Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 480: Phượng Kêu Nhiễm Huyết Yên (1)

Chương 480: Phượng Kêu Nhiễm Huyết Yên (1)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ô ~~.

Ô ô ——.

Trên thương lương, tiếng hô giết kéo dài vang vọng bầu trời, chín mươi bảy người tụ lại bày trận đã giết đến người mệt ngựa mệt, Khuất Nguyên Phượng ôm đầu vai vỡ toang, máu tươi chảy ra sớm ngưng tụ thành một tầng máu bẩn.

Hô hô.....

Hắn thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, lúc trước từng nghe nói sư phụ dùng huyễn trận vây khốn ba vạn binh mã Nam Trần, nhưng khi hắn bố trận, đặc biệt là đối mặt với binh mã phô thiên cái địa, rốt cục cảm giác được cái gì gọi là lực bất tòng tâm.

- Sơn!.

Bộ binh Đột Quyết vây kín giơ thuẫn bài chống đỡ tới, lít nha lít nhít trường thương xuyên qua khe hở ở giữa thuẫn cùng thuẫn, Khuất Nguyên Phượng mãnh liệt hướng binh sĩ dưới trướng tạo thành tiểu trận, gia trì pháp lực trong trận hình, pháp quang màu vàng đất điên cuồng lấp lóe, triệt tiêu xung kích lần lượt đâm tới trên tấm chắn binh sĩ, bên trong đại quân Đột Quyết mênh mông, như đá ngầm lung lay sắp đổ.

Kỵ binh Đột Quyết vờn quanh hai bên, thỉnh thoảng giương cung phóng tới mấy mũi tên tập kích quấy rối, rơi xuống bên trong tiểu trận, có người che lấy cái cổ kêu đau, nghênh kích trường thương sau đó ngã trên mặt đất, phía sau, binh sĩ vội vàng bổ sung vị trí binh sĩ trúng tên, điên cuồng mà gầm thét, cùng rừng thương đối diện đâm tới điên cuồng vung nện.

Khuất Nguyên Phượng "Bình" một tiếng đánh bay một mũi tên, kéo lấy trường thương nhìn bộ tốt Đột Quyết không ngừng vung đao trùng sát, ánh mắt của hắn nhìn lại dốc núi phương xa, mơ hồ cảm giác được pháp lực ba động.

- Bên phía bọn hắn cũng có người tu đạo?

Suy nghĩ vừa hiện, trên sườn núi kia, Tế Tự cưỡi ngựa đen xoay người xuống, đưa tay tiếp nhận trống nhỏ khảm nạm xương thú của người bên cạnh đưa tới, phù một bên ở trong có cốt lâu của người được trang trí, hắn giống như là cùng Khuất Nguyên Phượng đối mặt, miệng mở to lộ ra một hàm răng vàng.

- Người tu đạo Trung Nguyên... Ha ha.....

Cười khẽ hai tiếng, bỗng nhiên ngẩng mặt lên nhìn lại trời xanh, trên bầu trời, mây trắng như sợi thô, không lâu, bao nhiêu mây đen bay tới, phía dưới tầm mắt vô số người dần dần âm trầm, liền nghe một đạo âm khàn giọng gào thét vang vọng.

- Chết cho ta——.

Đông!.

Một bàn tay to lớn vỗ tới, thiên địa gầm thét, móng ngựa tràn ngập, cát bụi bay đầy trời, sau đó, lần thứ hai hạ xuống, trực tiếp đem chín mươi bảy người phía dưới bao phủ.

Đất cát nương theo tiếng gió nghẹn ngào gầm thét, không ít sĩ tốt bị đất cát bay vào miệng mũi, hốc mắt, ngay cả hô hấp đều trở nên cực kì gian nan, vung vẩy hai tay không ngừng xóa đi đất cát trong mũi.

- Nguy rồi.

Tầm mắt bị ngăn trở, Khuất Nguyên Phượng biết rõ là người tu đạo Đột Quyết bên kia đang thi pháp, hắn chỉ có trận pháp Phong Lâm Hỏa Sơn, hơn nữa phải vận dụng sĩ tốt dưới trướng bày trân mới có hiệu quả, xảy ra biến cố bất ngờ, để hắn cảm thấy bối rối, trong hỗn loạn, trở tay đâm chết một tên người Đột Quyết muốn đánh lén.

Nghiêng đầu rống to:

- Lao ra!

Lệnh kỳ trong tay trái vung lên, pháp quang phía trên lấp lóe yếu dần, một chữ "Phong" truyền ra, binh sĩ nhanh chóng biến đổi trận hình, chín mươi bảy người nghe được tiếng Khuất Nguyên Phượng, vội vàng lần thứ hai hướng nam mà phi nước đại, lướt qua hai chi Đột Quyết gần như vây kín trong phương trận lấy tốc độ cực nhanh tiến lên.

