Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 492: Thôn đêm

Chương 492: Thôn đêm




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nam nhân còn sống xung quanh trong thôn tự nhiên không thể tới gần, đứng ở mấy trượng ngoài xa xa rướn cổ lên nhìn, liền thấy thư sinh bên này trải rộng băng vải ra.

- Vị tiên sinh kia, có thể chữa khỏi cho mẫu thân tiểu Hoa hay không?

- Ta thấy khá khó, tổn thương trên lưng mẫu thân tiểu Hoa quá sâu, nhưng làm việc quanh năm, thân thể tốt, đổi lại là những nữ nhân khác sợ đã sớm chảy máu đến chết rồi.

- Ai..... Nghiệp chướng, nam nhân của nàng lúc còn sống thì bị Đột Quyết mọi rợ thiêu chết, còn chà đạp nàng, tiểu hài tử đều ở một bên trơ mắt mà nhìn.....

Trong tiếng nói chuyện buồn bã, Lục Lương Sinh đem thảo dược đã được đạp nhuyễn thả trên băng vải, một tay khác nâng ở phía dưới, không để lại dấu vết vận khởi pháp lực, một làn khói trắng từ phía trên bay lên. Lúc nhấn tới vết thương của phu nhân thì phát ra một tiếng vang nhỏ, phu nhân mất máu hôn mê, trong cơn mê ngủ, lông mày nhẹ nhíu một cái, bờ môi khô cạn đột nhiên phát ra tiếng rên rỉ. Tiểu cô nương bị che mắt ở một bên nghe được tiếng của mẫu thân nên vội vàng tránh ra khỏi tay thẩm thẩm bên cạnh, kinh hỉ kêu một tiếng:

- Mẫu thân!

Tiểu hài tử bổ nhào qua, quỳ gối trên mặt đất ôm phu nhân vào trong ngực, hô hào khóc lên.

- Mẫu thân.... Mẫu thân, Hoa nhi cứ nghĩ là người cũng sẽ rời đi, không cần Hoa nhi nữa...

Một đám thôn dân ở nơi xa nhao nhao đứng dậy, nhìn xem cánh tay phu nhân đang giật giật, sờ soạng hài tử, từng người đều xoa xoa nước mắt, hơi chen chúc đi tới.

- Tiên sinh, cám ơn đại ân đại đức của ngài!

- Đúng đúng, tạ ơn tiên sinh ra tay cứu giúp!

- Ta có nước sạch, tiên sinh mau uống ngụm nước, đừng để mệt mỏi!

Cũng có đám người ôm hài tử nhà mình chạy đến trước mặt thư sinh quỳ xuống, không ngừng dập đầu:

- Tiên sinh, xin ngài mau cứu hài tử nhà ta, hắn bị ngựa của người Hồ va vào một phát, hiện tại cũng còn chưa tỉnh lại.

- Nhanh ôm tới đây!

Lục Lương Sinh để cho nam nhân kia ôm hài tử đến bên cạnh, đặt phu nhân đã băng bó kỹ ở phía sau, một bên để cho thôn nhân giúp nhấc phu nhân đến trên giường, một bên kiểm tra đầu của hài đồng.

Bị chiến mã đụng ngã, lục phủ ngũ tạng đã thay đổi vị trí, cũng may hắn không chỉ có nhìn qua một ít sách thuốc, mà lúc ở Vạn Hòa Huyện cùng quỷ y Lý Ích Thư kia gặp nhau mấy ngày, thuận đường cũng hỏi qua y lý, học hỏi lý thuyết y học, không dám nói có thể trị bách bệnh, nhưng loại tạng khí chuyển vị trí này dưới pháp lực dẫn dắt vẫn có thể hoàn nguyên, bất tỉnh nhân sự thì chắc dó sau khi đụng ngã đã chạm đến đại não.

Làm rõ mạch suy nghĩ, Lục Lương Sinh bắt đầu trị liệu, pháp lực dao động trên đầu hài đồng, trong mắt ngoại nhân thấy tựa như là đang xoa bóp huyệt vị, hài đồng rất nhanh sau đó lúc đầu nhắm nghiền hai mắt, hô hấp khi có khi không đã chậm rãi mở mắt, làm cho nam tử kia vừa khóc lại vừa cười lớn, chắp hai tay lại không ngừng dập đầu làm cho Lục Lương Sinh thở dài, khuyên một hồi lâu, mới ôm hài tử trở về, sau đó mới ngồi sang một bên.

Nông dân ở sơn thôn vốn nghèo khó, ngày thường sinh bệnh cũng luyến tiếc đến xem bệnh, đặc biệt là ngoại thương, phần lớn là dùng nhọ nồi hoặc tro rơm rạ xử lý đơn giản một chút, nhìn thấy thư sinh liên tiếp cứu chữa hai người, khó tránh khỏi còn có càng nhiều người đi tới.

Lục Lương Sinh cũng biết bọn hắn khó xử với khốn cảnh lúc này, có khả năng giúp đỡ tự nhiên cũng sẽ giúp một chút.

Đám người tới thành đống, lúc đầu Đạo Nhân cóc ở xa xa nhìn lại không thấy đồ đệ, vừa rồi có người nói chuyện với hắn, thừa dịp không có ai chú ý, con cóc tránh đi đến chỗ tối, dán vào đoàn người phía ngoài chậm rãi xê dịch, có người lui chân lại, gót chân chạm đến con cóc, người kia quay đầu rủ tầm mắt xuống.

Đạo Nhân cóc nằm xuống trong phút chốc, người kia xoay người đưa tay vồ xuống ——

Khói đen bốc lên dưới cây già, lúc Lục Lương Sinh xử lý người vết thương cho người thứ ba, bỗng nhiên đoàn người phía ngoài có tiếng hô to:

- Nơi này có con cóc lớn!

Sau đó có người xách theo một con cóc lớn gạt mở đám người chạy tới.

- Tiên sinh, ngươi xem, ta bắt được một con cóc lớn, có thể đưa cho ngươi làm dược hay không?

Hai má Đạo Nhân cóc phồng lên, đôi màng vây quanh ở ngực, cứ như vậy treo ngược trong tay người, nhìn chằm chằm thư sinh đối diện, Lục Lương Sinh thấy rõ bộ dáng, cười khẽ một tiếng đứng dậy đưa hai tay tiếp nhận con cóc từ trong tay thôn hán, thả bên cạnh đống lửa.

- Tạm thời không cần, đúng rồi, các ngươi trước tiên đổ thảo dược nấu trong bình gốm ra, phân cho đoàn người uống, trừ tà hàn tráng huyết cốt.

Một đám thôn nhân gỡ xuống mấy bình gốm, đi đến từng nhà phân phát thuốc thang, Lục Lương Sinh hạ thấp tiếng nói, nghiên mặt hỏi:

- Sư phụ, lúc từ chiến trường trở về, ngươi chạy đi đâu?

- Bị một Yêu Quái mời đi uống rượu.

Nghĩ tới chuyện hôm nay, Đạo Nhân cóc cảm thấy hơi có chút mất mặt, thấy ánh mắt đồ đệ nhìn chằm chằm, quay đầu qua một bên khác, nói:

- Ở chỗ này phát thiện tâm.

Thư sinh không đáp lời, nói tiếp.

- Chính là Lang Yêu trước đó vi sư có nhắc qua với ngươi, muốn lão phu lưu lại Tây Bắc.

Lại sợ nói nhiều thì sẽ lộ chuyện năm đó mình đại khai sát giới, ăn người ăn yêu tứ phương, con cóc duỗi màng lắc lắc, dời câu chuyện đi chỗ khác.

- Đợi lát nữa giúp xong, vi sư có chuyện muốn nói với ngươi, còn có đồ đệ của ngươi kia, cứ như vậy, vi sư vào nhà chờ ngươi.

Lục Lương Sinh thấy sư phụ ngáp một cái, thừa dịp không có người chú ý, chạy tới chỗ con lừa già, chui vào cửa phòng.

"Sư phụ bị Lang Yêu mời đi uống rượu? Chỉ sợ không đơn giản như vậy."

Không lâu sau, trong màn đêm vô tận đã chữa trị thêm được vài người, xem như chữa được tương đối tổn thương trong thôn, sau đó trở lại trong phòng rách nát kia.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch