-..... Ai, lão Lục, thời gian ngươi rời nhà đi, ngươi không biết được, bày xuống Tụ Linh Trận, bản đạo đã sửa lại không ít nơi cho ngươi, nhất là đồng tử Minh Nguyệt, bản đạo có thể là dạy dỗ một phen, hiện tại đã lợi hại, đã biết đạo pháp, còn có yêu thuật, kia thật là người cản giết người, phật đem tru..... BA~ ~
Người ở bên cạnh duỗi đũa đến đập vào trên đầu Đạo Nhân.
- Im miệng!
Trong nhà bếp đầy người, Tôn Nghênh Tiên tại một góc bàn tròn ôm đầu rút cái cổ lại, trốn tránh Lục Tiểu Tiêm "Hung ác" làm cho Lục Lương Sinh, Lục Lão Thạch, Lý Kim Hoa, Nhiếp Hồng Liên, Trư Cương Liệp cười ra tiếng.
Thì ra Đạo Nhân đi vào Tiểu Tuyền Sơn, làm ra chuyện để người chê cười, khó trách trong viện không thấy Minh Nguyệt, là bởi vì Tiểu Tuyền Sơn đề phòng hắn.
Đèn đuốc mờ nhạt lung lay dựa theo mấy cái bóng người quăng trên vách tường nhà bếp, Đạo Nhân cóc bò tới dưới ngọn đèn, thừa dịp không có người chú ý liền bắn ra lưỡi dài cuốn một tảng mỡ dày kéo vào trong miệng, hai má phù ra nhấm nuốt, mắt cóc cũng đang ngó chừng con gà mái thu cánh ngồi trên đống củi.
Trên bàn tròn nói cười một trận, Lục Lương Sinh buông bát đũa, cười ha hả nói đến những chuyện trên đường đi trước đó cho người nhà nghe, nhưng không nói chuyện mình đã mất đi pháp lực để tránh cho phụ mẫu lo lắng.
Ăn cơm tối xong, Hồng Liên để cho Lục Lương Sinh đi nghỉ trước, nàng ở lại hỗ trợ thu thập bát đũa, đóng cửa sổ nhà bếp lại, thư sinh gật đầu đi ra phía ngoài, ngồi xuống bên cạnh phụ thân.
Ánh trăng rơi xuống giữa tiểu viện, côn trùng kêu vang ở vườn rau.
Cũng có thể nghe được ở nhà bếp mẫu thân và Hồng Liên đang trò chuyện việc nhà, có chút hòa hợp, ngẫu nhiên nói đến chuyện trọng yếu, âm thanh biến thành rất nhỏ, sau đó truyền ra tiếng cười của hai người.
Trư Cương Liệp to béo thu hồi bụng nghiêng thân từng chút từng chút từ nhà bếp đi ra, kề vai sát cánh cùng Đạo Nhân chạy lên lầu các, chốc lát, ở giữa thang lầu chuyển ra thân ảnh Lục Tiểu Tiêm đang khoanh tay nhìn chằm chằm hai người bọn hắn.
Trư Cương Liệp đột nhiên lộ ra tai to, mõm dài răng nanh, muốn dọa chạy tiểu cô nương, nhưng nghênh đón lại là một bàn tay đập vào đỉnh đầu hắn, Trư Cương Liệp ôm đầu tại chỗ, nửa ngày cũng không lấy lại tinh thần, cứ như vậy nhìn Đạo Nhân lôi kéo lỗ tai hắn đi vào trong phòng.
Lục Lương Sinh cười nhìn mọi chuyện xảy ra trong viện.
Thư sinh đứng dậy đi đến vạc nước rửa mặt, trên đầu một trận trang sách vang động, mấy quyển thư sách bị ném xướng, có tiếng quát lớn trong phòng, Tôn Nghênh Tiên chạy trối chết xuống lầu, móc ra một Hoàng Phù, đem theo vài cuốn sách nhen nhóm, ngẩng đầu nhìn lại Lục Tiểu Tiêm "Hung ác" đang chống nạnh đứng ở phía sau vòng rào, có một chút tư thế của mẫu thân Lý Kim Hoa.
Dưới mái hiên Lục Lão Thạch đỡ bánh xe, nhìn Đạo Nhân kinh ngạc cười lên ha hả, sau đó bị thê tử từ nhà bếp đi ra kéo lấy lỗ tai, không nói tiếng nào cứ thế bị lôi đi.
