Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 491: Trở về

Chương 491: Trở về




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nữ tử yêu diễm váy dài tử sa ngồi bên cạnh lan can nhìn Bạch Lang Yêu rời khỏi, bóp đốt ngón tay trắng bệch, thu liễm nụ cười, phất tay áo một cái, cũng chuyển người rời khỏi.

"Hừ, đi theo ngươi cũng khó làm đại sự, nghe nói Tây Bắc mới xuất hiện một Bạch Cốt phu nhân, tâm ngoan thủ lạt, Yêu Quái mấy đỉnh núi đều bái vào làm thuộc hạ của nàng, đây mới là làm đại sự. "

Đôi mắt lưu chuyển, trong lòng nhớ tới ý nghĩ nào đó, nàng nhếch miệng lên, hóa thành một làn khói xanh bay ra khỏi động phủ, hướng đến một tòa Bạch Hổ sơn phương xa...

Ở giữa chân núi kéo dài, Đạo Nhân cóc đi ra khỏi yêu động bỗng nhiên dừng bước lại, Trư Cương Liệp đi ở đằng trước không cẩn thận quay đầu lại liền thấy đầu hắn đầy mồ hôi, thân thể đều cong lại.

- Lão cóc, ngươi làm sao?

Vừa hỏi xong, chân còn chưa nhấc qua nửa bước, lão nhân thình thịch một tiếng hóa thành một đoàn sương mù màu tím, chốc lát bị gió núi thổi một cái, một đống hắc ảnh bay ra khỏi người, người vừa đứng đấy lại biến thành con cóc, hắn ho khan vài tiếng đứng ở nơi đó.

Trư Cương Liệp đặt hắn trên bả vai:

- Ngươi thế nào lại biến trở về bộ dáng này?

- Pháp lực của lão phu vốn còn không nhiều, chỉ có thể duy trì hình người một lát mà thôi.

Đạo Nhân cóc ở trên bả vai hắn cuộn thành một đống, thôi động Yêu Đan Ngư Yêu trong cơ thể thu nạp yêu khí đền bù pháp lực tiêu hao vừa rồi, vừa mở miệng hỏi:

- Vậy còn ngươi, sao lại bị hắn bắt?

Trư Yêu mang theo Đạo Nhân cóc đi theo hướng đối phương chỉ, biểu lộ hơi lúng túng một chút, không có ý tứ cười ra tiếng.

- Ta đến tìm binh khí của ta, làm sao biết được lại đụng phải một nữ tử, nàng nói mình là một con heo, nghĩ cũng là Trư Yêu, lão Trư ta cũng là heo, há có thể không xứng? Kết quả là đánh nhau..... Dẫn tới chỗ Bạch Lang Yêu kia….

Trên đầu vai nhấp nhô, Đạo Nhân cóc khép mắt suy nghĩ, bỗng nhiên nghĩ thông suốt chuyện gì đó lại cười ha hả, màng cóc không nắm chắc kém chút tuột xuống, bị Trư Yêu đưa tay đẩy lên lại, mới một lần nữa bò lại qua bả vai.

Nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười, nói:

- Nữ tử đó là Nhị nương, là một con nhện, không phải heo! Cười chết lão phu, ha ha, ngươi không phải ở trên trời bị giáng chức xuống tới sao, thế nào lại uất ức như vậy!

- Ngươi thì không chắc?

Nghe nói như thế, nụ cười Đạo Nhân cóc cứng đờ, một heo một con cóc liếc mắt nhìn nhau, lần lượt chuyển mặt qua một bên khác, đi một đoạn đường thật lâu lúc này mới một lần nữa mở lời.

- Nhớ năm đó lão Trư ta cũng không phải quẫn bách như vậy, chính là uy phong lẫm liệt...

-... Lão phu cũng thế, trên đỉnh núi hôm đó, người đông nghìn nghịt, pháp khí che lấp mặt trời chỉ để chống cự lại một yêu như lão phu, tràn cảnh hùng vĩ biết bao.

- Đúng rồi, lão cóc, ngươi xác định là con đường này? Chớ đi sai đó.

- Đúng đúng, lão phu có thể cảm giác được đồ đệ, đi thẳng là được.

Mặt trời chiều ngã về phía tây, trong một mảnh hồng rực rỡ, con cóc cuộn trên bả vai như núi thịt của Trư Yêu, đội lấy ánh mặt trời cười cười nói nói theo hướng nam mà đi.

- Lương Sinh, ha ha ha, vi sư trở về rồi đây!

Đạo Nhân cóc tiến vào lỗ hổng ở góc phòng, chổng mông lên, hai chân ngắn nhỏ ra sức đạp vài cái, cái bụng ép chặt mới chen vào, nhìn thấy ngọn đèn mờ nhạt, hưng phấn chạy tới bóng lưng ngồi phía trước cửa sổ, vung màng nhảy nhót.

- Lương Sinh, có gì ăn không, vi sư cả một ngày nay không ăn gì cả, nhanh cho..... Hả?

Con cóc dừng lại, thấy đồ đệ ngồi ở bên kia không có động tĩnh, hình như không nghe được lời hắn nói, theo chân giường ra sức leo lên, nhìn thấy một ngọn đèn hơi phát màu lam cùng với Khuất Nguyên Phượng nằm thẳng trên giường gỗ, mắt cóc to như hạt đậu híp lại thành một đường nhỏ.

- Thất Tinh Tục Mệnh Đăng, Khuất đồ tôn không có khí tức.....

Đạo Nhân cóc trầm ngâm một chút, nghiêng đầu nhìn lại Lục Lương Sinh ngồi ở mép giường, mở lời.

- Phải gọi hồn thể trở về, thân thể của hắn đã hết sinh cơ, bây giờ cũng giống như một cỗ thi thể, sẽ hư thối.

Nhưng thư sinh ngồi ở bên kia mang theo ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm thi thể trên giường, đôi môi nhu động nói thầm.

- Lương Sinh, nghe vi sư nói gì hay không?

Đạo Nhân cóc nhảy qua, đi tại mép giường duỗi màng vỗ vỗ, màng đầu tròn vo trực tiếp leo lên người đồ đệ, là một bộ huyễn tượng, lập tức, ngửa mặt lên, mới nhìn đến bức họa Lục Lương Sinh treo ở một góc phòng chiếu rọi sang bên này.

- Xuỵt, lão cóc!

Lỗ hổng ở góc phòng bên kia song cửa, ngoài khung gỗ cháy đen nghiêng lệch, Trư Cương Liệp rón rén hạ thấp mặt hướng đến phía cửa sổ nhìn vào, đè tiếng nói nhỏ giọng hỏi:

- Đồ đệ ngươi thế nào rồi?

- Không sao cả, chỉ là huyễn tượng, ngươi ở chỗ này chờ lão phu.

Đạo Nhân cóc vung màng lên để cho hắn chớ vào, sau đó nhảy xuống giường vung chân màng chạy ra ngoài, con lừa già phủ phục ở cửa ra vào mở to mắt, nhìn thấy thân ảnh ngắn nhỏ từ bên trong chạy ra, run tai dài lên, nhếch miệng duỗi ra lưỡi dài kêu một tiếng.

Người sau chạy tới, bò lên trên lưng nó, thăm dò nhìn quanh vài cái.

- Lương Sinh đâu?

Con lừa già nghiêng đầu vung lấy đầu lưỡi, nói chung ra hiệu một phương hướng, cách bên này không xa, có làn khói bốc lên trong thôn dưới đại thụ, ánh lửa phát sáng.

Trên mấy chỗ đống lửa có bình gốm, phốc phốc vang lên âm thanh nước canh sôi trào, truyền ra mùi vị thảo dược khó ngửi.

Gió thổi tới, hỏa diễm chập chờn, trong ánh sáng vàng ấm chiếu rọi gương mặt anh tuấn, Lục Lương Sinh ngồi xổm ở trên mặt đất, ánh mắt chuyên chú cọ lấy mấy vị thuốc cầm máu, trên bạch bào nhiễm vài chôc đỏ thắm hoặc xanh đen, lúc này cũng không cố kỵ nam nữ thụ thụ bất thân, sắc mặt ảm đạm cẩn thận vung lên góc áo bên hông phu nhân, hai đạo vết thương bị mở ra có huyết nhục xen lẫn, máu me nhầy nhụa một mảnh.

Có một thôn phụ ở bên cạnh hỗ trợ giúp đỡ, nhìn thoáng qua liền kêu một tiếng, sau đó tranh thủ che mắt nữ nhi bên cạnh phụ nhân, mình cũng nhanh nhắm mắt lại, đem thân thể dời đi qua chỗ khác.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch