Chương 493: Nhân thế một lần, không thể thương tiếc
Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
-----------------
Lục Lương Sinh đẩy cửa gỗ cháy đen ra trở lại trong phòng, phát hiện có nhiều hơn một thân ảnh như núi thịt, mõm dài tai to ngồi bên đống lửa, người sau nhìn thấy thư sinh tiến đến, khóe miệng kéo đến đầu.
- Lão Trư ta muốn uống rượu của ngươi.
- Thì ra là lão Trư.
Lục Lương Sinh cười, đưa tay lấy ra bức họa của mình ở góc phòng, huyễn tượng ngồi trên mép giường liền biến mất không thấy đâu nữa, từ giá sách lấy cái nồi ra, còn có chút gạo kê, trộn nước nấu lên.
Tiện tay, huyễn ra bầu rượu, thêm cái chén phóng tới trước mặt sư phụ cùng Trư Yêu.
- Lão Trư, thế nào lại đi cùng với sư phụ ta? Lần trước lúc phân biệt ở Thường Dương Sơn, ngươi không phải nói đi tìm binh khí sao?
Đạo Nhân cóc ôm chén rượu còn lớn hơn so với hắn dọc theo một bên miệng hút nhấp một miếng, con mắt hơi nghiêng, nhỏ giọng thầm thì:
- Hắn bị Lang Yêu bắt được, còn nói là binh tướng trên trời bị giáng chức xuống hạ phàm.
Một bên, Trư Cương Liệp cũng không tức giận, ngu ngơ cười cười, âm thanh kim thiết ma sát sợ quấy nhiễu đến thôn dân ngoài phòng, tiếng nói cực nhỏ, cũng đem lời Đạo Nhân cóc vừa nói giải thích qua một lần nữa cho Lục Lương Sinh nghe, bất quá cũng may lần này hắn cũng không uổng công, cuối cùng cũng biết binh khí ở đâu, sau này lại đi lấy cũng không muộn.
Lục Lương Sinh mặc dù hiếu kỳ không biết rốt cuộc binh khí mà Trư Yêu lặn lội đường xa đi tới Tây Bắc tìm kiếm là cái gì, nhưng đối phương không nói hắn liền không tiện hỏi nhiều, một người một heo nói một lát, lúc này thư sinh mới hỏi sư phụ, rốt cuộc muốn nói gì với hắn nói tiếp những lời vừa rồi ở bên ngoài.
Con cóc ôm chén buông xuống, đệm lên màng cóc ngửi ngửi mùi thơm trong nồi, thư sướng thở ra một hơi.
- Lần trước ngươi giết Thánh Hỏa Minh Tôn của Kỳ Hỏa Giáo, chọc giận Ngũ Sắc Trang, một nhân vật gọi là Ngũ Nguyên Đại Tiên sẽ tìm ngươi tính xổ.
- Ngũ Nguyên đại tiên, rất lợi hại sao?
Lục Lương Sinh đắp lại mảnh chăn cho Khuất Nguyên Phượng trên giường gỗ, hắn biết rõ Ngũ Sắc Trang, nhưng Ngũ Nguyên đại tiên, tự nhiên lần đầu tiên nghe nói. Có phải là người mặc đạo bào hôm đó đứng ở đỉnh núi trong trí nhớ của Mộc Tê U?
Trong tràng cảnh hồi ức hôm đó, đáng tiếc chỉ là ký ức của Thụ Yêu, căn bản = không có cách nào thấy rõ dung mạo, tuổi tác của đối phương.
- Chớ suy nghĩ quá nhiều, đã có vi sư ở đây!
Đạo Nhân cóc dùng sức ngửa mặt lên, nhìn lại đồ đệ, đập vang ngực:
- Mặc dù, vi sư cũng không biết người này thế nào, nhưng có thể để cho Bạch Lang Yêu kiêng kị hẳn có vài phần năng lực.
Nghe đến đó, Lục Lương Sinh bật cười, đi qua quấy cái nồi, trầm ngâm trong chốc lát mới nói.
- Vậy sư phụ còn nói chuyện Nguyên Phượng là chuyện gì?
Xem cháo nấu cũng không xê xích gì nhiều, vừa múc một muỗng, Trư Cương Liệp và Đạo Nhân cóc cùng nhau nâng chén của mỗi người đưa qua tới, nhìn thấy đồ đệ múc đầy cái bát sứ cho mình trước, hắn hài lòng nhẹ gật đầu, ngồi xếp bằng xuống.
- Lương Sinh, ngươi dùng Tục Mệnh Đăng dẫn hồn phách hắn trở về, nhưng thân thể cũng đã chết, không bao lâu nữa sẽ thành một đống xương trắng.
Lục Lương Sinh nhìn lại đồ đệ trên giường gỗ, trong lòng chìm xuống, trước đó hắn cũng nghĩ qua vấn đề này, nhưng cuối cùng vẫn muốn đem hồn phách dẫn trở về thân thể trước, nói không chừng sẽ có chuyển cơ, lúc này xem ra, nhất định phải tìm phương pháp khác.
Trư Cương Liệp bưng lấy chén nhìn chằm chằm cái muỗng trong tay thư sinh thả trong nồi, bản thân động thủ cầm thìa gỗ múc một bát, thuận miệng nói.
- Chết thì chết thôi, hướng chết mà sinh, nói không chừng còn có đại tạo hóa.
Cháo múc vào trong chén, đột nhiên xung quanh không còn âm thanh, Trư Cương Liệp bưng chén ngẩng đầu lên, liền thấy thư sinh, con cóc đang cùng nhau nhìn hắn.
- Haizz a..... lão Trư ta miệng nhanh hơn não...... nói…
Một người một cóc nheo mắt lại.
Trư Cương Liệp rụt cái cổ, liếc mắt về phía nam, vẫy vẫy tay, để cho Lục Lương Sinh còn có Đạo Nhân cóc tới gần chút, mõm dài đóng mở, nhỏ giọng nói:
- Ly Sơn, muốn cứu giúp người này, đi Ly Sơn, trên núi có một Thần Tuyền, có thể cứu hắn, bất quá nếu như nhìn thấy chính chủ, cũng đừng nói là lão Trư ta nói.
Ly Sơn?
Lục Lương Sinh cau mày, ngược lại là Đạo Nhân cóc bên kia phun ra một ngụm cháo, rải vào trong đống lửa, liên miên xua tay.
- Không được đi, không được đi!
Không đợi thư sinh hỏi chuyện, Trư Yêu đã gật đầu nhỏ giọng nói:
- Trên núi kia là nơi Ly Sơn Lão Mẫu ở, muốn dùng Thần Tuyền, sợ có chút khó khăn.
- Cũng nên thử một chút.
Thư sinh nhìn qua ánh lửa chập chờn nói nhẹ, ăn xong cơm tối liền thi pháp để Khuất Nguyên Phượng không trở thành một cổ tử khí, bên ngoài sắc trời đã sáng rõ.
Sáng sớm hôm sau, trong thôn làng tàn phá, thôn nhân dậy thật sớm tới bái phỏng vị tiên sinh trẻ tuổi kia, nhưng trong phòng chỉ còn lại một đống củi đốt chồng chất phả ra khói xanh, trên bàn cũ nát bên cạnh còn có mấy phó dược đặt ở đấy.
- Ân nhân!
Lão nhân trong thôn cầm phó dược, nước mắt hai hàng chạy đến cửa thôn quỳ xuống, theo sát phía sau là hai ba mươi người quỳ theo.
- Cảm tạ ân nhân!
Từng đạo âm thanh hỗn tạp cùng một chỗ, xa xa truyền đi trong nắng sớm, quanh quẩn trong núi.
Gió sớm chầm chậm thổi qua sơn dã.
Lục Lương Sinh đi lên đồi núi hình như cảm nhận được phía sau có lời nói cảm ân, quay trở lại cười một cái, kéo dây cương qua, đem chuông đồng rung vang đinh linh, con lừa già đi ở phía sau, Trư Cương Liệp thân hình cao lớn phiêu phì lẩm bẩm, hái được một đóa hoa dại, đặt ở dưới lỗ mũi mà ngửi; trong giá sách lay động, cửa nhỏ rộng mở, Đạo Nhân cóc chọn lựa y phục hôm nay, chọn mấy món cũng không hài lòng ném qua một bên.
Một đường đi qua hướng nam, Lục Lương Sinh bởi vì chuyện đồ đệ, tâm tình hơi chút không tốt, mà nhìn thấy tình cảnh ven đường càng làm cho tâm tình hắn thêm nặng nề.