Nhưng mà, trận thế vây kín đã thành, bộ tốt Đột Quyết hai bên phương trận đao thương điên cuồng chém vào giữa chín mươi bảy người, từng mảnh huyết hoa bay lên, nửa người Khuất Nguyên Phượng nhuốm máu, né tránh một đầu thương đâm tới, mũ sắt không biết bay đi chỗ nào, búi tóc lộn xộn vung vẩy lệnh kỳ, đem pháp lực còn lại không nhiều gia trì cho bộ hạ chung quanh.

- Nhất định phải ra ngoài, chúng ta đã kéo dài đủ lâu, Đạt Hề Tướng Quân, còn có năm trăm binh tốt hẳn là an toàn trở về, các ngươi cũng phải rời đi.....

Hỗn loạn chém giết, có Tùy binh xông lên trước, phá tan đấu thương của người Đột Quyết đang đâm tới Khuất Nguyên Phượng, máu me đầy mặt nhìn lại chủ tướng.

- Giáo Úy, người cũng đi!.

Ánh mặt trời chiếu xuống đại địa, chiếu lên nhiều thân ảnh hỗn loạn, Khuất Nguyên Phượng nhìn sĩ tốt hướng hắn gào thét bị kéo vào bên trong bộ tốt Đột Quyết, lưỡi đao lên xuống, thân hình biến mất không thấy.

- Ách a a ——.

Khuất Nguyên Phượng khàn giọng hò hét, thân hình hắn cao lớn, phá tan hai tên Đột Quyết binh chặn đường, xé mở một đầu lỗ hổng, dẫn bộ hạ phía sau lao ra, nhưng mà, sĩ tốt theo sát ở phía sau chỉ còn lại hơn năm mươi người, hắn không ngừng hò hét chém giết, chỉ huy năm mươi người hướng nam phi nước đại, chính mình trì hoãn xuống tốc độ lưu tại phía sau chờ bộ hạ còn chưa ra, cho dù binh sĩ nửa đường có máu me khắp người xông ra, cũng là không nhiều, có một số xông ra mấy bước, lung la lung lay mất máu quá nhiều vĩnh viễn ngã xuống.

Nhìn thấy sĩ tốt chạy trốn phía trước, có hơn mười người dừng lại chờ hắn, Khuất Nguyên Phượng đỏ hồng mắt hướng bọn họ rống to:.

- Đi nhanh! Đừng quay đầu, đi ——

Hơn mười binh sĩ do dự một chút, cắn răng quay đầu, đuổi theo đồng bạn phía trước mà chạy.

Khuất Nguyên Phượng quay người lại, nhìn bộ tốt Đột Quyết tới gần phương trận, toàn thân vết máu, cánh tay nắm lệnh kỳ hơi hơi phát run.

‘... Ta không thể đi..... Không thể đi.’

‘... Không thể để cho sư phụ mất mặt..... Để cho người ta nói sư phụ có một..... Đồ đệ bỏ chạy...’

Tê!.

Cắn chặt hàm răng hít vào một hơi, một tay khác hắn cắm trường thương vào bùn đất, dùng sức đem dây vải bên hông xiết chặt, nơi đó có vết máu đỏ thẵm đang chậm rãi chảy xuống, chảy xuống cây cỏ trên mặt đất, thấm ướt bùn đất.

"Huống chi..... Ta cũng đi không được..... ".

Nắm chặt vết thương vỡ ra bên trong giáp da, Khuất Nguyên Phượng rút trường thương lên quét ngang, ánh mắt đảo qua vô số địch nhân bốn phía, sợi tóc nhiễm vết máu trong gió bay nhẹ, giáp da, áo choàng tràn đầy khe hở, nhìn xem bộ tốt vây tới trước mặt, thiết kỵ Đột Quyết lan tràn hướng nam mà đi, hốc mắt hắn hơi hơi có nước mắt, cắn răng nở nụ cười, lộ ra máu tươi.

- Ha ha... Ha ha ha ——

Trên lệnh kỳ có lỗ hổng, pháp quang phun ra yếu ớt, quang mang hỏa hồng lan khắp toàn thân hắn, sau một khắc, giày đạp xuống, trong nháy mắt đè cỏ xanh, phi nước đại mà lên, như một đạo lưu tinh hỏa hồng, hướng vô số địch nhân phía trước vọt tới.

Tiếng khàn khàn như lôi đình chấn động thiên địa nơi này.

- Tê Hà Sơn, Khuất Nguyên Phượng ở đây!!!

Khoảnh khắc, đụng vào đống người, xông vào như lửa cháy.

...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch