Con lừa già đi theo phía sau, vung lấy đuôi trọc xua đuổi phi trùng, đảo đầu lưỡi trong miệng vừa đi vừa cúi đầu ăn cỏ dại ven đường, cuốn vào trong miệng nhấm nuốt, lay động giá sách trên lưng, một thanh trường kiếm treo lơ lửng, trong khi lay động, chuôi kiếm treo cùng cái nồi va chạm vào nhau vang lên một trận đinh đinh đang đang khiến cho người ngoài chú ý tới.
Lục Lương Sinh một đường phong trần mệt mỏi, nhìn qua như thư sinh có chút nghèo túng, lúc đầu cũng không đến mức để người khác chú ý, nhưng Trư Cương Liệp bên cạnh thân hình phiêu phì thô chắc, cao hơn người ngoài một mảng lớn, đi ở trên đường như hạc giữa bầy gà bình thường, không chú ý cũng quá khó khăn.
Nhìn thư sinh cùng đại hán lông đen kia đi qua, một đám đại lão gia dâng lên tâm tư bát quái (nhiều chuyện), châu đầu ghé tai nhỏ giọng nói.
- Các ngươi nói thư sinh này từ nơi nào tới, lại muốn đi chỗ nào?
- Quỷ mới biết, nhìn hắn một thân bẩn cũ, tóc đều khô khốc thắt nút, chắc là đi đường rất xa, không có đụng tới cướp đường, sợ là tráng sĩ bên cạnh hắn kia.
- Ai, quá đáng thương, nếu không, chúng ta mời hắn đồng hành thế nào?
Lúc này đi thư sinh giống như nghèo túng phía trước nghe được mấy người nói chuyện, quay đầu hướng bọn họ nở một nụ cười làm cho vài hán tử hàng cá dứt khoát im lặng, đợi đối phương đi xa, mới một lần nữa mở lời.
-... Thư sinh này còn bật cười, không phải có bệnh đó chứ.
- Đừng nói lung tung, ta nhìn bộ dáng hắn như vậy, còn có thể lấy lễ gặp người, không dễ dàng.
- Được rồi được rồi, chư vị huynh đệ đừng tranh cãi nữa, trước mặt đã sắp đến Lục gia thôn thôi, chúng ta đi miếu Hồng Liên bái trước, cầu mọi việc suôn sẻ!
- Ôi, rốt cục cũng nói chút lời hữu dụng.
Mấy người vội vàng kéo xe lừa đi đến một nửa, bỗng nhiên có âm thanh khẽ ồ lên một tiếng:
- Ai ai, thư sinh kia đâu?
Còn lại bốn người hướng phía trước nhìn quanh, xác thực phát hiện thư sinh cùng hắc hán đi ở trước mặt bọn họ, còn có con lừa già kia đều không thấy đâu.
- Có lẽ là đến đoạn đường rẽ trước mặt bị sơn nham hay cây cối che lại rồi.
Xa xa, bọn hắn vẫn có thể nghe được âm thanh chuông đồng mơ hồ truyền đến, không khỏi nhẹ nhàng thở ra, còn tưởng rằng giữa ban ngày đụng phải quỷ.
Đinh đinh ~~~
Dần dần rừng hoang dưới chân núi Hoàng Sơn đều đã che lấp phía sau, xung quanh người càng ngày càng nhiều hơn, Lục Lương Sinh gọi lừa già qua, nắm lấy dây cương, nhìn lại sườn núi phía trước, rừng tùng tươi tốt, mây khói lượn lờ thăng lên gốc cây, phía dưới thềm đá có không ít khách hành hương tới lui, cưỡi xe ngựa rời đi hoặc vừa tới nơi này.
Ánh nắng tươi sáng, gió núi thổi lất phất, từng mảnh từng mảnh rừng hoang nhấp nhô phủ động, miếu Hồng Liên ở giữa biển người rộn rộn ràng ràng, tường đỏ ngói đen, có dấu vết nước mưa sương phong, trên ngói còn có lá khô góp nhặt.
Lục Lương Sinh lôi kéo con lừa già đi lên trên thềm đá, nhìn qua mảnh hương hỏa hưng thịnh này, trên mặt ủ rũ lộ ra nụ cười.
"Cũng may rất nhiều chuyện, vừa lúc bắt đầu đã an vị, không có kéo tới lúc này, bằng không chỉ sợ sẽ không còn cơ hội. "
Nhìn qua miếu quan đốt hương vấn vít hơi xuất thần, Trư Cương Liệp ở bên cạnh móc lấy lỗ mũi, nhìn về bốn phía, ồm ồm nói.
- Linh khí ở Tê Hà Sơn này, nhân khí thật vượng, thiên địa, nhân gian nhị khí đều có, không tệ không tệ, xem ra ngươi khi đó đã muốn rất nhiều, người đầy mình thư tịch, chính là không giống, người ở chỗ này muốn sống đến trăm tuổi cũng khó , phí hết không ít tâm tư?
- Phí thần phí lực tính không được cái gì.
Lục Lương Sinh lấy lại tinh thần, tiếp tục đi đến miếu quan mặt trước, nghĩ nghĩ, cười nói:
-... Dù sao nơi này cũng là nhà của ta, lớn lên ở chỗ này.
Đi qua miếu Hồng Liên, khách hành hương ra vào thấy y phục thư sinh, che miệng mũi tránh ra đi, Lục Lương Sinh cúi đầu nhấc tay áo ngửi ngửi, nhịn không được cười to.
- Thật là có chút mùi vị.
Vừa đi thì đã mấy tháng không tắm rửa, trên thân cũng không biết bất kỳ hương vị gì, tương phản, lúc trước còn có sư phụ cho nồi nước tắm kia thản nhiên có mùi thơm, lúc này trên đường đi đã hai tháng, không có tắm rửa, khó trách sẽ cho người nhượng bộ lui binh, có chút oán trách Trư Yêu bên cạnh.
- Thế nào không nhắc nhở ta, trên người có mùi vị rồi?
Trư Cương Liệp trừng to mắt, tinh tế ngửi một cái, lại buông tay.
- Ta là yêu, toàn thân đều có mùi vị, chỗ nào nghe được ra ngươi.
Nói xong đẩy thư sinh:
- Nhanh chút, ta ngược lại muốn nhìn bộ dáng tình nhân của ngươi.
Lục Lương Sinh đập trở về tay hắn, nhìn lại phương hướng miếu, hơi nhíu lông mày lên.
- Nàng hẳn là đã đi ra rồi.
Lời này cũng không phải lời nói dối, lấy hương hỏa Thần Đạo tu vi hiện tại của Hồng Liên đã cảm ứng được yêu khí Trư Cương Liệp và Đạo Nhân cóc cũng không phải việc khó, huống chi còn gần ngay tại ngoài miếu như thế.
Trước cửa miếu không xa, khách hành hương đi vào, lão phụ nhân vác lấy rổ nhen nhóm hương nến, cắm tới lô đỉnh, chắp tay trước ngực quỳ xuống bồ đoàn, hướng phía tượng thần phía trên yên lặng cầu phúc.
Lúc dập đầu, thường nhân không cách nào nhìn thấy thần quang ở tượng bùn lóe lên một cái rồi biến mất, hóa thành một bóng người yểu điệu, xoáy váy lên, bay tới cửa miếu.
"Nơi nào có yêu khí. "
Lông mày nhỏ nhắn hơi nhíu, đi đến dưới mái hiên, nữ tử lần theo phương hướng yêu khí nhìn lại, một người một lừa đang hướng bên này đi tới, thấy rõ dung mạo, lông mày nhỏ nhắn cau lại bỗng giãn ra, hai má hiện ra lúm đồng tiền, khẽ nâng váy nhanh chóng xuống thềm đá nghênh đón.
- Công tử!
Ánh nắng chiếu xuống đến, thư sinh đi tới hình như không nghe thấy có người gọi hắn, trong ánh mắt đám người xung quanh tìm kiếm cái gì, ngược lại là Trư Cương Liệp bên cạnh thấy thần hồn nữ tử đi qua, hung hăng hít nước miếng một hơi, lấy khuỷu tay nhẹ đỉnh phía sau lưng thư sinh.
- Còn tìm cái gì, không phải đã tới rồi sao? Ở bên kia, mau qua tới!
- Đâu?
Lục Lương Sinh theo phương hướng ngón tay hắn chỉ tới, cái gì cũng không thấy, bỗng nhiên vỗ ót một cái nhớ tới của mình đã không phải người tu đạo nữa, pháp lực đã hoàn toàn biến mất, tự nhiên sẽ không nhìn thấy trạng thái thần hồn của Hồng Liên.