Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 481: Phượng Kêu Nhiễm Huyết Yên (2)

Chương 481: Phượng Kêu Nhiễm Huyết Yên (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Phương Nam, chân núi kéo dài, có điện quang xanh trắng hiện lên trong rừng hoang, trong chớp mắt đã đến một chân núi khác, mắt thường khó mà đuổi theo tốc độ này, là một đầu lừa già treo lưỡi ở bên miệng, tứ chi mang theo hồ quang điện phi nước đại, loảng xoảng loạn hưởng bên trong giá sách, toàn bộ thân thể ngắn nhỏ của Đạo Nhân cóc dán vào thư tường, cái bụng trắng bóng đều đang run rẩy.

- Lương Sinh chậm một chút.... Chậm một chút... Vi sư..... Vi sư không chịu nổi..... Muốn..... Muốn ói...

Lừa già nhanh như điện chớp lao vùn vụt, Lục Lương Sinh bỗng nhiên điểm nhẹ cái cổ lừa, thân hình cấp tốc chạy vội lập tức phanh lại, con cóc bên trong giá sách che đi miệng, lực quán tính làm mất cân bằng, từ bên này thư tường đánh tới một bên khác, ách một tiếng, đồ ăn cặn bã bên trong miệng, cứ thế mà nhẫn nhịn trở về trong bụng, trên thư tường chậm rãi trượt xuống nằm nhoài trên giường nhỏ.

"Đau chết ta rồi..... Ộp. ".

Bên ngoài, Lục Lương Sinh dừng lừa già lại, phía trước tầm mắt, ánh lửa ngút trời cuốn lại, vô số tiếng kêu thê lương thảm thiết xen lẫn bên trong một mãnh hỗn loạn, trong không khí mơ hồ có thể nghe được mùi cháy khét.

Kỵ binh Đột Quyết đi vòng xuôi nam bắt đầu cướp bóc thôn trại ven đường, lỗ mãng hô ôi kêu la, ném ra cây đuốc đốt từng tòa phòng ốc, lúc lửa cuốn lên bay lên chân trời, một nam nhân toàn thân bốc cháy chạy ra khỏi gian nhà, điên cuồng chạy loạn, thống khổ gào thét, một tên kỵ binh Đột Quyết đi qua cúi người lộ ra lưỡi đao, đem đầu hắn chặt xuống.

Chiến mã lao vùn vụt đi qua không xa, để nữ tử thân trần xông ra gian nhà, vài tên người Đột Quyết hung hăng ngang ngược cười to, từ phía sau đuổi theo, chặn ngang ôm lấy nàng, nữ nhân đá đạp lung tung hai chân hoảng sợ kêu khóc, bị ném đi trên mặt đất, người Đột Quyết chung quanh nhe răng cười mở đai lưng ra, ngay trước mặt thôn nhân bị trói gần đó mà đẩy hai chân nữ nhân ra.

- Van cầu các ngươi, buông tha nàng đi, van cầu các ngươi, nàng có thai, nàng có hài tử, các ngươi buông tha nàng đi!.

Trong thôn nhân bị trói xung quanh, có người giãy dụa hô to, sau đó bị đá ngã xuống đất, một sĩ tốt Đột Quyết trông coi vung đao chém tới.

Lão hán cầu xin tha thứ kia sợ đến nhắm mắt lại, chốc lát, không có huyết nhục văng tung tóe cũng không truyền đến đau đớn, khi mở mắt ra liền thấy từng người Đột Quyết trong thôn bảo trì động tác vừa rồi không nhúc nhích, ngay cả vài tên kỵ binh Đột Quyết chuẩn bị ức hiếp nữ nhân bên kia cũng đều cứng ngắc tại chỗ.

Nữ nhân kêu khóc lấy nắm y phục vỡ vụn trên mặt đất che kín thân thể từ trong mấy người bất động cẩn thận từng li từng tí xê dịch trên mặt đất, nơi xa, một thư sinh nắm vuốt họa quyển, nắm một đầu lừa già đi qua cửa thôn, dừng lại nhìn xem một màn trong thôn, quơ quơ ống tay áo, dây thừng trói mấy thôn dân trong nháy mắt buông ra trượt xuống trên mặt đất.

- Đi trong núi tránh một chút, viện quân triều đình chưa tới, đừng đi ra.

Bên kia, mấy chục thôn dân kêu khóc hướng thư sinh vái chào, lôi kéo thân nhân còn tại, chuyển qua từng tòa phòng ốc thiêu đốt, vội vàng chạy tới trên núi.

Chiến loạn cùng một chỗ, kỵ binh Đột Quyết đi đầu quét sạch ven đường, thảm kịch như vậy dưới mảnh trời đất này, không ngừng phát sinh.

Mà lúc này, có người tử chiến, một thân hỏa hồng giết vào chiến trận Đột Quyết, không ngừng xông về trước giết, trong hỗn loạn hắn nện lật một người, trên đùi cũng bị đâm thủng, máu me đầm đìa.

Tay trái Khuất Nguyên Phượng cầm lệnh kỳ, tay phải cuồng vũ trường thương, bước chân tập tễnh xông về phía trước, trong đám người lít nha lít nhít giết ra huyết lộ hơn mười trượng.

Trên sườn núi, tên Tát Mãn Đại Tế Ti kia nhìn thân ảnh hiện ra hỏa hồng pháp quang trong đám người còn đang chém giết, đưa tay ra hiệu, để người dưới trướng đưa tới một cái ống nhỏ, mở ra giấy niêm phong phía trên, bờ môi phi tốc nhúc nhích nói lẩm bẩm.

Tiếng Chú lời vừa dứt, một làn khói đen bay ra từ miệng ống làm cho Đại Khả Hãn một bên vô ý thức lui lại hai bước, vịn lấy một tên tướng sĩ bên người, trong mắt cũng có thần sắc sợ hãi, nỉ non nói:.

- Hắc Phong Chú.

Một sợi khói đen bay qua bầu trời hóa thành gió lốc màu đen mắt thường có thể thấy gào thét gào thét như một đám mây đen vượt qua đỉnh đầu sĩ tốt dày đặc phía dưới, đụng vào đạo thân ảnh hỏa hồng kia.

Khuất Nguyên Phượng nghiêng đầu, bản năng nâng lên lệnh kỳ, trường thương giơ lên, chỉ cảm thấy một cỗ hôi thối, cảm giác tê dại cảm lan khắp toàn thân, toàn bộ thân thể không nghe sai khiến cứng ngắc tại chỗ, không ngừng kịch liệt phát run.

Lỗ mũi, lỗ tai hình như có một dòng nước ấm chảy ra, hắn chậm rãi giơ tay lên sờ soạng một cái, ở giữa tầm mắt, bên trên đầu ngón tay là một mảng máu màu đen.

Khuất Nguyên Phượng ngẩng đầu lên, đứng thẳng thân hình cũng không còn cách nào chèo chống ngã xuống hướng về sau, thình thịch một tiếng, nặng nề ngã tại trên mặt đất.

- Sư phụ..... Đệ tử..... Không có.....

Máu đen tràn đầy khóe miệng nhúc nhích, tiếng nỉ non.

-..... Không có..... Không có làm người mất mặt.....

Nắm đấm nắm chặt lệnh kỳ buông lỏng ra, pháp lực phía trên tiêu tán.

...

Phương xa, thư sinh dừng lại sơn thôn, tựa như cảm nhận được cái gì, nắm vuốt họa quyển tay, rũ ở bên cạnh người, cảm giác ân tình nguyên bản tồn tại đột nhiên bị tách ra.

"..... Nguyên Phượng. ".

Yên lặng nhìn qua từng người Đột Quyết không động đậy, họa quyển trong tay tự hành cuốn vào, mấy chục binh sĩ tràn ra máu từ lỗ chân lông, chảy xuôi một chỗ.

Lục Lương Sinh mặt không biểu tình đi đến giá sách, triệu Nguyệt Lung ra, buộc lên một quyển họa trục.

- Giết.

Giữa đôi môi hơi mỏng, chỉ có bình thản đến không có cảm xúc, giá sách mở ra cửa nhỏ, trong lòng Đạo Nhân cóc cũng gấp, kéo lấy dây thừng bò lên trên lưng lừa, muốn khuyên đồ đệ đừng đi phía bắc.

- Lương Sinh à, nếu như đụng phải đầu bạch...

Trên giá sách, Nguyệt Lung keng một tiếng ra khỏi vỏ, mũi kiếm xẹt qua không khí, vô ý đem dây thừng chặt đứt, lời nói Đạo Nhân cóc còn đang dở.

-... Đầu Bạch Lang Yêu kia, không phải người lương thiện, không dễ đối phó...

Hắn ôm đôi màng, nói chuyện, tầm mắt càng ngày càng cao, nói tiếp:.

-..... Vi sư sợ đi qua, vi sư sẽ về không được..... được..... Ai?!.

Kịp phản ứng, mặt đất dưới chân đã cách xa hơn mười trượng, thân ảnh đồ đệ, lừa già đều trở nên nhỏ bé, Đạo Nhân cóc trừng to mắt, ngẩng đầu lên nhìn lại phía trên.

Dây thừng bên hông kéo căng quấy trên chuôi kiếm, nâng hắn bay về phía Bắc.

Đạo Nhân cóc ngồi trên Nguyệt Lung Kiếm, nhìn qua từng tòa chân núi phía dưới, vân khí tràn ngập, khoa tay múa chân hét lớn ra.

- Phổ Độ Từ Hàng, khốn khiếp, thả lão phu xuống ——.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch