lại hai trăm người binh sĩ phương xa, khẽ vuốt chòm râu trong gió, trên mặt tràn đầy vẻ tươi cười.

- Người Tùy tự giữ vũ dũng, dám dùng hai trăm người ngăn ở phía trước, Trung Nguyên có câu ngạn ngữ, châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình!

Rút ra binh khí bên hông ra, lưỡi đao "Vù vù" kêu khẽ, xẹt qua bình minh, mũi đao chỉ đi phía trước.

- Giết cho người Tùy run rẩy, cầm đầu lâu Tùy tướng đưa đến Trường An!.

Ô ~~.

Truyền lệnh kỵ binh thổi sừng trâu, kỵ binh Đột Quyết phía trước thu hồi tầm mắt, thúc vào bụng ngựa, hàng trăm hàng ngàn kỵ sĩ phóng ngựa lao vùn vụt lên, dưới màn trời rộng lớn bày ra như hai tay của người khổng lồ, một trái một phải hướng trận hình hai trăm người Tùy phía trước đi qua.

Giương cung cài tên, nương theo đại địa chấn động, mưa tên xẹt qua bầu trời, che đi trận hình của đối phương.

"Bình""Bình""Bình"——.

Tựa như đồ vật vô hình, mũi tên bay tới lệch đi mặt đất dưới chân, sĩ tốt xiết chặt chuôi thương hàm răng đều cảm thấy chua xót, không biết ai kêu một tiếng.

- Kỵ binh tới ——

Nhao nhao đè xuống thương thế, đuôi thương chống đỡ mặt đất, cảm thụ được tiếng vó ngựa áp sát tới của người Đột Quyết, không ít người đều đang phát run, ở giữa hai trăm người, Khuất Nguyên Phượng ngừng thở, một tay cầm thương, một tay xiết chặt lệnh kỳ, cắn chặt răng buông ra, gào thét:.

- Hai trăm ——

- Hống!!

Binh sĩ hai phía trái phải đằng trước cảm giác hai mắt trở nên xích hồng, nương theo đại địa dưới chân chấn động kịch liệt, há mồm hò hét, nước bọt văng ra.

Cán lệnh kỳ trong tay Khuất Nguyên Phượng vung lên:.

- Bất động như núi!

Quân trận oanh cùng nhau làm ra phản ứng, nhẹ nhàng thi triển để tiểu kỳ chợt lóe lên ánh sáng, hóa thành màu vàng đất, mơ hồ trong đó vang lên tiếng Sơn Nhạc hạ xuống oanh minh.

‘Sư phụ, đệ tử sẽ không làm người mất mặt!’






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch