Hồng Liên đi tới cũng đã nhận ra tu vi trên thân thư sinh không còn sót lại chút gì, sắc mặt biến đổi, thi triển ra pháp lực, tay áo dài vẩy ra bốn phía.
Tiếng người huyên náo trong tai thư sinh trong nháy mắt yên tĩnh, trước mặt là một nữ tử một thân váy áo bạch bổ nhào vào ôm chặt cổ hắn, một cỗ thanh hương thản nhiên của đàn hương chui vào trong mũi.
Có thể cảm nhận được trên thân treo đầy cảm giác, Lục Lương Sinh vỗ nhè nhẹ lấy phía sau lưng nàng, nhìn qua Trư Yêu bên cạnh đang không nháy mắt lấy một cái nhìn chằm chằm bên này.
Vội ho một tiếng, kéo Hồng Liên từ trong ngực ra.
- Hồng Liên, trước xuống..... Còn có người nhìn.
Hai người tách nhau ra, Hồng Liên chỗ nào còn có thể lo lắng bên cạnh còn có một Trư Yêu, cả người đều khẩn trương nhìn Lục Lương Sinh.
Âm thanh có chút nóng nảy:
- Công tử, pháp lực của ngươi... Còn có… tu vi ngươi đâu? Có phải gặp Yêu Quái rất lợi hại hay không? Ngươi có thụ thương hay không?
Lục Lương Sinh không có trả lời, chỉ là nhìn bộ dáng lo lắng của Hồng Liên, trong lòng không biết vì sao lại cảm thấy cao hứng, bỗng nhiên vươn tay kéo nàng qua, liền ôm vào trong ngực, đem Hồng Liên đang còn muốn nói chuyện ấn vào trên ngực.
Ánh mắt liếc nhìn giá sách sau lưng con lừa già, thư sinh nhẹ nhàng chà xát lấy tóc đen nữ tử, tại bên tai nàng nói:
- Không trọng yếu.
- Ừm!
Nữ tử vùi trong ngực Lục Lương Sinh, bỗng nhiên bị kéo vào trong ngực, da mặt cuối cùng có chút mỏng, chớp chớp lông mi, có chút thẹn thùng mà cúi đầu, ừ nhẹ một tiếng, hơn nửa ngày mới từ trên lồng ngực ấm áp ngẩng mặt lên, cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi giày dưới làn váy, ngón tay nhẹ nhàng đụng vào một bàn tay của thư sinh.
Lục Lương Sinh cũng cười, trở tay nắm chặt tay nàng, kéo đến bên cạnh, nhanh chân đi đến dưới thềm đá ngoài miếu phía.
- Về nhà.
Hồng Liên nhìn tay bị nắm, mím môi vụng trộm cười khẽ, đi theo ở phía sau bước chân cũng đi nhẹ nhàng, qua thềm đá, triệt hồi pháp lực, tiếng người huyên náo một lần nữa trở về, khách hành hương qua lại nhìn thấy một đại hán lông đen ngồi xổm ở trên mặt đất hắc hắc cười ngây ngô, một con lừa hướng hắn phun khí thô.
Đột nhiên lấy lại tinh thần, Trư Cương Liệp đứng dậy hướng một nam một nữ phía dưới thềm đá vội vàng đuổi theo, đi ra hai bước, nghe được con cóc ở gian riêng hô lên.
- Còn có chúng ta!
Liền lộn vòng trở về, dắt qua dây cương lại vô cùng lo lắng chạy xuống.
- Chờ bọn ta một chút.
Màu thu khắp núi chập chờn trong gió, tràn đầy lá rụng trên mặt đất, Lục Lương Sinh nắm tay Hồng Liên đi qua chỗ cao, xa xa gặp từng mảnh từng mảnh đồng ruộng vàng rực, người trong thôn vội vàng gặt gấp hoa màu, cũng có thôn hán cùng thương nhân đứng ở bên cạnh bồn nước, nhìn thương nhân mang người đến, kéo lên lưới đánh cá, một mảnh cá lớn trắng bóng vỗ đuôi cá lung tung giãy dụa trong lưới.