Hừ gào hừ ~~
Lừa già từ chuồng lừa thò đầu ra chế giễu, thấy phu nhân đang nhìn chằm chằm liền tranh thủ rụt đầu trở về.
Đạo Nhân cóc mặc trường bào lê đất vác lấy màng cóc nhai nuốt lấy đồ ăn vừa đong vừa đưa từ nhà bếp ra tới, nhìn thấy một màn này thì mở miệng cười hai tiếng, đột nhiên, tầm mắt rơi xuống, bỗng nhiên quay người lại, con gà mái hoa râm mở lông cánh ra hướng hắn chạy tới.
Lại là một trận đại chiến, một đường từ lò cửa phòng đánh tới bếp, khó phân thắng bại...
Tiểu viện náo nhiệt ồn ào, đám chim nhỏ đang nghỉ trong viện bay xuống bên cạnh vạc nước, nhìn đống lửa trên mặt đất, nhìn Đạo Nhân đang ngồi xổm bên kia, phu nhân đang giáo huấn Lục Lão Thạch trong phòng, còn có tiếng đánh nhau từ bếp trong bếp truyền ra, tràn ngập hiếu kì.
Trời dần tối, tiểu viện cũng dần dần an tĩnh lại, Trư Cương Liệp đi theo Đạo Nhân trở về lầu các, phòng Lục Tiểu Tiêm ở bên cạnh huynh trưởng.
Đèn thắp lên chiếu sáng song cửa, bên tai Lục Lương Sinh rốt cục cũng đã thanh tĩnh, hắn cầm sách vở qua ngồi vào trước bàn sách lật xem, phía sau, Hồng Liên nhu hòa bước vào nhà, đem ngọn đèn ở đầu giường tới bên cạnh thư sinh, yên tĩnh ngồi xuống ở một bên nhìn Lục Lương Sinh giải thích nội dung từng chữ từng chữ, cánh cửa mở ra, Đạo Nhân cóc kéo ống tay áo dính lấy mấy cây lông gà thở hồng hộc tiến đến, mở cửa nhỏ ở gian riêng ra, ôm ra một tấm chăn đệm nhỏ bò tới giường, gối đầu bên cạnh, mắt nhìn nam nữ trước bàn, hừ hừ, bọc lấy chăn mền quay sang hướng khác thiếp đi.
Lục Lương Sinh, Hồng Liên hai người đối mặt nhau, khóe miệng đều mỉm cười, nữ tử đi đến phía trước bức tranh, chui vào vách tường phía sau bức tranh.
Thư sinh đóng lại sách vở, duỗi cái lưng mệt mỏi, bỏ đi áo bào, thổi tắt đèn đuốc, dễ chịu nằm xuống giường, nghe từng trận côn trùng kêu vang ở ngoài, cũng có âm thanh nhu nhu của Hồng Liên truyền đến.
- Công tử, nghỉ ngơi tốt.
Trên giường vang lên tiếng ngáy nhỏ nhẹ, Hồng Liên bay ra ngồi trên mép giường, dựa theo ánh trăng chiếu vào song cửa, yên tĩnh nhìn gương mặt nam tử, duỗi ngón tay ngọc thay hắn đè ép góc chăn vào trong giường, nhẹ nhàng dựa vào Lục Lương Sinh ngủ ở một bên.
Một tay chống cằm, đầu ngón tay nhu hòa mơn trớn cái trán, cái mũi, bờ môi của hắn, ôn nhu hừ ra nhu khúc.
- Mới gặp thiếu niên ngồi ở phía trước cửa sổ, xem quyển vạn thư kia..... Lại nhiễm một thân phong hoa........ Thanh đăng hai chén rượu, ai ngờ quân ưu phiền.....
Ánh trăng rực rỡ bao phủ kéo dài chân núi, hiện ra một mảnh tĩnh mịch....
Thời gian trôi qua, ánh sáng vàng tảng sáng từ phương đông dọc theo dãy núi đẩy màng đen qua một bên, bao vây chân núi, đồng ruộng, thôn làng vào trong.
Con gà trống mang theo mào gà đỏ chót nhảy lên cành cao, ngửa đầu gáy vang, cao vút vang vọng sơn thôn.
Sau một đêm yên tĩnh, sơn thôn dần dần có tiếng người, Lục Lương Sinh tỉnh lại, một bên gắp chăn còn có hương thơm lưu lại, đi đến tranh vẽ trên vách tường, Hồng Liên đã không ở trong, chắc hẳn trời còn chưa sáng đã trở lại trong miếu.