Có người nhìn thấy từ bên kia miếu xuống tới một nam một nữ, hắn vội vàng đẩy ra mấy đồng tiền của thương nhân, nện bước chân trần lên vũng bùn bờ ruộng, trên mặt tươi cười, vung vẩy hai cánh tay thô ráp, hướng bên kia kêu lớn:
- Lương Sinh!!
Nghe được tiếng hô của đại hán, từng thân ảnh vội vàng thu hoạch hoa màu xung quanh lần lượt cầm nông cụ ngồi dậy, nhao nhao nhìn tới thư sinh từ đại lộ đi tới.
- Lương Sinh trở về!
-..... Lương Sinh, bên ngoài còn tốt đó chứ?
- Đúng vậy, mẫu thân ngươi muốn gặp ngươi gấp, nhanh trở về chút.
- Ruộng nhà ngươi, chúng ta đều hỗ trợ thu hoạch trước được, đợi lát nữa ngươi cũng không cần ra tới, cứ ở trong nhà nghỉ ngơi!
Có người từ trong ruộng đi ra, lau mồ hôi đưa chén nước mình chuẩn bị uống tới.
- Lương Sinh, trên đường vất vả? Đến, trước uống ngụm nước, nước trong thôn của chúng ta.
Nhìn thấy một bên chén có chút bùn, thôn hán thu hồi lại lau đi, lại bị Lục Lương Sinh tiếp tới, ngửa đầu từng ngụm từng ngụm uống cho hết.
- Lương Sinh, ngươi cái này...
- Nước của quê hướng, thúc, ngươi cứ làm, ta đi về trước.
Lục Lương Sinh lau nước đọng trên miệng, đem chén thả lại trong tay thôn hán, lôi kéo Hồng Liên bên cạnh, đáp lại thôn nhân xung quanh, hài đồng trong thôn đã lớn lên mấy tuổi, từng tiểu hài từ trong học đường chạy ra, cung kính kêu to:
- Tiên sinh!
- Học có tiến triển chứ, tiểu hầu tử!
Lục Lương Sinh nhìn đám hài đồng mình dạy qua này, ở trong đó một nam hài có chút nghịch ngợm sờ sờ trên đầu, dẫn tới những hài tử khác cười vang.
- Tốt, đều trở về đi học, đừng để tiên sinh đợi lâu.
Lục Lương Sinh nhìn thấy tiên sinh trung niên đứng ở trước cửa học đường, mỉm cười phất tay để cho bọn hài đồng này trở về, hướng người kia gật gật đầu, liền cùng Hồng Liên đi vào trong thôn.
- Sao lại không gặp lão Tôn?
- Lão Tôn?
Trư Cương Liệp thở phì phò đuổi theo từ phía sau, nghe được chữ "Tôn", lập tức khẩn trương nhìn lại bốn phía:
- Tên hầu tử kia cũng tới?!
Hắn vừa nói xong, Lục Lương Sinh trước mặt bỗng nhiên cười to, tám đại hán thô chắc đang cùng một Đạo Nhân gầy yếu thân mặc đạo bào khoa tay.
Nghe đến tiếng nói bên này, Đạo Nhân kia từ trên tay một đại hán, cong người bay lên, vững vàng rơi xuống trên mặt đất, xoay người nhìn thấy thư sinh đứng nơi xa đấy, râu cá trê trên môi mở ra, nhếch miệng cười lên.
- Ha ha ha, lão Lục!!
Sau lưng bỗng nhiên đau xót, kêu thảm bay về phía trước, nặng nề ngã nằm nhoài trên mặt đất, đè lên mặt đất trượt ra một đoạn, dửng dưng nằm nhoài ở trước mặt thư sinh.
Lục Lương Sinh nhìn Đạo Nhân đầu rạp xuống trên mặt đất, biểu lộ đều ngây ngẩn cả người.
- Lão Tôn, lễ này của ngươi..... Có chút nặng.
Trư Cương Liệp cũng đứng hình tại chỗ, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi Đạo Nhân cóc tại gian riêng giá sách:
- Tại Tê Hà Sơn này, đều hưng thịnh hành đại lễ như thế?
Một bên Hồng Liên mím môi nín cười, nghiêng đầu qua.